Lục Hoa Quế lập tức sợ tới mức không dám khóc nữa, kéo hai đứa con trai xám xịt trở về phòng, sao còn dám làm ầm ĩ nữa chứ?!
Ngoài nhà họ Lục gà bay chó sủa ra, còn có nhà họ Liễu.
Sau khi Liễu Quảng Anh đi làm lập tức đi hỏi xem đối tượng thanh niên trí thức của Lục Trường Chinh là ai. Bởi vì hôm trước có chuyện làm chăn bông, cho nên nên rất dễ dàng hỏi thăm.
Khi thanh niên trí thức đi làm việc ở trên núi hay xuống nông thôn, khu vực huyện mà bọn họ đến sẽ chịu trách nhiệm tuyên truyền, văn hóa và giáo dục. Hồ sơ của thanh niên trí thức đều trong tay của cán sự tuyên truyền của văn phòng công xã.
Liễu Quảng Anh viện cớ nói với cán sự tuyên truyền Đặng Hằng muốn kiểm tra hồ sơ của nữ thanh niên trí thức ở công xã.
Đặng Hằng vốn định đưa cho bà ấy, nhưng chợt nhớ ra khoảng thời gian trước bí thư đã đặc biệt huấn luyện cho bọn họ về vấn đề tính bảo mật của công việc. Cho nên ông ấy viện cớ nói muốn tìm lại, lát nữa sẽ đưa cho bà ấy.
Khi Liễu Quảng Anh vừa rời đi, Đặng Hằng lập tức tìm bí thư Canh Trường Thanh để xin chỉ thị.
Liễu Quảng Anh đợi ở văn phòng hồi lâu nhưng vẫn chưa nhận được hồ sơ, thay vào đó bà ấy chờ được điện thoại của bí thư công xã, bảo bà ấy đến văn phòng anh ta một chuyến.
Liễu Quảng Anh lộp bộp trong lòng, nhanh chóng nhớ lại công việc gần đây của mình, dường như không có làm sai chuyện gì. Lúc này bà ấy mới thở phào nhẹ nhõm, lấy cuốn sổ đi đến đó nghe bí thư có chỉ thị mới gì.
Sau khi Liễu Quảng Anh đến, Canh Trường Thanh xua tay bảo bà ấy ngồi xuống, sau đó hỏi.
“Nghe nói bà muốn kiểm tra hồ sơ nữ thanh niên trí thức ở công xã. Công việc của bà gặp vấn đề gì sao?”
“Không có, chủ yếu tôi muốn biết thêm về tình hình nữ thanh niên trí thức ở công xã mà thôi, để sau này có thể thuận tiện triển khai công tác.” Liễu Quảng Anh có chút hoảng hốt trong lòng, nhưng trên mặt lại không hề thể hiện ra, bà ấy viện cớ như vậy cũng xem như hợp lý.
“Tôi nhớ mỗi khi tiếp nhận một nhóm thanh niên trí thức, công xã đều sẽ tổ chức họp và chuyển hồ sơ của những thanh niên trí thức này cho cán bộ liên quan xem xét. Lúc đó bà không ghi lại thông tin cần thiết cho mình sao?” Canh Trường Thanh nhìn bà ấy với ánh mắt sắc bén.
Liễu Quảng Anh cảm thấy hơi chột dạ: “Tôi, lúc đó tôi không nhớ đủ chi tiết rõ ràng.”
“Lần sau làm việc hãy cẩn thận hơn.” Canh Trường Thanh nói, giọng điệu rất nhẹ nhàng nhưng khí thế lại ép người ta đến mức không thể thở nổi.
“Sáng nay tôi cũng nghe nói có một chuyện, bà đang hỏi mọi người đối tượng thanh niên trí thức của đồng chí Lục Trường Chinh là ai.”
“Tôi còn nghe nói lúc trước bà đã làm mai cháu gái của mình cho đồng chí Lục Trường Chinh.”
Canh Trường Thanh gõ ngón tay lên bàn làm việc, âm thanh không lớn, nhưng Liễu Quảng Anh lại có thể nghe được vô cùng chói tai. Sắc mặt của bà ấy trở nên trắng bệch, mồ hôi lạnh toát ra, môi đóng mở mấy lần nhưng không nói được một lời.
Chờ một lúc, thấy đối phương không giải thích, Canh Trường Thanh lại nói tiếp.
“Làm cán bộ thì nên tập trung tinh thân vào công việc, vì nhân dân mà phục vụ, làm những việc thiết thực hơn đóng góp cho chủ nghĩa xã hội. Hãy mở mắt nhìn rộng ra, đừng làm mấy trò quan liêu trả thù này kia.”
“Hồ sơ ở trên bàn của tôi, nếu bà thật sự cần thì lấy đi.”
Liễu Quảng Anh không biết bà ấy đã ra khỏi phòng bí thư như thế nào, dù sao bà ấy cũng không dám lấy hồ sơ. Trở về văn phòng bà ấy giống như đứng đống lửa, ngồi đống than. Vất vả lắm mới chờ đến giờ tan tầm, bà ấy lập tức đạp xe chạy đến nhà của anh cả bà ấy.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận