“Hả?” Lục Tiểu Lan thấy khó hiểu.
Chị Hoàng kể lại chuyện Tô Mạt định làm chăn, sau đó kéo lấy tay của Lý Nguyệt Nga nói: “Thím có phúc lắm đó, tôi thấy con dâu tương lai của thím, vừa đẹp người tính tình lại rộng lượng, nhất định là con nhà có giáo dưỡng tốt trên thành phố, con trai thím rất có mắt nhìn người.”
Cô ta nói rõ ràng nghe đồn đối tượng xem mắt là một nữ chiến sĩ bên đoàn văn công, sao đột nhiên lại đổi thành thanh niên trí thức, hóa ra là vì cô gái này tốt hơn.
Nhà bí thư đại đội này đúng là, người nào cũng tinh ranh, chuyện tốt gì cũng để bọn họ chiếm hết.
Một thanh niên trí thức có điều kiện tốt như vậy, sao lại không phân công đến đại đội của bọn họ chứ?
Cô ta có một em trai chồng chưa lấy vợ, nếu như có thể đèo bồng được con gái thành phố thì có mặt mũi biết bao.
Vị thanh niên trí thức Tô đó, vừa nhìn đã biết không phải gia đình bình thường, cô ta thấy trên tay cô đeo một chiếc đồng hồ nhãn hiệu của Thượng Hải, chất liệu quần áo cũng rất đặc biệt, còn đi đôi giày vải trắng.
Giày vải trắng ở trong hợp tác xã mua bán không có bán, sợ là phải ở bách hóa lớn trong thành phố mới có.
Nhìn cô chi tiền, vừa nhìn đã biết là nhìn tiền quen rồi, tiêu 28 tệ mà trông cô như tiêu 2 tệ vậy đó.
Đáng tiếc, đối tượng tốt như thế, đã bị người khác chiếm trước rồi…
Bởi vì không muốn người khác phê bình đại đội, nên chuyện Tô Mạt rớt xuống nước, dân của thôn nhà họ Lục không hé răng nửa lời, cho nên chị Hoàng không biết còn có nguyên do này.
Sau khi Lý Nguyệt Nga nghe xong thì gào thét trong lòng, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười: “Chu choa, cảm ơn em gái đã khen, Tiểu Tô thật sự là một cô gái tốt, tôi cũng càng nhìn càng thích.”
Hai đứa quỷ yêu này cũng thiệt tình, cũng không tiết lộ xíu tin tức cho bà ấy biết, sáng nay còn là người yêu, giờ đã bắt đầu chuẩn bị chăn bông, bà ấy còn chưa qua nhà dạm ngõ mà.
“Nhân duyên ấy mà, rất khó nói. Tôi vốn còn lo lắng thằng ba nhà tôi sẽ cô đơn lâu dài, nên mới dốc lòng sắp xếp, nhưng không ngờ được vừa quay về, hai người họ gặp nhau, vừa nhìn đã cảm mến nhau, cũng không cần người làm cha làm mẹ này tốn tâm sức nữa, thằng ba nhà tôi đã tự sắp xếp xong rồi.”
“Vốn dĩ trước đó còn nói đi xem mắt, hiện giờ thì không cần nữa. Đây, không phải vừa rồi tôi còn phải xách đồ đi xin lỗi người môi giới sao, dân quê chất phát thật thà, cảm thấy dẫu sao cũng là mình không đúng, trong lòng vô cùng áy náy.”
“Nhưng giờ cũng là thời đại tự do yêu đương, người lớn tụi tôi cũng hết cách.”
“Chẳng trách có câu nói, con cháu tự có phúc của con cháu, bậc làm cha làm mẹ như chúng ta, có lúc vẫn là không nên mù quáng nhúng tay vào thì tốt hơn.”
Lý Nguyệt Nga cũng là người biết cách ăn nói nên mới nói được câu “thấy áy náy”, bình thường bà ấy chửi lộn với mấy bà thím mỏ hỗn cũng chưa từng thua.
“Thím ơi, xem mắt vốn dĩ là có thể thành hoặc không, chưa gì đã gặp nhau không thuận lợi, chính là không có duyên phận rồi đó, thím còn xách đồ đi xin lỗi, đã là rất khách sáo rồi.” Đồng nghiệp của Lục Tiểu Lan an ủi.
Lý Nguyệt Nga trò chuyện với bọn họ thêm một lúc, sau đó xách theo xương cục mua thêm ít đường, vội vàng quay về nhà.
Sau khi về đến nhà, quả nhiên thấy Lục Trường Chinh ở nhà, anh đang nói chuyện với cha ở trong phòng.
“Thằng ba, con qua đây một lát.” Lý Nguyệt Nga đứng ngoài cửa gọi anh.
“Mẹ ơi chuyện gì thế?” Thấy sắc mặt Lý Nguyệt Nga không tốt, Lục Trường Chinh còn cho là chuyện bên phía chủ nhiệm Liễu không thuận lợi.
“Chuyện gì hả? Con sao thế, không phải nói qua vài ngày nữa mới đi dạm ngõ sao? Sao hôm nay đã chuẩn bị chăn đệm rồi?” Chỗ của bọn họ là dạm ngõ xong mới chuẩn bị của hồi môn.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận