Tô Mạt nhìn cảnh vật xung quanh, phát hiện nếu có thể làm chỗ này thành điểm dừng chân có vẻ cũng rất thích hợp.
Nơi này có lẽ là phía sau của một nhà máy nào đó, có rất nhiều người ra vào, nhưng thực tế lại có rất ít người ở khu vực này. Vừa rồi cô quan sát, hình như quanh đây chỉ có ba bốn nhà, hơn nữa đều cách nhau rất xa.
Lục Trường Chinh thay quần áo ra lại đạp xe đưa Tô Mạt đến một con phố khác, suốt một đường bọn họ quan sát khắp nơi, sau đó dừng lại trước một khoảng sân nhỏ đang mở cửa.
Tô Mạt nhìn sang thì phát hiện một cụ ông đang đan sọt tre ở trong sân.
“Ông ơi, cho tôi hỏi một chút, gia đình ông Vương bên cạnh dọn đi đâu vậy?”
Ông cụ nhìn hai người, phát hiện bọn họ đều là gương mặt mới thì hỏi: “Hai người là thân thích của ông ấy sao? Tìm ông ấy có chuyện gì?”
“Chúng tôi là người ở công xã Hồng Tinh, mấy ngày nữa sẽ chuẩn bị kết hôn, mời ông Vương đến ăn tiệc.”
Cụ ông vừa nghe vậy thì hiểu ngay, hoá ra là sắp kết hôn cho nên đến mua đồ, ông cụ lập tức nói tên một con phố.
“Nếu hắn ta hỏi cậu là ai nói cho cậu biết thì cậu cứ ông Trần.”
“Được, tôi biết rồi, cảm ơn ông.”
Lục Trường Chinh nói xong lại đạp xe dẫn Tô Mạt đi đến con phố đi.
Tô Mạt vẫn không hiểu: “Anh đang làm gì vậy?” Làm y như một đặc vụ bí mật.
“Chợ đen thường đổi địa điểm, anh đang hỏi chợ đen hiện tại ở đâu?”
“Sao anh biết ông ấy biết? Anh luôn hỏi cố định người nhà này sao?” Không sợ bị bắt à?
“Đương nhiên không phải. Người của chợ đen hỏi người qua đường thường xuyên thay đổi, trên đường phố đông đúc chắc chắn sẽ có một người, giống như bình thường ở ngoài cửa có biển báo lạ hay thứ màu đen gì đó.”
“Rõ ràng vậy sao? Bọn họ không sợ bị bắt à?”
“Bắt người cũng cần phải có bằng chứng, bọn họ gần như biết rõ ràng người nào là Uỷ viên cách mạng huyện cùng với những mối quan hệ mờ ám trong đó. Những người này đi hỏi, bọn họ là sẽ không nói.”
Tô Mạt im lặng, nó khá phức tạp, hoàn toàn khác với những gì được viết trong những cuốn tiểu thuyết.
Trong những cuốn tiểu thuyết khác, nữ chính có thể dễ dàng phát hiện ra chợ đen, nếu cô không được Lục Trường Chinh dẫn theo, có lẽ cả ngày cô cũng không tìm được.
Quả nhiên là bia đỡ đạn, nếu không có vầng hào quang thì khó mà tìm được chợ đen.
Hai người đi vào con phố mà ông cụ nhắc đến, không lâu sau đã có một thím đi ngang qua nhiệt tình hỏi: “Hai người nhìn có chút xa lạ, tìm nhà ai vậy? Thím rất thành thạo ở đây, để tôi chỉ đường giúp các cậu.”
“Ông Trần kêu tôi đến, tôi tìm ông Vương.” Lục Trường Chinh nói.
“A, tìm ông Vương à? Phía trước rẽ trái rồi rẽ phải, trước cửa có một gốc cây cổ vẹo chính là nơi đó.” Đại thẩm tử lớn tiếng nói.
“Được rồi, cảm ơn thím.”
Lục Trường Chinh đạp xe đi về phía trước đúng như những gì thím kia dặn dò, khi đi qua cổng sân thì cửa đột nhiên từ bên trong mở ra, một người đàn ông cường tráng bước ra nói với hai người: “Ở đây.”
Lục Trường Chinh ngừng lại, hai người đẩy xe tiến vào cổng.
Tô Mạt nhìn về phía cửa, không hề nhìn thấy cái cây cổ vẹo nào cả, khắp nơi thật sự là kịch bản.
Sau khi người cường tráng cửa đóng lại thì nói: “Dừng xe ở đây, trả một xu khi rời đi, che mặt và đi theo tôi.”
Tô Mạt lấy trong túi ra một chiếc khăn lụa che mặt, còn Lục Trường Chinh thì dùng khăn tay.
Tô Mạt thở dài trong lòng, chợ đen này khó làm như vậy, cô vẫn nên cân nhắc lại việc bán đồ ở chợ đen.
Hai người đi theo người cường tráng vào nhà, trong đó có một cái tủ rất lớn, người cường tráng mở cửa tủ quần áo ra, bên trong có một cánh cửa bí mật. Sau khi đi qua cánh cửa bí mật, họ bước qua một căn phòng khác, lúc này mới đến chợ đen.
Trong một căn nhà rộng lớn ở chợ đen, hầu như mọi hướng đều có người canh gác. Bên trong có rất nhiều người đều che mặt, nói chuyện cũng đè xuống rất thấp. Vì vậy dù có nhiều người ở bên trong nhưng ở đây vẫn không ồn ào.
“Hai người tự đi dạo đi, mua xong thì đến đây tìm tôi.” Người cường tráng nói xong thì đi vào phía sau phòng.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận