Hôm nay là ngày đích nữ trưởng phòng nhà họ Tư thuộc phủ Ân Chương Bá xuất các.
Phu gia là phủ Ngụy Quốc Công, tập tước tám đời đến nay thánh ân vẫn chưa hề giảm sút, trái lại càng thêm phần vinh hiển.
Trưởng đích nữ của phủ này là Từ Thanh Loan vốn đức tài vẹn toàn, mấy năm trước đã qua tuyển chọn nạp làm Trắc phi của Thái tử, cư ngụ nơi Đông Cung cực kỳ đắc sủng.
Khắp chốn Kim Lăng hào môn, hiếm có nhà nào có được thù vinh bậc ấy.
Bởi vậy, ngày hôm nay hai nhà Từ - Tư liên hôn, nhà họ Từ náo nhiệt đã đành, nhà họ Tư lại càng đèn kết hoa chăng, hỷ khí ngập tràn.
Từ sáng sớm trung môn đã đại khai nghênh khách, cả phủ trên dưới bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Vương thị nghe xong các quản sự bẩm báo, sau khi phân phó rạch ròi các việc nghênh khách, tửu tịch, lễ kim thì đã đến giữa giờ Thìn.
Bình thường vào lúc này, con gái Sơ Niệm đã sớm thu xếp chỉnh tề đến thỉnh an bà, nhưng nay vẫn chưa thấy bóng dáng.
Chỉ lát nữa thôi là phải trang điểm chải chuốt rồi, sợ lỡ giờ lành, bà định sai nha hoàn đi xem sao, nhưng nghĩ lại một hồi, bà lại đổi ý, tự mình bước sang.
Đến viện của Sơ Niệm, thấy mấy nha hoàn hầu hạ vẫn đứng lặng dưới hiên ngoài phòng, sắc mặt Vương thị hơi trầm xuống.
Xích Tố thấy vậy vội vàng đón lấy, thưa:
"Thái thái đã tới. Cô nương vẫn chưa dậy. Đêm qua nửa đêm bị bóng đè rồi cứ thế tỉnh rụi, mãi đến sáng nay mới chợp mắt được một lát, giờ vẫn còn đang ngủ."
Sắc mặt Vương thị lúc này mới dịu lại.
Bà suy nghĩ một chút, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ bước vào.
Khẽ vén rèm trướng, quả nhiên thấy con gái vẫn chưa tỉnh.
Nhìn kỹ lại, chỉ thấy mái tóc đen nhánh rối tung trên gối, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng ngần như tuyết ấy vẫn còn vương dấu lệ đã khô.
Dù đang trong giấc mộng, đôi mày ngài vẫn nhíu chặt, dường như chất chứa muôn vàn sầu muộn. Bà đứng ngẩn ra nhìn hồi lâu, nhớ lại dáng vẻ thiên chân lãng mạn của con thuở nhỏ, trong lòng chợt dâng lên một nỗi xót xa.
Bà trầm ngâm định lặng lẽ rời đi để con ngủ thêm chút nữa, thì Sơ Niệm đã giật mình tỉnh giấc, đôi mắt ngơ ngác nhìn mẹ không động đậy.
Vương thị thấy con tỉnh, vội nở nụ cười, dịu dàng gọi tên cúng cơm của nàng:
"Kiều Kiều, nếu còn mệt thì cứ ngủ thêm chút nữa. Mẹ không rầy con đâu."
Nói đoạn bà kéo lại mép chăn cho nàng, định đứng dậy ra ngoài, thì Sơ Niệm đã gọi khẽ một tiếng "Mẹ", rồi nấc lên một tiếng, nhỏm dậy ôm chặt lấy eo mẹ, nước mắt lã chã rơi xuống.
Con gái lúc nhỏ vốn hồn nhiên, nhưng càng lớn tính tình càng trầm tĩnh, đã lâu lắm rồi không lộ ra vẻ nũng nịu thế này trước mặt bà.
Nay bị cơ thể mềm mại của con ôm lấy, nghe tiếng nấc nghẹn ngào, trái tim người mẹ sao có thể sắt đá cho được?
Bà vòng tay ôm lấy con, hốc mắt cũng đỏ hoe:
"Kiều Kiều, con gái ngoan của mẹ, hôm nay là ngày đại hỷ của con, mau nín đi, đừng khóc nữa."
Sơ Niệm vừa mở mắt ra, nhận ra người trước mặt chính là mẫu thân từ nhiều năm trước.
Thấy bà lúc này vận hỷ phục mới tinh, tóc tai đen mướt, dáng vẻ vẫn còn khỏe mạnh, trong đầu nàng chợt hiện lên cảnh tượng không rõ là thật hay huyễn hoặc trước kia: khi nàng lâm bệnh liệt giường trong am ni cô, mẹ nàng phải bí mật đút lót cho sư thái mới được vào thăm, dáng vẻ khi ấy tiều tụy đến nhường nào...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận