Nguyên chủ vốn là có một chiếc Rolex, nhưng nó quá sang trọng để đeo khi đi làm, lúc đó mới đổi thành thương hiệu Thượng Hải bài.
Nhưng Tô Mạt không tìm thấy chiếc Rolex trong hành lý của nguyên chủ, có lẽ nó vẫn còn đang ở trong nhà Thượng Hải, cô cũng không biết có phải nó đã bị lấy đi hay không. Lúc mua nó có giá hơn 500 tệ đấy.
“Không được. Bây giờ có ba điều quan trọng khi kết hôn, người khác có thì em cũng phải có.”
Tô Mạt bị sự thẳng thắn của Lục Trường Chinh chọc cười, tức giận nhìn anh: “Em và anh cũng nhận giấy chứng nhận rồi, anh còn để ý mấy thứ này làm gì? Nếu em đã có đồng hồ vậy thì không cần mua nữa, đừng tốn tiền vào mấy thứ này.”
Chị Lưu vẫn luôn nghe bọn họ nói chuyện, lúc này mới cười đáp lại: “Em gái Tô nói đúng, đã có thì không cần mua. Thời buổi này vẫn nên sống cẩn thận hơn, sau này còn tiết kiệm tiền mua những thứ khác nữa.”
Thấy hai người đều nói như vậy, Lục Trường Chinh cũng không kiên trì nữa, chỉ hối hận vì đã đưa quà cưới cho vợ mình quá ít.
Lúc này, đồng nghiệp của chị Lưu cũng lấy đồng hồ đến.
“Em gái Tô, chiếc này được làm từ 19 viên kim cương, nó có giá 125 tệ và một phiếu đồng hồ.” chị Lưu nói.
Lục Trường Chinh đang định trả tiền thì bị Tô Mạt ngăn lại. Tô Mạt lấy ra số tiền mình chuẩn bị từ lâu trong túi xách đưa đến.
“Đây là em mua cho anh, em sẽ bỏ tiền.”
Chị Lưu cười tủm tỉm nhận tiền mặt, sau khi đếm chính xác rồi thì đưa đồng hồ cho Tô Mạt.
Tô Mạt lập tức liền đeo nó cho Lục Trường Chinh, nhìn rồi mỉm cười nói: “Thật sự quá đẹp, rất hợp với anh.”
Mặc dù tay của người đàn ông thô ráp nhưng lại thon dài cân đối với các khớp xương rõ ràng, rất hợp với chiếc đồng hồ hoàn toàn bằng kim cương bằng thép này, chúng trông rất đẹp.
Được vợ khen, vành tai Lục Trường Chinh hiếm khi đỏ bừng, anh ho nhẹ: “Em cũng đẹp.”
Chị Lưu nhìn đôi vợ chồng tình nồng ý mật ở trước mặt, trong lòng cô ấy thở dài, tuổi trẻ thật tốt.
Cô ấy và vị kia nhà cô ấy vừa kết hôn cũng như thế này…
“Đồng chí quân nhân, có phải cậu còn muốn mua hai món nữa hay không?” Chị Lưu sẽ không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội lợi ích và hiệu quả sáng tạo nào cho hợp tác xã mua bán.
“Đúng vậy. Có xe đạp và máy may không?”
“Xe đạp thì có, nhãn hiệu Feige. Còn máy may thì không, cậu đến hợp tác xã mua bán ở thành phố nhìn thử xem.” Chị Lưu nói.
“Không có xe đạp hiệu Vĩnh Viễn sao?” Lục Trường Chinh nhíu mày, thà mua hiệu Vĩnh Viễn khi kết hôn sẽ tốt hơn.
“Ôi, đồng chí quân nhân, ở thị trấn chúng tôi có rất ít đồ của Thượng Hải. Nhưng nếu cậu muốn vào thành phố để mua máy may cũng có thể thử vận may ở đó, nói không chừng sẽ có.” Chị Lưu đề nghị.
“Được.” Lục Trường Chinh gật đầu.
Nếu không được thì cứ đến chợ đen hỏi thử xem, anh vẫn muốn hiệu Vĩnh Viễn hơn.
Xe đạp và máy may đều là thứ Tô Mạt cần cho nên cô cũng không nói không cần mua.
“Em gái Tô còn cần gì nữa không?”
Tô Mạt nghĩ đến lúc đó mình cần phải khâu vỏ chăn, cho nên tốn 5 xu để mua sợi bông. Đó là một bó rất lớn, có lẽ đủ để cho cô may nhiều lần.
Mua sợi bông cũng cần phải có phiếu giảm giá công nghiệp, 5 xu sợi bông cần 0,1 phiếu phiếu giảm giá công nghiệp.
*
Đi ra chỗ hợp tác xã mua bán, Tô Mạt lại đến bưu điện mua mấy tờ báo, tổng cộng tốn 30 xu.
Lúc này, hầu hết các tờ báo đều có giá 4 xu mỗi tờ, [Nhật báo Nhân Dân] đắt hơn có giá 5 xu.
Lục Trường Chinh thấy Tô Mạt mua nhiều báo như vậy thì hỏi: “Em mua để dán tường sao?”
Chẳng phải dán tường bình thường đều đến bãi phế liệu để mua báo cũ sao? Chẳng lẽ vợ anh thích sạch sẽ cho nên muốn mua báo mới?
Nhưng thật ra cũng cần thiết như vậy, tường trong nhà được sơn màu trắng nên sạch sẽ, không cần dán lại.
“Không phải. Em định gửi bài cho một hãng báo, cho nên muốn mua báo để nghiên cứu phong cách viết trước.”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận