Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Xuyên không
  3. Thập Niên 70: Gả Cho Sĩ Quan, Ta Làm Giàu Nhờ Dị Năng (Dịch) (Đã Full)
  4. Chương 91: 91

Thập Niên 70: Gả Cho Sĩ Quan, Ta Làm Giàu Nhờ Dị Năng (Dịch) (Đã Full)

  • 20 lượt xem
  • 837 chữ
  • 2026-01-07 09:27:04

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Tô Mạt tưởng rằng trong sách nói điều này rất tuyệt, nhưng vừa rồi cô lại không cảm nhận được chút nào nên đồng ý.

Lần thứ hai trải nghiệm tốt hơn nhiều so với lần đầu, mặc dù Tô Mạt vẫn cảm thấy hơi đau nhưng ít nhất cũng cảm thấy sướng, Lục Trường Chinh cũng cảm thấy dễ chịu hơn.

Tô Mạt cũng cảm thấy có chút mệt mỏi, chuẩn bị nghỉ ngơi. Nhưng một lúc sau, người đàn ông lại bắt đầu rục rịch.

"Không được, em hơi mệt, muốn ngủ." Tô Mạt cự tuyệt.

Nguyên nhân chính là nơi đó thực sự không thoải mái, cô tính lát nữa sẽ sử dụng dị năng của mình để giải tỏa.

"Vợ, một lần cuối cùng, anh làm rất nhanh, chúng ta làm xong thì đi ngủ liền." Lục Trường Chinh hôn lên vành tai Tô Mạt, nhẹ nhàng dỗ dành.

"Vợ, thật sự, một lần cuối cùng, em tin anh."

Tô Mạt nghĩ hôm nay là đêm tân hôn, nên ỡm ờ đồng ý.

Kết quả, sự thật chứng minh, miệng đàn ông đều là lừa người.

Lần cuối cùng này, thời gian dài hơn hai lần trước cộng lại.

Tô Mạt bị Lục Trường Chinh lăn qua lộn lại, toàn thân quả thực nửa địa ngục nửa thiên đường. Cuối cùng, nếu không phải Tô Mạt khóc, Lục Trường Chinh có lẽ sẽ không tính buông tha cho cô.

Sau khi kết thúc, Tô Mạt vốn rất mệt mỏi, cũng không để ý tới, chỉ khóc thút thít rồi ngủ thiếp đi.

Lục Trường Chinh đứng dậy dùng khăn nóng lau người cho vợ rồi ôm cô ngủ.

Ngày hôm sau, bởi vì không cần thu hoạch vụ thu, cũng không có còi báo thức, Tô Mạt mãi đến sáu giờ sau mới tỉnh lại.

Nghĩ đến sáng mai cô phải đến nhà họ Lục, là dâu mới, đến trễ không tốt, nên cô chuẩn bị rời giường.

Kết quả lại bị một người đàn ông đã nếm vị tủy nào đó giữ ở trên giường, vận động một hồi, Tô Mạt tức giận đến mức để lại một dấu răng thật sâu trên ngực anh.

Lúc hai người thu dọn đồ đạc, chuẩn bị đến đó thì đã là tám giờ, Tô Mạt tức giận đỏ mắt.

Lục Trường Chinh thấy vợ không để ý tới mình, có chút hoảng hốt, nhẹ nhàng móc ngón tay cô, xin lỗi: “Vợ, anh sai rồi, lần sau anh sẽ làm vào buổi tối, không làm ban ngày."

Tô Mạt chịu đựng đau nhức giữa hai chân, sải bước về phía trước, quay mặt đi, không muốn để ý tới Lục Trường Chinh.

Lục Trường Chinh vội vàng di chuyển sang bên kia: "Vợ, anh thật sự sai rồi. Em có thể để ý tới anh được không? Nếu không, nếu cha mẹ anh nhìn thấy, lúc trở về anh sẽ quỳ trên ván giặt."

Tô Mạt dừng một chút, lúc này mới mở miệng: “Đây là chuyện ban ngày hay đêm sao? Anh biết buổi sáng sẽ đến chỗ cha mẹ, mà anh còn như vậy, bây giờ đã muộn như này rồi, người khác sẽ thấy em thế nào?"

“Sẽ không thấy thế nào cả, vẫn còn sớm, mới tám giờ thôi. Hôm qua chúng ta động phòng hoa chúc, bọn họ hiểu được.”

“Anh còn nói như vậy.” Tô Mạt tức giận đánh Lục Trường Chinh, cô xấu hổ đến phát khóc.

Lục Trường Chinh biết vợ xấu hổ, cong môi cười vô lại, cúi đầu thấp giọng nói vào tai Tô Mạt: “Vợ, em càng về trễ bọn họ càng vui vẻ. Chứng tỏ con trai họ rất dũng mãnh, rất nhanh có thể ẵm cháu trai rồi."

Tô Mạt đá Lục Trường Chinh, cô thật sự không muốn để ý đến anh nữa, tiếp tục đi về phía trước.

Lục Trường Chinh cười khẽ đuổi theo, vợ anh thật đáng yêu.

Thực ra anh cũng không muốn khinh suất như vậy, nhưng ai bảo vợ anh lại có nước da trắng ngần, thân hình xinh đẹp, mềm mại, giọng nói dễ nghe, quyến rũ thì làm sao anh có thể chịu nổi? Nếu không phải vợ anh không chịu nổi thì có lẽ anh đã làm cả đêm rồi.

Lục Tiểu Lan đang ở trong vườn rau giúp mẹ xới đất hôm qua đã nén, nhìn thấy Lục Trường Chinh và Tô Mạt vội vàng đi tới, cô ấy mỉm cười chào hai người: “Chào buổi sáng anh ba, chị dâu ba."

Tô Mạt dừng lại, ngượng ngùng cười: "Chào buổi sáng."

Vì thời gian có hạn nên hôm nay Tô Mạt không tết tóc, cô chải tóc vén ra sau tai rồi vội vàng đi ra ngoài.

Lúc này, một cơn gió chợt thổi qua, hất tóc Tô Mạt lên, để lộ một bên cổ trắng nõn, cùng với những vết đỏ trên đó.

Lục Tiểu Lan nhìn thấy, cười ra tiếng.

Anh ba cô ấy còn rất mạnh mẽ, gặm cổ chị dâu ba để lại dấu hôn khắp nơi.

"Tiểu Lan, em cười gì vậy?" Trong lòng Tô Mạt có dự cảm không tốt.

“Chị dâu ba, kéo cổ áo lên, vuốt tóc xuống.” Lục Tiểu Lan đến gần Tô Mạt, nháy mắt: “Trên cổ chị toàn là dấu hôn.”

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top