Vương thị nhìn theo bóng lưng đám người nhị phòng, thở phào một cái thật dài.
Bà định nói gì đó thì thấy hạ nhân vào báo: biểu thiếu gia Vương Mặc Phượng bên nhà cậu đã tới.
Nhà ngoại của Vương thị tuy không phải thế gia đại tộc ở Kim Lăng, nhưng phụ thân và huynh trưởng đều là quan kinh thành xuất thân khoa bảng.
Hiện tại, huynh trưởng Vương Ngạc đang giữ chức Đô sát viện Tả phó đô ngự sử.
Vương gia có ba người con trai, hai người lớn theo nghiệp cha chú, duy chỉ có cậu út Mặc Phượng là tính tình khoáng đạt, không thích đọc sách.
Vương Ngạc dạy bảo nhiều lần không được nên cũng đành mặc kệ.
So với hai người cháu quan lộ hanh thông, Vương thị lại thân thiết với đứa cháu nhỏ này hơn.
Vương Mặc Phượng chưa đầy hai mươi, là một thanh niên lực lưỡng, da hơi ngăm, mày rậm mắt to.
Thấy cô mẫu, cậu cười sảng khoái:
“ Nói thật với cô mẫu, con vừa về Kim Lăng, chưa kịp bước chân vào nhà đã chạy thẳng qua đây lánh nạn. Sợ về sớm quá lại bị cha dùng gậy đón tiếp, xin cho con lánh ở đây vài ngày.”
Vương thị nhịn không được cười mắng:
“Ngươi từ nhỏ cứ có chuyện là trốn sang chỗ cô, lớn thế này rồi vẫn chẳng đổi tính! Trốn được mùng một không trốn được mười lăm, sớm mà thu tâm lại, nghe lời cha ngươi đi!”
Nói đoạn, Mặc Phượng nhìn quanh những đồ trang trí hỉ sự chưa kịp gỡ xuống, hỏi:
“Cô mẫu, trong nhà có hỉ sự gì sao?”
Vương thị cười đáp:
“Tiếc là ngươi về muộn vài ngày, không thì đã kịp uống chén rượu mừng của biểu muội ngươi rồi. Hôm nay chính là ngày nó lại mặt, đang cùng phu quân qua bái kiến tổ phụ.”
Mặc Phượng ngẩn người một lúc, rồi khẽ cười:
“Thật là trùng hợp quá. Con mang theo chút hương liệu quý mua được ở Tuyền Châu làm quà mừng, vốn sợ thứ này không đáng giá so với phủ Quốc Công, mong biểu muội đừng chê.”
Sơ Niệm và Từ Bang Đạt bái kiến tổ phụ xong trở lại hoa sảnh thì vừa vặn gặp Vương thị và Mặc Phượng đi ra.
Thấy người anh biểu ca lớn lên cùng mình từ nhỏ, Sơ Niệm vừa kinh vừa mừng:
“Biểu ca! Thật không ngờ hôm nay lại gặp được huynh.”
Vương Mặc Phượng bước tới, hành lễ với Từ Bang Đạt còn đang ngỡ ngàng, rồi hàn huyên vài câu chúc mừng tân hôn "như cá gặp nước", sau đó xin cáo từ vì không muốn làm phiền hỉ sự.
Vương thị sắp xếp cho Từ Bang Đạt đi nghỉ ngơi trong một gian phòng đã xông hương sạch sẽ vì thấy chàng có vẻ mệt, rồi dắt tay con gái về phòng riêng tâm sự.
Sơ Niệm dĩ nhiên đều nói mọi chuyện đều ổn, tuyệt nhiên không nhắc đến việc chuyện phòng sự của Từ Bang Đạt có vấn đề.
Vương thị tin là thật, mừng rỡ bảo:
“ Kiều Kiều, thấy con ổn thế này, nương thật sự yên tâm. Chờ sau này con sinh được mụn con, gia đình ta xem như thực sự có chỗ dựa rồi.”
Sơ Niệm chỉ mỉm cười, không đáp lời.
Dùng xong bữa cơm thanh đạm nhưng tinh tế tại Bá tước phủ, lễ lại mặt kết thúc, đôi phu thê từ biệt ra về.
Khi lên xe ngựa, Sơ Niệm thấy Từ Bang Đạt tựa vào ghế, đôi mắt nhắm nghiền, tâm tình dường như trầm xuống, không còn phấn chấn như lúc đi, đoán là chàng đã kiệt sức nên nàng không quấy rầy.
Vừa về đến cổng phủ Quốc Công, nàng xuống xe trước.
Đang lúc bà tử định đỡ Từ Bang Đạt lên kiệu thì phía sau vang lên tiếng vó ngựa dồn dập.
Ngoảnh đầu lại, người đang phi ngựa tới chính là Từ Nhược Lân, có vẻ hắn cũng vừa từ ngoài về.
Từ Nhược Lân nhoáng cái đã đến trước mặt, ghìm cương xuống ngựa.
“ Đại gia đã về!”
Một tiểu sai reo lên, chạy ra đón ngựa.
“ Đại ca.”
Từ Bang Đạt đứng định thần, gượng gạo gọi một tiếng.
Từ Nhược Lân khẽ gật đầu, đưa dây cương và roi ngựa cho hạ nhân.
Nhãn thần của hắn, lặng lẽ lướt qua gương mặt Sơ Niệm.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận