Tào Quế Hương, người bạn vốn cùng lớn lên từ thuở chân lấm tay bùn ở làng quê với cô ta, thực chất chỉ là một con cờ. Viên Hiểu Đình thừa biết Quế Hương vốn đã thầm thương trộm nhớ Chu Chấn từ lâu. Cô ta cứ thế âm thầm thêm dầu vào lửa, đứng ngoài xem kịch hay, chỉ chờ ngày Quế Hương cướp được người đàn ông ấy để xem đại mỹ nhân Trương Huệ sẽ phải khóc lóc thảm hại đến nhường nào.
Đêm hôm ấy, khi gã Hướng Dương phát điên định làm nhục cô ta, giữa lúc Hiểu Đình tuyệt vọng kêu cứu thì Chu Chấn tình cờ đi ngang qua. Anh chẳng những ra tay cứu giúp mà còn ân cần an ủi, nói rằng đó không phải lỗi của cô, rồi còn chu đáo đưa cô về tận cửa nhà.
Giờ ngẫm lại, Chu Chấn đâu chỉ có vẻ ngoài tuấn tú, anh ta còn rất thức thời, biết cách khéo léo tìm chỗ dựa cho mình, lại còn mang danh tốt bụng. Hiểu Đình thầm nghĩ, Chu Chấn chỉ thiếu một bệ phóng mà thôi. Nếu anh ta thành rể nhà họ Viên, có người cha làm phó xưởng trưởng như cha cô che chở, thì người đàn ông này quả thực chẳng còn điểm nào để chê.
Càng nghĩ, Viên Hiểu Đình càng đắc ý với lựa chọn của mình.
Trong phòng, Viên Kiến Quân bồn chồn đi tới đi lui, lòng đầy lo lắng: "Cha chúng ta là phó xưởng trưởng của cả một đơn vị lớn, em không lấy thằng điên Hướng Dương hay gã nghèo Chu Chấn thì vẫn đầy người xếp hàng cầu thân. Việc gì phải để chuyện tối qua làm bận lòng?"
"Không, em quyết rồi, em nhất định phải lấy Chu Chấn!" – Viên Hiểu Đình kiên định đáp trả.
"Sao anh nói mãi mà em chẳng chịu thông thế này!"
Giữa lúc hai anh em còn đang tranh cãi kịch liệt, vợ chồng ông Viên Quang Tổ và bà Vu Tuyết đã dần lấy lại bình tĩnh. Đứng ở góc độ cha mẹ, họ bắt đầu cân nhắc: Gả con gái vào một nhà nghèo khó, với cái tính chẳng chịu thiệt bao giờ của Hiểu Đình, chắc chắn cô sẽ sống như cá gặp nước, nắm trọn quyền hành trong tay.
Hơn nữa, sau khi đôi trẻ kết hôn, đợi xưởng thép phân phối nhà ở tập thể, chúng nó cũng sẽ định cư lại trong huyện này. Dưới tai mắt bao quát của cha mẹ, họ tin Chu Chấn chẳng bao giờ dám đối đãi tệ bạc với bảo bối của nhà mình.
Ông Viên Quang Tổ không ngồi yên một chỗ được nữa, ông muốn tận mắt xem thử gã thanh niên tên Chu Chấn kia thực chất là người như thế nào.
Chu Chấn vốn là kẻ thông minh, linh hoạt. Thấy phó xưởng trưởng cứ vô tình đụng mặt mình mấy ngày liên tiếp, anh ta thừa hiểu lý do đằng sau là gì.
Những ngày sau đó, anh ta vẫn giữ vẻ chăm chỉ như thường lệ, từ việc ở hợp tác xã đến đơn vị, nơi nào cần giúp đỡ là có mặt anh ta ngay, thái độ lúc nào cũng niềm nở, nhiệt tình. Mà cái sự nhiệt tình này chẳng phải mới đây mới có, anh ta đã diễn vai người tốt này từ rất lâu rồi. Còn việc chia tay với Trương Huệ làm ảnh hưởng đến thanh danh? Chu Chấn chỉ cần nhẹ nhàng giải thích rằng hai người "không hợp tính cách", thế là xong.
Sau nửa tháng âm thầm quan sát, ông Viên Quang Tổ nhận ra Chu Chấn quả thực là kẻ có dã tâm, nhưng về cơ bản thì không có vấn đề gì lớn, lại rất biết đối nhân xử thế. Theo ý ông, nếu Chu Chấn thực sự là một gã cục mịch, thẳng như ruột ngựa thì ông đã chẳng thèm để mắt tới.
Lòng người vốn dĩ khó chiều, vừa muốn người ta có đức tính tốt, lại vừa muốn người ta phải khéo léo, sắc sảo. Chu Chấn có lẽ không phải hạng người thành thật chất phác, nhưng so với một kẻ biến thái như Hướng Dương, ông Viên cảm thấy người này vẫn có thể dùng được.
Sự đời sợ nhất là bị đem ra so sánh. Giữa một kẻ bệnh hoạn chuyên bắt nạt con gái nhà lành và một thanh niên ưu tú đã ra tay cứu giúp con mình, ông Viên Quang Tổ hiển nhiên đã nghiêng hẳn về phía Chu Chấn.
Lại nói về nhà họ Hướng, cha mẹ gã Hướng Dương đều công tác bên bộ y tế. Nghe tin đứa con út nghịch tử gây ra chuyện tày đình, họ đã đánh gã một trận thừa sống thiếu chết, rồi đợi đến khi trời tối mịt mới dắt con tới cửa nhà họ Viên nhận lỗi. Thế nhưng Viên Quang Tổ chẳng mảy may động lòng, món nợ này, ông đã ghi sâu vào lòng.
Vốn là người lính từng xông pha trận mạc, khi xuất ngũ đã giữ chức đại đội trưởng, các mối quan hệ và đồng đội cũ của ông Viên mạnh hơn nhà họ Hướng nhiều lần. Ông không thể tố cáo Hướng Dương vì sợ ảnh hưởng đến danh dự của con gái, nhưng ông có thể âm thầm khiến gã mất việc, đồng thời đẩy hết mọi cơ hội thăng tiến của cha gã cho kẻ khác.
Nhà họ Hướng càng gặp vận hạn, tiền đồ của Chu Chấn lại càng thêm sáng lạng.
Chỉ có Viên Kiến Quân là ngày càng chướng mắt với người em rể tương lai này. Trong thâm tâm anh ta, Chu Chấn là một trợ thủ đắc lực, một người cộng sự tốt, nhưng để làm người một nhà thì tuyệt đối không ổn. Sau này có Chu Chấn nhúng tay vào việc gia đình, anh ta biết mình nhất định phải đề cao cảnh giác.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận