“Kìa, tôi nghe người ta kháo nhau Chu Chấn chẳng cần cô nữa à? Chậc chậc, mà hạng người như cô chắc cũng chẳng phải lo, có sẵn cái nhan sắc trời ban thế kia, loại đàn ông nào mà chẳng bị cô mê hoặc cho đến thần hồn nát thần tính.”
Viên Hiểu Đình khoanh tay trước ngực, đôi mắt quét một lượt từ trên xuống dưới nhìn Trương Huệ. Trên môi cô ta nở nụ cười đầy vẻ đắc ý, nhưng tận sâu trong lòng lại đang nghiến răng kèn kẹt vì ghen tị. Trương Huệ quả thực quá đẹp, vẻ đẹp rạng rỡ như nắng hạ khiến người khác vừa lóa mắt vừa nảy sinh lòng đố kỵ.
“Cô nói đúng đấy, ít nhất thì tôi cũng có cái vốn liếng nhan sắc này. Muốn tìm hạng đàn ông ra sao mà chẳng được, chẳng bù cho ai kia, đến tìm đối tượng cũng phải cậy nhờ người khác dắt mối hộ.”
Trương Huệ cũng nhàn nhã khoanh tay, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng: “Này, cô thử đoán xem, cái anh chàng diêm dúa kia của cô là vì thấy cô xinh đẹp nên mới ở bên cô, hay là vì nể mặt cha cô làm lãnh đạo nên mới cam tâm tình nguyện theo đuôi?”
Câu nói sắc sảo như kim châm khiến Viên Hiểu Đình tức đỏ cả mặt. Cô ta cứng họng một lúc mới lắp bắp cãi lại: “Tôi… tôi chẳng quan tâm anh ấy nhìn trúng điểm gì! Chỉ cần dựa vào danh tiếng của cha tôi, anh ấy cũng phải cung phụng, cưng chiều tôi như bà hoàng.”
Như đã tự thuyết phục được chính mình, Viên Hiểu Đình lại vênh mặt đắc ý: “Chờ đến lúc tôi gả cho Hướng Dương, cha tôi là Phó xưởng trưởng, cha anh ấy lại công tác ở Bộ Y tế. Trên mảnh đất Vân Đỉnh này, ai gặp tôi mà chẳng phải niềm nở chào mời?”
Đúng lúc ấy, “Tào Tháo” cũng vừa vặn xuất hiện. Hướng Dương diện chiếc áo sơ mi trắng ngắn tay phẳng phiu cùng quần tây đen, chân đi giày da bóng lộn. Anh ta cố tình đưa tay lên vuốt tóc, để lộ chiếc đồng hồ hiệu Thượng Hải mới toanh nơi cổ tay, trông vô cùng hợm hĩnh.
“Hiểu Đình, để em chờ lâu rồi.”
“Cũng chưa lâu lắm, em vừa ra tới nơi thì anh đến. Chúng mình đi thôi.” Viên Hiểu Đình cố ý sán lại gần, thân mật kéo lấy cánh tay Hướng Dương khiến anh ta mừng rỡ ra mặt.
Tuy nhiên, cô ta cũng chỉ dám nũng nịu một thoáng rồi vội buông ra ngay. Ngôi trường tiểu học của xưởng thép nằm ngay phía bên phải cổng lớn, Viên Hiểu Đình vốn tính phù phiếm nhưng cũng sợ miệng đời dị nghị chuyện chưa cưới xin mà đã quá lố lăng.
“Đi thôi anh.”
Hướng Dương mỉm cười dắt tay Viên Hiểu Đình rời bước. Trước khi đi, anh ta còn định quay sang chào Trương Huệ một tiếng, nhưng đã bị cô tiểu thư họ Viên kéo xềnh xệch đi mất.
Trương Huệ đứng đó, chứng kiến màn kịch vụng về trước mắt mà không nhịn được bật cười. Đại mỹ nhân khẽ mỉm cười, vẻ đẹp ấy thanh tao thoát tục như hoa đào chớm nở trong sương mai. Hướng Dương đứng từ xa nhìn lại, đôi mắt không tự chủ được mà ngẩn ngơ, nhìn đến ngây dại.
So với một Trương Huệ đầy khí chất, Viên Hiểu Đình chẳng qua cũng chỉ là một đóa hoa giấy dựa hơi quyền thế của cha mà thôi. Tiếc thay, mỹ nhân lại không có một người cha làm Xưởng trưởng để chống lưng.
....
Tiếng chuông tan làm vang lên, Trương Huệ thu dọn đồ đạc cá nhân, chuẩn bị ra về.
Vừa bước đi được vài bước, một đoạn ký ức cũ kỹ từ kiếp trước bất chợt ùa về trong tâm trí cô. Đời trước, Viên Hiểu Đình vừa kết hôn với Hướng Dương xong đã lập tức có tin vui, nghe đâu còn là sinh non. Nhưng những người đến thăm khi ấy đều xầm xì rằng đứa trẻ trắng trẻo, mập mạp vô cùng, trông chẳng có vẻ gì là thiếu tháng cả.
Lại nhớ về những năm 80, sau làn sóng tinh giản biên chế, nhà máy của cô và Chu Chấn bắt đầu ăn nên làm ra. Rất nhiều người quen cũ tìm đến xin việc, và Viên Hiểu Đình cũng bị Hướng Dương thúc ép tìm tới cửa. Nhưng hai người họ chưa kịp vào nhà đã cãi vã ầm ĩ ngoài cổng lớn. Lúc ấy, cô mơ hồ nghe thấy một câu mắng nhiếc: “Nếu không phải năm xưa tôi lỡ mang thai, thì còn lâu tôi mới thèm lấy hạng người như anh!”
Giờ đây ngẫm lại, câu nói đó quả thực chứa đựng bao nhiêu uẩn khúc. Nếu cô nhớ không lầm, thì vào khoảng tháng Năm tới đây, Viên Hiểu Đình sẽ vội vã kết hôn với Hướng Dương ngay trong kỳ nghỉ hè.
Đôi mắt hoa đào của Trương Huệ khẽ nheo lại, một kế hoạch nảy ra trong đầu. Cô nghĩ mình nên “tặng” cho Chu Chấn một món quà thật lớn, nhân tiện đá văng gã đàn ông bội bạc đó ra khỏi cuộc đời mình. Cô quá hiểu tính Chu Chấn, nếu không tìm được mối nào tốt hơn, anh ta nhất định sẽ mặt dày mà quay lại đeo bám cô. Mà cô thì tuyệt đối không muốn để danh tiếng của mình bị vấy bẩn bởi hạng người đó nữa.
Trương Huệ rảo bước về nhà, vừa bước qua bậu cửa, túi xách còn chưa kịp đặt xuống đã vội hỏi: “Mẹ, anh hai con về chưa ạ?”
“Chưa thấy mặt mũi đâu cả. Thằng bé bảo dạo này đang tham gia tuyển chọn kỹ thuật viên trẻ trong xưởng, chắc là trúng tuyển rồi nên phải theo thầy học thêm nghề. Nó dặn nhà mình cứ ăn cơm trước, đừng chờ.”
Trương Huệ và anh trai Trương Kiến Lâm là cặp song sinh. Vừa tốt nghiệp năm ngoái, với hoàn cảnh của gia đình họ, lẽ ra cả hai đều phải xuống nông thôn làm thanh niên tri thức. Nhưng hai anh em đều là những người có chí khí, không cam lòng chịu khổ, cuối cùng người thì thi đỗ vào biên chế giáo viên trường tiểu học xưởng thép, người lại vào làm tại xưởng cơ khí, tự tay viết nên tương lai cho chính mình.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận