Cuộc sống vẫn tiếp tục diễn ra, giấc mơ ngày ấy, suy nghĩ sâu xa ngày ấy như giọt nước trong đại dương, không gây lên gợn sóng nào trong cuộc sống.
Canh Trường Thanh vốn muốn giữ thân phận chú cả đời, che giấu tâm tư của mình, không cho bất cứ ai biết được, nhưng vận mệnh lại trêu đùa anh, hoặc là nói đã cho anh một bước ngoặt bất ngờ,
Chuyện xảy ra đột ngột, không ai ngờ đến, ở một nơi như vậy lại bị người ta cài thuốc nổ. Vào khoảnh khắc nguy hiểm nhất, Canh Trường Thanh bảo vệ Tô Mạt theo bản năng, chặn toàn bộ sóng va chạm cho cô.
Chờ tiếng nổ mạnh ngừng lại, Canh Trường Thanh chỉ cảm thấy nội tạng đau nhức, đang định nói chuyện thì miệng trào ra chất lỏng tràn đầy vị rỉ sắt. Trực giác nói cho anh biết, sinh mệnh anh sắp cạn dần.
Lúc này người được anh bảo vệ trong lòng cũng đã bò dậy. Khi nhìn thấy anh thì đôi mắt ngập tràn đau thương, vẻ mặt không thể tin được, con ngươi đầy hơi nước, nước mắt rơi xuống.
Canh Trường Thanh muốn nâng tay lau nước mắt cho cô, nhưng anh dùng hết sức vẫn không thể nhúc nhích, chỉ có thể khó khăn mở miệng: "Tiểu Mạt, không... không sao, đừng... đừng khóc."
Canh Trường Thanh biết mình không sống nước, gông xiềng trong lòng như đã được phá bỏ, tình cảm mãnh liệt trào dâng, lần đầu tiên anh tham lam nhìn chằm chằm người trước mặt như vậy.
Dường như cô gái nhỏ cảm nhận được ánh mắt khác thường của anh, nước mắt càng chảy nhiều hơn.
Canh Trường Thanh sốt ruột, muốn an ủi, nhưng máu trong miệng lại càng chảy nhiều hơn, mà dường như anh cũng không còn thấy rõ cô gái nhỏ nữa.
"Đừng nói, chú sẽ không sao đâu, hãy kiên trì."
Cô gái nhỏ khóc tới gần anh, hai tay đặt trên người anh, anh có cảm giác trên người không còn đau đớn nữa. Thế nhưng thỉnh thoảng trên mặt vẫn có chất lỏng ấm áp chảy xuống, không biết có phải nước mắt của cô hay không, đáng tiếc trước mắt anh đã đen sầm lại, không nhìn thấy rõ nữa.
"Tiểu Mạt, nếu... chú, lúc trước... không đi... thì thật tốt." Canh Trường Thanh dùng hết sức, lần đầu tiên thể hiện sự hối hận của mình.
Cô gái nhỏ không đáp lại, chỉ là nước mắt càng chảy nhiều hơn.
"Đừng... Đừng khóc, là chú có lỗi, là chú... không xứng."
Đợi một lúc lâu, khi anh hoàn toàn rơi vào bóng đêm, anh nghe được cô gái nhỏ nói.
Cô nói: "Chú Canh, cháu không phải cô ấy, cô gái của chú chưa từng từ bỏ chú."
Chưa từng từ bỏ sao?
Thật tốt!
Nhưng lại không tốt!
Anh chưa từng thể hiện tình cảm trước mặt cô gái nhỏ, nhiêu năm như vậy, chắc hẳn cô gái của anh rất khổ sở...
Đáng tiếc... Anh đã không còn thời gian...
Canh Trường Thanh tỉnh lại ở bệnh viện, thế nhưng bệnh viện này có hơi kỳ lạ, nó hơi cũ, nhưng dụng cụ lại có vẻ rất tiên tiến, hơi giống như nhà kho đông lạnh trong phim khoa học viễn tưởng nước ngoài.
Canh Trường Thanh mới vừa ngồi dậy, có vài người tiến vào, nhìn thấy anh đã ngồi dậy được thì vừa khóc vừa cười, miệng còn ồn ào: "Đội trưởng, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi, dọa chết bọn tôi."
Canh Trường Thanh mơ hồ, muốn nói, vừa nâng tay lên thì đột nhiên phát hiện đôi tay này không phải của anh, đôi tay này trẻ hơn tay anh, khớp xương rõ ràng, nhìn rất có lực.
Canh Trường Thanh dấu sự ngạc nhiên, nói dăm ba câu đuổi những người đó đi, lúc này mới vội đi tìm gương để quan sát bản thân.
Mặc dù người trong gương trông giống anh khi còn trẻ, nhưng tuyệt đối không phải anh. Hơn nữa hoàn cảnh nơi này rất kỳ lạ.
Mặc dù nói Khổng Tử không nói chuyện quái lạ, bạo lực, phản loạn, là một người lớn lên dưới ngọn cờ đỏ, anh không nên tin những thứ này. Nhưng dường như anh thật sự gặp phải chuyện thần bí.
Dù sao Canh Trường Thanh cũng đã từng chìm nổi nhiều năm trong quan trường như vậy, lòng dạ đương nhiên không bình thường, chỉ vài ngày sau, anh đã nắm bắt được tình hình.
Hình như anh đã đi đến một thời không có quỹ tích khác lúc trước, hơn nữa còn là nhiều năm sau đó, xuyên và một người trẻ tuổi tên là Canh Thanh.
Dường như nơi này đang phát mầm bệnh, rất nhiều người biến thành quái vật gọi là "tang thi" ăn thịt người, những người may mắn sống sót thì có siêu năng lực được gọi là "dị năng".
Thân thể Canh Thanh này của anh có dị năng hệ kim, có vẻ tất lợi hại, là đội trưởng của một đội dị năng nào đó.
Sở dĩ Canh Thanh bị thương là vì cứu một người bên căn cứ bên cạnh. Theo như đồng đội của anh nói, lúc anh cứu người trở về chỉ còn chút hơi thở.
Người trong đội dùng dị năng giả chữa lành trị liệu vài ngày cho anh, đưa anh đến khoang trị liệu của căn cứ nằm một tuần, anh mới tỉnh lại.
Sau khi thăm dò tình huống, anh muốn gặp người anh cứu kia, trực giác của anh nói rằng người kia chính là điểm mấu chốt.
Sau đó đồng đội nói cho anh biết đến nay người kia vẫn chưa tỉnh. Chỉ là bọn họ cũng không quen người kia, đương nhiên không thể lấy lõi tinh thể cho cô nằm trong khoang trị liệu, chỉ dùng dị năng giả chữa lành trị liệu đơn giản cho cô, cô vẫn nằm trong phòng bệnh thường của bệnh viện.
Canh Trường Thanh được đồng đội dẫn đến phòng bệnh kia, sau khi nhìn thấy người, anh hoảng hốt.
Người nọ giống Tiểu Mạt tám phần, nhưng người gầy hơn Tiểu Mạt, vẻ mặt cũng vàng vọt, không trắng nõn giống Tiểu Mạt.
Canh Trường Thanh đưa cô về đội, lại bảo người trong đội dùng dị năng giả chữa lành điều trị cho cô, anh mơ hồ cảm thấy cô có đáp án anh muốn.
Canh Trường Thanh trông chừng vài ngày, cuối cùng vào một buổi chiều tối, cô đã tỉnh lại.
Sau khi người nọ mở to mắt, đầu tiên là mê mang nhìn bốn phía, sau khi nhìn thấy Canh Trường Thanh thì chớp mắt giật mình. Cô ngồi bật dậy, bĩu môi, đầu nghiêng sang một bên, hỏi: "Sao chú lại tới đây?"
Canh Trường Thanh sửng sốt, anh mừng như điên, hỏi không chắc: "Tiểu Mạt?"
Người nọ quay đầu trừng mắt nhìn anh, dáng vẻ kiêu ngạo kia giống y như trong trí nhớ của anh.
Canh Trường Thanh lập tức hiểu được, trước khi mất ý thức, câu "Cháu không phải cô ấy" của Tô Mạt là có ý gì.
Thì ra Tô Mạt này không phải Tô Mạt kia, Tô Mạt ở nơi đó đã thay đổi, mà Tô Mạt ở nơi này mới là cô gái nhỏ của anh, Tiểu Mạt của anh.
Thì ra cô gái nhỏ của anh chưa từng từ bỏ anh.
Canh Trường Thanh cảm tạ trời xanh, vì cho anh đến nơi này đoàn tụ với cô gái nhỏ của anh.
Lần này anh tuyệt đối sẽ không làm kẻ chạy trốn nữa. Anh sẽ ôm cô gái nhỏ của mình vào lòng, yêu cô, bảo vệ cô, cho đến khi sinh mạng héo úa, ý thức không còn nữa.
Tô Mạt nhìn vẻ mặt vừa vui mừng, vừa buồn bã, vừa như trút bỏ gánh nặng của Canh Trường Thanh, cô khó hiểu, "Chú đang làm gì vậy? Chú mặc cái gì vậy? Là trang phục công nhân ở đây sao?"
"Ở đây là đâu? Nhìn rất sang trọng, là chú đưa cháu đến đây sao?"
Canh Trường Thanh nghe giọng nói dịu dàng quen thuộc, nhìn dáng vẻ tin tưởng hoàn toàn của cô gái nhỏ, anh cười khẽ, đi qua ôm Tô Mạt vào lòng.
"Tiểu Mạt đừng sợ, lát nữa chú sẽ giải thích với cháu. Sau này chú sẽ không rời đi, sẽ vẫn ở cùng cháu."
Cho dù nơi này có kẻ ăn thịt người, có Tô Mạt, thì đó chính là thiên đường của Canh Trường Thanh anh!
---- END---
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận