Một vị cao tăng pháp hiệu Linh Diệu đích thân giảng kinh Phật, nhất thời thuyết pháp hoa mỹ như hoa sen tuôn nở, mọi người đều nín thở tập trung lắng nghe những diệu ý trong đó.
Đến chính ngọ, sau khi dùng xong cơm chay, nữ quyến Từ gia chia nhau về phòng khách nghỉ ngơi chốc lát, đợi buổi chiều nghe xong buổi giảng thứ hai thì hành trình ngày hôm nay sẽ kết thúc.
Vì hôm nay dậy sớm, Sơ Niệm lúc này cũng cảm thấy đôi chút mệt mỏi.
Nàng cùng Xích Tố và Thúy Thoa trở về gian thiền thất nghỉ tạm của mình ở hậu thiền viện.
Thấy bên trong vô cùng sạch sẽ, nàng bèn nằm xuống sập, nhắm mắt định nghỉ ngơi một lát.
Vừa mới chợp mắt được đôi chút, chợt nghe thấy tiếng cửa bị đẩy ra nhẹ nhàng, mở mắt nhìn lại, thấy Xích Tố bước vào, đến bên cạnh khẽ nói:
"Nãi nãi, Tống mama tìm tới, nói vừa nãy Quả Nhi không chịu ngủ, nài nỉ bà ấy đưa ra ngoài dạo chơi. Tống mama không nỡ từ chối nên dắt Quả Nhi đi về phía trước, ra ngoài chưa được bao xa, chỉ sơ sảy một cái, người đã biến mất rồi..."
Chùa Hộ Quốc địa thế rất rộng, tuy sơn môn đều đóng nhưng một bé gái mới năm tuổi bị lạc cũng không phải là không có nguy hiểm.
Sơ Niệm tan biến hết cơn buồn ngủ, lập tức ngồi dậy nói: "Vậy mau gọi người đi tìm."
Nhũ mẫu của Quả Nhi là Tống thị lúc này nghe thấy tiếng động cũng từ ngoài cửa bước vào, mặt trắng bệch nói:
"Nhị nãi nãi làm ơn tích đức, nghìn vạn lần đừng để lão thái thái và thái thái biết chuyện. Nếu bị thái thái biết, tiền tháng này của tôi lại bị khấu trừ mất. Đứa nhỏ nhà tôi mấy hôm trước bị bệnh, còn đang trông chờ vào tiền tháng này để bốc thuốc xem bệnh..."
Vừa nói, giọng bà ta vừa run rẩy.
Sơ Niệm biết bà bà mình tuy quý là phu nhân Quốc Công nhưng làm người khắc nghiệt, người dưới trong nhà hễ phạm sai lầm nhỏ là bị khấu trừ tiền tháng thường xuyên.
Vì thế sau lưng bị hạ nhân trong phủ rèm pha, nói bà ta có thói quen "chẻ thịt trên chân cò, nạo mỡ trong bụng muỗi", là một kẻ bủn xỉn có tiếng.
Tống thị không trông coi kỹ đứa trẻ, đáng lẽ phải chịu phạt.
Chỉ là một mặt, Sơ Niệm biết bà ta ngày thường đối đãi với Quả Nhi cũng hết lòng, lúc này nói năng thảm thiết; mặt khác, Tống thị là người từ Tư gia sang đây, nghĩ chắc cũng vì duyên cớ này mà lúc này bà ta mới tìm đến mình cầu cứu.
Đang lúc đắn đo, Tống thị lại nói:
"Nhị nãi nãi, chỗ Quả Nhi mất tích chỉ có hai lối rẽ trái phải thôi. Cầu Nhị nãi nãi thương xót tôi, nhân lúc thái thái chưa tỉnh, giúp tôi nghĩ cách với."
Sơ Niệm lập tức quyết định, bảo:
"Để ta đi nói với Chu Chí một tiếng, bảo hắn phái người đi tìm. Nếu vẫn không thấy thì đành phải thưa với thái thái thôi."
Nói xong đứng dậy vội vàng đi ra, tìm thấy Chu Chí đang đứng đợi ở đằng xa, đem chuyện Quả Nhi đi lạc ở lối rẽ phía trước nói qua một lượt.
Chu Chí lập tức thưa:
"Nhị nãi nãi chớ hoảng, Quả cô nương nhất định sẽ không sao đâu. Tôi đi gọi người tìm ngay đây."
Sơ Niệm dõi mắt nhìn theo bóng lưng Chu Chí rời đi.
Tống thị biết mình gây họa cũng vội vội vàng vàng đi tìm tiếp.
Chỉ còn lại Sơ Niệm cùng Xích Tố, Thúy Thoa vẫn đợi dưới bóng cây bên ngoài hậu thiền viện.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận