Cô thật sự rất mệt, vốn dĩ tối hôm qua ngủ muộn, có Lục Trường Chinh ở bên cạnh nên cô không dám dùng dị năng xoa dịu cơ thể. Sáng nay lại làm chuyện đó, chỗ đó của cô còn hơi đau, bây giờ cô phải tranh thủ ngủ trưa và dùng dị năng chữa trị một chút.
Tô Mạt ngủ một giấc đến hai giờ chiều, sau khi tỉnh lại cảm thấy cả người sảng khoái, không còn đau nhói, thậm chí vết đỏ trên người cũng phai nhạt đi nhiều.
Tô Mạt vén rèm cửa ra, vừa nhìn đã thấy Lục Trường Chinh đã xới hơn phân nửa miếng đất trong sân. Không chỉ có xới đất, mà anh còn chia thành từng khu có kích thước giống nhau, tiện cho cô trồng rau.
Tô Mạt mỉm cười, sau đó lấy tờ báo cô đã mua lúc trước ra xem lại lần nữa, sau khi suy nghĩ một lúc, cô bắt đầu cầm bút viết.
Lục Trường Chinh đang chăm chỉ làm việc, cô không thể kéo chân sau.
Lục Trường Chinh xới đất xong tiến vào, thấy vợ đang ngồi trên giường đất viết cái gì đó trên bàn, anh nhìn tờ báo bên cạnh, nhớ tới trước đó vợ mình nói muốn gửi bài báo liền hiểu.
Lục Trường Chinh nhẹ nhàng đi ra ngoài để không làm phiền vợ mình.
Anh chuẩn bị vào thôn đổi một ít rau xanh và đồ khô, nếu không mấy ngày nay chỉ ăn cơm hoặc mì, anh cảm thấy không sao, nhưng chắc chắn vợ sẽ không quen.
Chờ Lục Trường Chinh đi một vòng đại đội trở về, tay phải cầm một sọt tre đựng đồ, tay trái còn xách theo một con gà mái già lớn.
Tô Mạt nghe thấy tiếng động, từ trong phòng đi ra: “Anh đi đâu vậy? Con gà mái ở đâu ra thế?”
“Anh đến đại đội đổi đồ vật, lát nữa chờ anh giết con gà này xong sẽ hầm canh cho em bồi bổ cơ thể.” Lục Trường Chinh nói xong, anh cầm sọt tre vào nhà, xoay người đi nấu nước chuẩn bị giết gà.
Tô Mạt lục lọi cái sọt, phát hiện Lục Trường Chinh đổi rất nhiều đồ vật, có nấm khô, mộc nhĩ, táo đỏ, còn có bắp cải, rau diếp thơm, củ cải, khoai tây,... thậm chí còn có một số món ăn kèm như tỏi và gừng.
Tô Mạt mang đồ khô đến tây phòng cất đi, đồng thời lấy mấy đồ hộp trong không gian ra, xé bao bì rồi để chung với những đồ vật cô lấy từ hôm qua. May mà ngày hôm qua lúc cô thu dọn đồ vật không có Lục Trường Chinh ở bên cạnh, nếu không sẽ không thể lấy ra ngoài.
Sau khi Lục Trường Chinh giết gà xong, Tô Mạt lấy một cái nồi đất dưới tủ đựng bát ra rửa sạch sẽ xong thì cho toàn bộ con gà vào, sau đó cho thêm nấm khô và táo đỏ, thêm nước rồi cho vào một cái nồi khác để hầm.Trong nhà không có bếp lò để đun nồi sành chỉ có thể hầm qua nước như vậy.
Mặc dù nồi nấu liền với tường ấm, nhưng bây giờ là buổi tối, nhiệt độ không khí thấp, nên nếu đun nóng tường ấm một lúc cũng sẽ không quá nóng.
Bởi vì thấy có rau diếp thơm, cho nên tối nay Tô Mạt sẽ hấp cơm tẻ, xào cá lăng với rau diếp thơm và sốt đậu đen.
Trong lúc hầm gà, Tô Mạt đi hấp cơm tẻ.
Chờ canh gà gần chín, lúc này Tô Mạt mới xào rau, trong chớp mắt, một mùi thơm cay nồng tràn ngập toàn bộ ngôi nhà. Mùi thơm bay thoang thoảng ra ngoài, mấy người dân trong thôn đi ngang ngửi thấy đều chảy nước miếng.
“Nhà Lục Trường Chinh đang nấu món ngon gì thế nhỉ? Tiệc hôm qua phong phú vậy rồi, hôm nay vẫn phung phí tiếp à?”
“Lương bổng người ta cao, ăn mấy món ngon có là gì, hơn nữa họ vừa mới kết hôn, cũng không thể không cho vợ mình ăn ngon đúng không?”
“Cũng phải, không ăn ngon, cô dâu sẽ không thoải mái trong mấy ngày tân hôn.” Mọi người đều là người từng trải nên hiểu.
...
Tô Mạt múc canh gà từ nồi đất đủ cho hai người dùng, sau đó đậy nắp lại, nói với chồng: “Anh mang canh gà này cho cha mẹ dùng đi.”
Lục Trường Chinh gật đầu, vợ có lòng hiếu thảo, tất nhiên anh sẽ không từ chối.
Anh đi rất nhanh, vài phút sau đã quay về.
Cơm tẻ thơm ngào ngạt, cộng với mùi thơm của rau diếp thơm và sốt đậu đen khiến Lục Trường Chinh cảm thấy bữa tối hôm nay thật sự rất ngon.
Vợ anh thật sự rất giỏi, không chỉ người của cô hợp khẩu vị anh, mà thậm chí đồ ăn do cô nấu cũng theo ý thích của anh.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận