Đợi một lát, trong lòng đang có chút thấp thỏm, bỗng thấy Chu Chí quay lại, vội vàng hỏi:
"Thế nào rồi, đã tìm thấy chưa?"
Chu Chí cung cung kính kính đáp:
"Tiểu nhân đã bảo tăng nhân tri khách đi tìm rồi, chắc hẳn sẽ sớm tìm thấy thôi."
Nói đoạn nhìn sang Thúy Thoa, bảo:
"Thúy Thoa cô nương, vừa nãy tiểu tử nhà Lý Thập Nhất tới, nói tìm cô có việc, người lúc này đang ở cổng sau núi."
Lý Thập Nhất chính là quản sự ở Kim Đài Viên.
Sắc mặt Thúy Thoa hơi biến đổi, liếc nhìn Sơ Niệm một cái, ngập ngừng nói:
"Nhị nãi nãi, nhà hắn là bà con xa với nhà em. Em... em đi xem thử thế nào..."
Sơ Niệm đang bận tâm chuyện Quả Nhi.
Tuy cảm thấy có chút khác thường nhưng lúc này cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quản, gật đầu một cái.
Thúy Thoa vội vàng cúi đầu đi gấp, Chu Chí cũng đi theo sau.
Thấy mọi người đã đi hết, bên ngoài lúc này nắng lại to, dẫu đứng dưới bóng cây cũng cảm thấy nóng nực, Xích Tố bèn khuyên Sơ Niệm về trước:
"Nãi nãi đứng đây đợi cũng vô ích, chi bằng vào trong chờ tin."
Sơ Niệm tuy lòng nóng như lửa đốt nhưng cũng chẳng biết làm sao, đang định nghe theo lời khuyên của Xích Tố thì bỗng nhiên từ trong bóng cây chạy ra một tiểu hòa thượng, nói:
"Nhị nãi nãi, vừa nãy tiểu tăng thấy một vị tiểu thư trông rất giống Quả cô nương ở phía trước kia. Gọi cô bé theo tiểu tăng về cô bé lại không chịu, cứ đứng đó khóc mãi. Tiểu tăng không dám cưỡng ép nên chạy về đây báo tin cho Nhị nãi nãi trước."
Sơ Niệm mừng rỡ, vội vàng nói: "Mau dẫn ta đi!"
Đoạn cùng Xích Tố bước nhanh theo tiểu hòa thượng.
Đi qua mấy khúc quanh, thấy rừng cây dần rậm rạp, nơi nơi tích tụ màu xanh um tùm, chỉ nghe tiếng chim hót mà chẳng có tiếng người, dường như đang bị dẫn về phía góc hẻo lánh sát chân núi phía sau.
Quả Nhi vẫn chẳng thấy tăm hơi đâu, Sơ Niệm dần sinh nghi, đang định mở miệng hỏi thì tiểu hòa thượng phía trước bỗng dừng bước, chỉ tay về phía trước nói:
"Đến rồi, ở ngay đằng kia."
Sơ Niệm thuận theo hướng chỉ của chú tiểu nhìn qua, kinh hãi thấy Quả Nhi đang được Từ Nhược Lân mặt mày rạng rỡ bế trên tay, đứng ngay dưới một gốc cây lớn.
Sắc mặt nàng lập tức trắng bệch, quay lại nhìn tiểu hòa thượng dẫn đường thì thấy hắn đã "vù" một cái, nhanh như khỉ chui tọt vào bụi rậm chạy mất.
Sơ Niệm bừng tỉnh, tiểu hòa thượng này nhất định là giả.
Bởi vì hắn mở miệng ra là gọi "Nhị nãi nãi", chứ không phải cách xưng hô "nữ thí chủ" của người trong chùa.
Chỉ hận lúc nãy mình một lòng lo cho Quả Nhi mà không nghĩ tới điều này, bấy giờ mới mắc bẫy.
Gần như theo bản năng, Sơ Niệm mạnh bạo quay người muốn rời đi thì Từ Nhược Lân đã đặt Quả Nhi xuống.
Quả Nhi chạy đến trước mặt Sơ Niệm, liếc nhìn người cha đang dùng ánh mắt cổ vũ mình ở phía sau, cuối cùng lấy hết can đảm nói:
"Nhị thẩm thẩm, thẩm có thể nghe cha con hỏi thẩm một câu được không, chỉ một câu thôi?"
Sơ Niệm quay đầu lại, nhìn Từ Nhược Lân một cái.
Thấy hắn đứng ở nơi cách mình mười mấy bước chân, ý cười trên mặt khi nãy đã biến mất, lúc này đôi mắt đang không chớp lấy một cái nhìn nàng chằm chằm, trong ánh mắt tràn đầy sự mong đợi.
Nàng chợt hiểu ra tất cả.
Nhưng trong khoảnh khắc này, tâm can nàng chỉ muốn cười lạnh.
Từ Nhược Lân quả nhiên vẫn là Từ Nhược Lân.
Bất kể là kiếp trước hay kiếp này của nàng, điều hắn làm luôn là tính kế nàng như thế, bản tính vĩnh viễn không bao giờ thay đổi.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận