Lục Trường Chinh đưa Tô Mạt về viện thanh niên trí thức trước rồi mới về nhà.
Lúc này Lý Nguyệt Nga đang chuẩn bị nấu cơm, thấy anh quay về nên hỏi: "Đã đăng ký kết hôn chưa? Giấy đâu rồi? Sao muộn như vậy mới về nhà?"
"Con đăng kí rồi, giấy đây mẹ."
Lục Trường Chinh mở giấy kết hôn ra cho mẹ nhìn, sau đó gấp lại đặt vào trong túi như cất bảo bối.
"Con còn lên huyện một chuyến mua vài món đồ nữa nên mới về muộn." Nói xong đưa túi lưới đựng hai cân thịt ba chỉ cho Lý Nguyệt Nga.
"Con đi mua hai cân thịt để tối nay nấu cho cả nhà ăn."
Lúc anh nâng tay lên, Lý Nguyệt Nga đã nhìn thấy đồng hồ anh đeo, bà ấy hơi ngạc nhiên, nói: "Con mua cả đồng hồ đeo tay à? Con lấy đâu ra nhiều phiếu để mua như thế?"
Khi Lục Trường Chinh hỏi, Tô Mạt đã đưa phiếu đang cầm cho anh.
Lục Trường Chinh kiêu ngạo nhếch miệng cười, nói: "Vợ mua cho con, là đồng hồ cơ 19 Thượng Hải bằng thép, 125 tệ."
"Vậy con có mua lại cho con bé không?"
"Không, cô ấy tự có đồng hồ đeo tay rồi nên không cho con mua thêm. Lát nữa con sẽ đưa mẹ phiếu mua đồng hồ."
Lý Nguyệt Nga im lặng, con dâu đúng là một cô gái thành thật.
Ban đầu bà ấy còn cảm thấy 400 tệ tiền nạp tài quá nhiều, không ngờ con gái nhà người ta lại bỏ hơn một trăm tệ để mua đồng hồ đeo tay cho con trai nhà mình.
Ngược lại bà ấy mới là người hẹp hòi.
"Con nhớ phải đi mua thêm mấy mét vải tốt để con bé đi may quần áo cho cả hai." Lý Nguyệt Nga dặn dò.
"Cái đó thì phải xem đã." Có lẽ vợ anh còn khinh thường chất liệu vải ở hợp tác xã mua bán ấy.
"Tại sao? Con không dám bỏ tiền à?"
"Không phải, mà là cô ấy có nhiều quần áo lắm." Lục Trường Chinh chọn bừa một cái cớ, chờ sau này anh thấy bộ nào đẹp sẽ mua thêm cho vợ.
"Lúc chiều về bọn con có đi gặp Tiểu Lan, hiện tại hợp tác xã mua bán vừa nhập thêm rất nhiều đồ nên các em ấy phải kiểm kê lại hàng." Lục Trường Chinh lảng sang chuyện khác.
Lý Nguyệt Nga vừa nghe thấy vậy đã vỗ đùi, nói; "Con không nói thì mẹ suýt nữa quên mất, phải mua sắm đầy đủ vật dụng trong phòng con xong trước hai ngày. Không tới hai ngày nữa mọi người đã thu hoạch vụ thu xong thì tới cọng tóc cũng không giành mua nổi."
Thời gian kết thúc thu hoạch vụ thu của các đại đội trong công xã Hồng Kỳ gần giống nhau, cùng lắm chỉ cách nhau hai ba ngày.
Ở chỗ bọn họ, thu hoạch vụ thu xong cũng là mùa kết hôn. Đừng nghĩ bình thường mọi người mua đồ chỉ bới móc keo kiệt, đến lúc mua thật rất đáng sợ. Chỉ cần chậm tay một chút thôi là ngay cả cọng tóc cũng không còn để mua.
Lý Nguyệt Nga tính sơ sơ, phát hiện đồ cần phải mua rất nhiều, vội nói: "Được rồi, mai mẹ sẽ xin nghỉ một buổi để chuẩn bị đầy đủ đồ cho nhà mới của con, ngày mai con đi cùng mẹ luôn."
"Ngày mai con phải vào huyện một chuyến xem xe đạp và máy may, còn đi cậy nhờ quan hệ để mua thịt đãi tiệc nữa." Lục Trường Chinh nói, nghi ngờ hỏi: "Hình như đồ dùng trong nhà đã đủ rồi mà? Còn phải chuẩn bị cái gì nữa sao mẹ?"
Lý Nguyệt Nga liếc con trai: "Nhà của con bây giờ chỉ độc có cái khung, thiếu rất nhiều đồ. Củi gạo dầu muối không cần à? Bát ăn cơm đũa không cần à? Bình thủy tinh, phích nước, chậu tráng men cũng không cần luôn? Không cần dầu hỏa đèn dầu à? Con không làm chủ nhà nên không biết vật dụng cần trong một gia đình rất nhiều là phải."
Nghe thấy Lý Nguyệt Nga nói vậy, Lục Trường Chinh đã hiểu ngay. Nhà kia của anh mới chỉ là nhà, rất thiếu sức sống.
Chờ mua đủ đồ, đưa vợ anh vào ở xong thì đó chính là nhà của anh.
"Vâng, vậy mẹ đi mua đi. Mua xong cứ để ở hợp tác xã mua bán là được, khi nào con tới sẽ chở về. Nhưng đừng mua nhiều đồ quá, vợ con đã mua hai phích nước bằng sắt, hai cái chậu tráng men, xà phòng thơm, kem đánh răng, bàn chải cả rồi."
"Khăn trải giường và chăn cô ấy cũng mua luôn rồi, còn mua thêm hai bộ chăn đệm." Lục Trường Chinh nhớ lại hôm cùng đi mua đồ với vợ.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận