Liêu thị nghiến răng:
"Bà không hiểu ta hận điều gì đâu. Cái lão già kia, cả năm chẳng chịu lộ mặt ở cái phủ này mấy lần, Lão thái thái thì lại như tôn Phật sống, một câu khó nghe cũng không thốt ra. Cả một phủ Quốc Công rộng lớn, trong ngoài đều do ta chống chọi. Ta muốn gặp lão ấy còn khó hơn lên trời. Phen này Bang Đạt thành thân, lão mới chịu về, tối qua lại bảo với ta hôm nay phải về núi ngay, không chịu ở lại thêm dù chỉ một ngày, cứ như cái phủ này có hổ dữ muốn ăn thịt lão vậy! Thế mà hay chưa, bà cũng thấy rồi đó, con trai lão vừa về, lão lại chẳng nhắc gì đến chuyện đi nữa, còn riêng tư thì thầm với nhau, bà bảo tâm can ta sao chịu nổi?"
Thẩm bà tử hừ lạnh:
"Thái thái, người quản lão gia và hắn ta thì thầm cái gì làm chi, cứ để họ nói, chẳng có gì bất lợi cho chúng ta đâu. Mấy tháng nay, vì sao Kim Lăng bỗng dưng nhiều nhà cưới hỏi thế? Chẳng qua là ai nấy đều nhìn ra rồi, vị trên kia (Hoàng đế) e là không trụ được bao lâu nữa. Chỉ cần Người đi, Thái tử sẽ là Hoàng thượng. Khi ấy, Đại cô nương nhà ta nhẹ nhất cũng là một vị Quý phi vững chãi. Có Đại cô nương là chị ruột của Nhị gia, Tam gia chống lưng, cái giống kia dù có bản lĩnh đến đâu thì sóng to gió lớn gì cũng chẳng làm gì được chúng ta? Đến lúc đó chẳng phải lại lủi thủi về cái ổ cũ của hắn mà gặm băng cho no bụng sao!"
Nghe Thẩm bà tử nói vậy, lòng Liêu thị dịu đi không ít.
Bà ta lầm bầm thêm vài câu, chợt nhớ ra một việc, ghé sát tai hỏi khẽ:
"Bận rộn từ sáng đến giờ vẫn chưa kịp hỏi. Bang Đạt và tân nương tử đêm qua thế nào?"
Thẩm bà tử đáp:
"Sáng sớm lão nô đã hỏi Thúy Thoa hầu hạ trong phòng, ả bảo trên sập sạch sành sanh, chẳng dính chút gì, xem chừng..." – phần sau không nói tiếp.
Gương mặt Liêu thị nhuốm vẻ sầu muộn, thở dài:
"Chao ôi, cái đứa trẻ Bang Đạt này, từ nhỏ ta đã không biết tốn bao công sức vì nó. Trước kia nghe thái y rỉ tai, ta đã lo sốt vó, nhưng cứ ngỡ là lão lang băm ấy đoán bừa, giờ ra nông nỗi này, chẳng lẽ thực sự là..."
Thẩm bà tử vội buông lời giải vây:
"Thái thái yên tâm. Người chẳng thấy sáng nay tinh thần Nhị gia khác hẳn ngày thường sao? Cứ như thay da đổi thịt vậy! Cứ từ từ điều dưỡng, chắc chắn sẽ ổn thôi."
Lời này Liêu thị đương nhiên lọt tai, gật đầu bảo:
"Ta cũng nghĩ thế. Được cái tân nương tử này trông cũng bổn phận. Chỉ cần nó yên phận hầu hạ Bang Đạt, ta tự nhiên sẽ không bạc đãi nó."
"Thái thái xưa nay tâm tính bồ tát. Nó gả được vào đây đúng là phúc đức ba đời!"
Thẩm bà tử nịnh nọt.
Trong khi Liêu thị và Thẩm bà tử than ngắn thở dài, thì trong thư phòng, cha con họ Từ cũng đang đối thoại.
"Nhược Lân, những năm qua con tuy ít khi về phủ, nhưng ta cũng có nghe qua sự tích của con. Bình vương trước kia tấu sớ báo công, nói con từng dẫn vạn kỵ binh, trong vòng một tháng càn quét mười lăm bộ lạc Bắc Nhu, dũng mãnh tiến đánh đến tận sông Lập Mã của bộ tộc Hòa Lâm, chém đầu hơn hai vạn quân địch, khiến Hòa Lâm Vương và Cao Hầu Vương tử trận, vương tử tướng quốc bị bắt sống không đếm xuể. Hoàng thượng rồng tía hân hoan, trước mặt văn võ bá quan khen ngợi rằng hổ phụ không sinh khuyển tử."
Từ Nhược Lân đứng thẳng tắp trước bàn viết, đáp:
"Thảy đều là chuyện cũ năm xưa. Trận chiến ấy tuy thắng nhưng cũng vô cùng thảm khốc, tinh binh con mang đi khi trở về chưa đầy một nửa. Hoàng thượng đã quá khen rồi."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận