Lý Nguyệt Nga không ở lại lâu, nói xong cũng ra về.
Trong nhà còn một đống việc phải làm, vẫn còn rất nhiều bàn ghế bát đũa chưa được rửa sạch để mang đi trả cho người ta.
Sau khi Lý Nguyệt Nga rời đi, Tô Mạt nhìn thấy sọt trúc của mình được đặt một góc trong phòng chính, vì thế cô đã lấy những vật dụng hàng ngày ra cất gọn. Những đồ còn lại, bao gồm cả sọt trúc đều được cô mang vào phòng phía tây.
Sau đó cô tới phòng đất bên ngoài xem thử, phòng lớn hơn chứa một ít củi và mấy cái vại bằng gốm lớn, chắc hẳn dùng để muối đồ chua. Phòng nhỏ hơn là nhà xí, là loại hố xí có thể xối nước, rất sạch sẽ không hề bẩn chút nào.
Tô Mạt rất hài lòng về điểm này, mấy ngày trước mỗi khi cô đi nhà xí ở viện thanh niên trí thức đều phải nín nhịn rất nhiều.
Có điều cô đi một vòng quanh nhà cũng không thấy phòng tắm đâu, không biết sau này phải tắm thế nào? Không lẽ phải dùng tới chậu tắm lớn ở phòng phía tây?
Tô Mạt đi dạo quanh xong, định quay về phòng thu dọn hành lý. Vừa đẩy cửa phòng ra đã thấy Lục Trường Chinh ngồi phắt dậy, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm về phía này.
Tô Mạt bị ánh mắt sắc bén của Lục Trường Chinh dọa sợ, bấy giờ cô mới nhận ra Lục Trường Chinh thực sự chính là một người quân nhân chiến đấu ở tiền tuyến.
Trước đây Lục Trường Chinh luôn phơi bày vẻ dịu dàng của mình trước mặt cô, chưa từng xuất hiện với khuôn mặt sắc bén ấy.
Lục Trường Chinh bị mắc giấc ngủ gián đoạn, anh rất ít khi ngủ trưa, bởi vì bản năng tác chiến khiến anh vừa nghe thấy tiếng động đã bày ra tư thế cảnh giác trước tiên.
Khi thấy hình như mình vừa hù dọa vợ, Lục Trường Chinh lập tức ủ rũ.
Chờ nét mặt thả lỏng, Lục Trường Chinh vươn tay nói: "Vợ ơi, em tới đây."
Tô Mạt ngạc nhiên bước tới, đặt bàn tay mình vào tay Lục Trường Chinh.
Lục Trường Chinh kéo nhẹ một cái đã ôm Tô Mạt vào lòng, lật người áp cô xuống giường đất.
Tô Mạt sợ hết hồn, vừa ngước mắt lên đã chạm vào đôi mắt nóng bỏng tràn ngập tính xâm lược của Lục Trường Chinh, cả người cô cứng đờ lại.
Lục Trường Chinh thấy người phía dưới ngạc nhiên ra mặt, đôi môi nhỏ hơi nhếch lên thì cúi đầu hôn nồng nhiệt.
Anh đã muốn làm vậy từ lâu, cuối cùng bây giờ cũng có thể hôn một cách đàng hoàng như vậy.
Tô Mạt hoảng sợ khi thấy bộ dạng tràn ngập tính xâm lược của Lục Trường Chinh, tạm thời không được tỉnh táo nên để mặc cho anh làm càn.
Mãi tới khi tay Lục Trường Chinh bắt đầu không đứng đắn cô mới bừng tỉnh, giãy giụa nói: "Trường... Trường Chinh, mẹ... Mẹ nói tối sang bên nhà ăn cơm, anh... Anh đừng làm loạn nữa."
Lục Trường Chinh nằm bên cạnh cô để bình tĩnh lại một lát, sau đó mới cười ngốc: "Vợ, bây giờ anh không làm bậy đâu, chờ tối tối lại làm bậy."
Mặt Tô Mạt đỏ bừng, đẩy Lục Trường Chinh ra: "Mau tránh ra, em còn phải dọn đồ đạc."
Tuy rằng lúc còn ở tận thế, mấy chuyện tình yêu nam nữ như này rất bình thường, nhưng dù sao Tô Mạt cũng chưa từng trải qua nên vẫn còn thấy ngượng ngùng.
Lục Trường Chinh nghe lời đứng dậy, thuận tay đỡ cả cô dậy luôn.
Vợ anh không phải thỏ trắng ngoan ngoãn, mà là một bé mèo biết giơ nanh múa vuốt. Nếu chọc cô tức lên thì chỉ sợ tối nay sẽ không có trái ngon để ăn.
Tô Mạt đứng dậy xong đã đi múc đầy một chậu nước, lau sạch sẽ tủ quần áo một lượt. Sau đó cô mới lấy từng đồ trong hòm da ra ngoài. Quần áo và đồ dùng hàng ngày thì đặt trên giường đất trước, chờ lát nữa sẽ sắp xếp lại, giày thì tìm một vị trí ở cửa rồi đặt lên.
Cô vừa thu dọn vừa nói chuyện Lý Nguyệt Nga mang bột mì và quà tặng của mọi người tới cho Lục Trường Chinh nghe.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận