Ngày kế, cơn mưa rả rích suốt đêm rốt cuộc cũng tạnh.
Khi ánh ban mai vừa ló dạng, đôi tân nhân tại Trác Cẩm viện đã thức giấc, chuẩn bị tới trung đường bái kiến các bậc tôn trưởng Từ gia.
Sơ Niệm vẫn do Xích Tố và Vân Bình hầu hạ chải tóc trang điểm.
Từ Bang Đạt thì có hai đại nha hoàn thân cận là Thúy Sai và Thúy Kiều vây quanh giúp sức.
Có lẽ nhờ tâm tình vui vẻ, lại được sắc đỏ của bộ cát phục tôn lên, trông tân lang sáng sớm nay tinh thần phấn chấn lạ thường, không cần người nâng đỡ cũng có thể tự đứng vững.
Thúy Sai theo thói quen đưa tay định cài viên trân châu trên cổ áo cho hắn, thì hắn bỗng lách người né tránh, rồi quay sang nhìn Sơ Niệm, khẽ nói:
"Nàng cài giúp ta đi."
Giọng điệu ấy, chẳng khác nào một đứa trẻ đang làm nũng.
Sơ Niệm mỉm cười, đặt bút vẽ mày xuống, tiến tới trước mặt giúp hắn cài lại khuy áo, chỉnh đốn xiêm y gọn gàng rồi nhẹ nhàng bảo: "Được rồi đó."
Lúc này nàng mới quay lại trước gương đồng.
Vừa ngồi xuống, Từ Bang Đạt đã bước tới sau lưng, nhận lấy thỏi thanh đại từ tay Xích Tố, cúi người thay nàng tô điểm đôi ngài.
Đám người hầu trong phòng đều mím môi cười trộm, duy chỉ có hắn là chẳng mảy may để tâm, tỉ mỉ vẽ cho đến khi vừa ý mới buông bút, dùng ánh mắt đầy vẻ thưởng thức mà ngắm nhìn nàng.
Sơ Niệm soi mình trong gương, thấy hắn vẽ hơi đậm, vốn không phải kiểu thanh nhã nàng thường thích, nhưng nàng vẫn hướng về phía hắn cười tươi rói, khẽ khàng nói lời cảm tạ.
Sau khi sửa soạn xong xuôi, hai người cùng tiến về trung đường.
Đám bà tử thô kệch đứng đợi nơi hành lang thấy nhị gia ra ngoài, định tiến tới đỡ hắn lên kiệu khiêng, nhưng lại bị hắn không vui mà gạt đi.
Hắn nhìn Sơ Niệm, nói:
"Để ta dẫn nàng đi."
Sơ Niệm khẽ "ừm" một tiếng, quay đầu ra hiệu cho đám bà tử vẫn phải khiêng kiệu đi theo sau, còn mình thì sóng vai bước cùng hắn.
Nàng biết hắn đang gồng mình chống đỡ, nên cố ý bước thật chậm.
Ra khỏi Trác Cẩm viện, đi ngang qua những sân đình quen thuộc, nàng thấy trên những cành cây đẫm nước, từng hạt sương mưa còn vương lại như hạt ngọc.
Đường mòn đã được quét tước sạch bóng, nhưng hai bên lối đi trên nền đất sình, vẫn ngổn ngang những cánh hoa đào rơi rụng sau trận gió mưa đêm qua.
Không khí đầu hạ thấm đẫm hơi ẩm dịu mát, khiến lòng người thư thái.
Từ Trác Cẩm viện đến trung đường phải đi qua năm sáu cái sân lớn nhỏ, rẽ qua bảy tám khúc hành lang ngoằn ngoèo.
Mới đi được nửa đoạn đường, trán Từ Bang Đạt đã rịn mồ hôi, hơi thở dồn dập.
Sơ Niệm dừng bước, lấy khăn tay thấm mồ hôi cho hắn, nhìn hắn bằng ánh mắt dịu dàng:
"Đi xa thế này rồi, hãy để họ khiêng chàng đi. Bằng không Lão thái thái và Phu nhân thấy được, lại quở trách bọn họ lười biếng."
Đám bà tử lần đầu thấy nhị gia không ngồi kiệu mà đòi tự đi bộ, vốn đã lo sốt vó, chỉ sợ vị "tiên sinh bằng sứ" này có bề gì thì cái mạng già của mình cũng khó giữ.
Nay nghe thấy vị Nhị nãi nãi mới về dinh lại khéo léo hiểu chuyện như vậy, họ liền vui mừng khôn xiết, vội vàng nâng kiệu đặt sát bên cạnh Từ Bang Đạt.
Từ Bang Đạt cười khổ, cuối cùng cũng chịu ngồi lên, theo kiệu tiến thẳng tới gian nhà ngang trước trung đường.
Từ xa đã thấy người hầu đứng chật kín hành lang.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận