Trần Lan thấy Mã Tiểu Quyên tiến vào phòng, rửa tay xong cũng đi vào theo.
Mã Tiểu Quyên thấy Trần Lan tiến đến, bèn đưa một gói bánh bọc giấy dầu cho cô ta, nói: “Trần Lan, ăn bánh quy trứng."
Trần Lan nói cám ơn, cầm một miếng bánh bắt đầu ăn, quay đầu trông thấy giỏ trúc thì kêu lên: "Tô Mạt đã mua bao nhiêu món đồ thế?"
Mã Tiểu Quyên ló đầu ra nhìn, không ngờ trên mặt đất đang có một chiếc giỏ trúc lớn, bên trong có đặt không ít thứ, thế nhưng đều bị vải thô che kín mít rồi.
"Quả thực mua không ít, đã chiếm hơn phân nửa giỏ trúc rồi." Mã Tiểu Quyên nói xong, lại tiếp tục vùi đầu ăn bánh quy trứng của cô ta.
"Cũng không biết mua cái gì, sao lại che phủ hết thế.”
"Hiện tại ai mua đồ không che giấu chứ, nếu không trên đường gặp phải bà chim lợn, không may truyền khắp nơi thì ai cũng biết rồi."
Mấy bà mồm miệng chim lợn trong viện quyến thuộc bọn họ, nhà ai mua mấy cọng hành cũng biết rõ ràng.
Bởi vì nguyên nhân từng bị hại nặng nề, Mã Tiểu Quyên căm thù đến tận xương tuỷ hành vi tìm hiểu người khác mua cái gì.
Trần Lan vốn định giật dây Mã Tiểu Quyên xem thử Tô Mạt mua cái gì, thấy đối phương không mắc mưu, chỉ có thể bất đắc dĩ nhếch miệng.
Nhưng bảo cô ta tự xem thì cô ta không dám.
Tô Mạt vốn là trông điều kiện gia đình không tệ, hiện tại lại đang hẹn hò với con trai của bí thư, cô ta không dám đắc tội Tô Mạt.
Nếu không ở nơi nông thôn thế này, nếu cô bảo cha chồng tương lai của cô ta làm khó dễ cô ta, phân cho cô ta khu vực làm việc kém nhất, cô ta có khóc cũng không có chỗ mà khóc.
Rất nhanh, bên phòng bếp đã bắt đầu gọi ăn cơm, Mã Tiểu Quyên và Trần Lan vội vàng cầm hộp cơm ra ngoài.
Một bên khác, Liễu Quảng Anh khó lắm mới chịu đựng được đến lúc tan tầm. Cầm theo quà biếu, đạp xe đạp đi về phía nhà anh cả của bà ấy, ngay cả nhà cũng không kịp về.
Lúc đến, nhà họ Liễu đang ăn cơm chiều, thấy Liễu Quảng Anh tới còn mang quà theo thì đều rất kinh ngạc.
"Quảng Anh, sao em lại tới đây? Ăn cơm chưa?" Chị dâu Liễu kinh ngạc nói.
"Vẫn chưa, đến nói chút chuyện với các chị." Liễu Quảng Anh thở hồng hộc, để đồ xuống chiếc bàn bên cạnh.
Đạp xe đạp một đường tới đây, lại một hơi lao lên tới lầu bốn. Tuổi tác của Liễu Quảng Anh đã không trẻ nữa, phải hòa hoãn lại.
Điều kiện nhà họ Liễu không tệ, một nhà bốn người đều có tiền lương. Tại huyện Thanh Khê, gia đình họ xem như là một gia đình rất không tồi.
Anh cả Liễu là chủ nhiệm phân xưởng của xưởng cơ khí ở huyện, chị dâu Liễu làm tại xưởng đóng hộp, con gái lớn Liễu Bình đã vào đoàn văn công, con gái nhỏ Liễu Mai cũng làm ở xưởng cơ khí.
Một nhà bốn người ở trong căn nhà lầu hai phòng ngủ, một phòng khách của xưởng cơ khí phân cho, diện tích cũng rộng rãi.
Liễu Mai rót ly nước cho Liễu Quảng Anh, sau đó lấy thêm bộ chén đũa, nói: "Cô, hôm nay nhà gói sủi cảo nhân rau hẹ trứng gà, còn làm thịt kho tàu, ăn chung một bữa đi.”
Liễu Quảng Anh sau khi uống nước xong thì đặt cái ly xuống: "Khoan không vội ăn, cô tới là nói với nhà mình, buổi xem mắt của Liễu Bình không thành rồi.”
"Cái gì? Sao lại không thành? Đôi này còn chưa xem mắt nhau mà." Sắc mặt cả nhà họ Liễu đổi hẳn.
"Người ta đã tìm được người yêu rồi, không xem mắt nữa."
"Không có khả năng, lúc con trở về còn nghe ngóng thông tin từ người khác, Lục Trường Chinh hoàn toàn chưa có người yêu." Liễu Bình kích động đứng lên.
"Sau khi trở về mới tìm. Cái hôm Lục Trường Chinh trở về, có cứu được một thanh niên trí thức rơi xuống nước trong đại đội bọn họ, kết quả hai người lọt vào mắt xanh của nhau, bắt đầu hẹn hò."
"Lục Trường Chinh bị cái gì thế, nhân vật nòng cốt của đoàn văn công là con không chịu, thế mà ưng một thanh niên trí thức ở nông thôn." Liễu Bình có phần không thể nào chấp nhận được.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận