Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị năng
  3. Thẻ Đen: 7 Ngày Tử Thần (Dịch)
  4. Chương 3: Trò đùa quái ác

Thẻ Đen: 7 Ngày Tử Thần (Dịch)

  • 33 lượt xem
  • 1879 chữ
  • 2026-01-16 20:00:50

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Đồng tử của Thạch Lỗi co rụt lại trong tích tắc, anh dán chặt mắt vào màn hình máy ATM...

Cái quái gì thế này?!

Trên màn hình, đáng lẽ phải là các hàng tùy chọn trái phải như thường lệ, nhưng giờ đây chẳng thấy chuyển khoản, truy vấn số dư hay rút tiền đâu cả.

Thay vào đó là một khoảng không sâu thẳm, xoay vần chậm rãi như một dải ngân hà kỳ ảo.

Ngay chính giữa cái vòng xoáy ấy, có một... cái gậy đang lơ lửng??

Dù không phải dân nghiền game, nhưng Thạch Lỗi cũng từng xem kha khá phim huyền huyễn phương Tây.

Anh nhanh chóng nhận ra đó không phải cái gậy rác rưởi nào cả, mà là một cây Quyền Trượng – biểu tượng của quyền lực tối thượng.

Cơ mà, cái quỷ này là máy ATM bị nhiễm virus à?

Nói đi cũng phải nói lại, máy rút tiền thực chất cũng là một dạng máy tính, cùng lắm là thêm cái chức năng của robot đếm tiền và lưu trữ thôi, chắc là cũng biết "dính chưởng" virus... nhỉ?

Thạch Lỗi rất muốn quay xe bỏ chạy.

Anh thực sự lo cái tình trạng "đơ" của máy rút tiền này có liên quan đến tấm thẻ ngân hàng chết tiệt mà anh vừa đút vào.

Xét cho cùng, có cái ngân hàng quốc doanh nào lại tự đặt tên là "Ngân hàng Nô lệ" không chứ?

Nhưng mà, khoan đã, nô lệ?

Cái máy ATM dính virus này vừa phun ra cái gì cơ?

Hình như là: "Chào mừng ngươi, tân nô lệ"?

Vậy thì, Ngân hàng Nô lệ... không đúng, là Ngân hàng Phát triển Nô lệ.

Nếu đảo trật tự từ một chút thành "Phát triển Ngân hàng Nô lệ", nghe có vẻ...

Thạch Lỗi bỗng thấy mình hình như đã nắm thóp được vấn đề rồi.

Tấm thẻ này, hay nói cách khác là cái ngân hàng này, tồn tại là để đào tạo nô lệ?

Nếu vậy thì cái tên này đúng là chuẩn không cần chỉnh, còn bản thân anh...

Đệch! Mình thành nô lệ của cái ngân hàng này rồi á?

Thạch Lỗi một lần nữa muốn quay đầu chạy biến, nhưng đôi chân anh cứ như bị hàn chết xuống đất, không tài nào nhúc nhích nổi.

Lòng đầy sợ hãi, cả người bắt đầu run cầm cập như cầy sấy.

Lúc này, từ trong máy ATM lại phát ra cái giọng nam không ra nam, nữ không ra nữ quái dị kia:

"Cũng khá đấy chứ, vẫn còn đứng vững được cơ à. Xem ra tố chất tâm lý của tên nô lệ mới lần này khá khẩm hơn đám tiền bối trước đây nhiều."

"Tên nô lệ mới lần này"

Mẹ kiếp, đúng là cái ngân hàng phát triển nô lệ thật rồi.

Nhưng mà "đám tiền bối trước đây" là sao?

Ý là đã có hằng hà sa số người bị xích vào rồi à?

Đây là một quốc gia hiện đại văn minh, chứ có phải vùng châu Phi nghèo đói lạc hậu đâu, cho dù có tiền có quyền đến mấy cũng không thể lôi người ta ra làm nô lệ để tiêu khiển chứ?

Mà quan trọng là, thời buổi này cần nô lệ làm cái quái gì?

"Ông... ông nhìn thấy tôi à? Ông đang nói chuyện với tôi đấy hả?"

Thạch Lỗi cố gắng điều hòa nhịp thở, gắng gượng giữ bình tĩnh để thốt ra một câu.

Nhưng cái tông giọng run rẩy cùng tiếng răng va vào nhau lập cập sau mỗi chữ đã bán đứng anh hoàn toàn.

Cái máy ATM bỗng nhiên bật cười, cây Quyền Trượng trên màn hình cũng chậm rãi xoay một vòng.

Viên hồng ngọc nằm trên đỉnh vương miện của nó tỏa ra ánh sáng đỏ rực đầy ma mị, suýt chút nữa làm mù mắt Thạch Lỗi.

Tiếng cười kia tất nhiên cũng chẳng phân biệt nổi đực cái.

"Ha ha ha! Dù chỉ là cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng dám mở miệng đối thoại với ta nhanh như vậy, tâm lý của ngươi quả thực vượt trội hơn hẳn đám tiền bối kia rồi. Hy vọng sau này ngươi vẫn giữ được cái 'tinh thần thép' đó, ta tin là ngươi không muốn kết thúc thảm hại như gã tối qua đâu, đúng chứ?"

Thạch Lỗi dáo dác nhìn quanh, anh đồ rằng mình đang rơi vào một trò đùa quái ác của chương trình truyền hình thực tế nào đó.

Kiểu show này ở Âu Mỹ thì có thể, chứ ở xứ này mà làm thì chắc chắn là không qua nổi vòng kiểm duyệt của "Cục Nghệ thuật" rồi.

Phải thừa nhận rằng, Thạch Lỗi tuy chìm nghỉm giữa đám đông nhưng thực sự có điểm khác người, đó chính là...

Nói giảm nói tránh thì là đơn thuần, còn nói thẳng thừng ra là đầu óc hơi "thiếu dây thần kinh".

Ngay khi trong đầu lóe lên hai chữ "trò đùa" và "truyền hình thực tế", anh bỗng nhiên... hết sợ.

Đúng thế! Anh chẳng còn sợ cái vẹo gì nữa!

"Ông vừa nói gì cơ? Bảo tôi trở thành nô lệ của ông á?"

Thấy Thạch Lỗi lấy lại bình tĩnh nhanh đến mức nói chuyện không còn lắp bắp, cây Quyền Trượng rõ ràng là hơi khựng lại vì ngạc nhiên.

"Tố chất tâm lý siêu hạng thật đấy, lần này cuối cùng cũng có chút thú vị rồi!"

Cái giọng ái nam ái nữ kia lại vang lên: "Phải, ngươi đã chính thức trở thành tân nô lệ của ta. Thích nghi với thân phận mới nhanh như vậy, xem ra ngươi không chỉ gan to mà còn rất thông minh."

Thạch Lỗi thầm cười khẩy trong lòng, bụng bảo dạ cái gã bày ra trò đùa này cũng chịu khó đầu tư diễn kịch ra phết.

Thế là anh giả bộ hốt hoảng: "Nhưng... nhưng tôi không muốn làm nô lệ cho bất kỳ ai cả."

"Nô lệ thì làm gì có quyền quyết định. Kể từ khoảnh khắc ngươi nhặt tấm thẻ này lên, đút nó vào máy ATM và nhập mật mã, vận mệnh của ngươi đã bị đóng đinh rồi."

Cái giọng nói kia bắt đầu lộ vẻ không vui, nó gằn giọng nghiêm nghị: "Ghi nhớ cho kỹ, ta không thích nô lệ của mình phản kháng, dù chỉ là một hai câu phàn nàn cũng không được phép!"

Thạch Lỗi tiếp tục sắm vai nạn nhân hoảng loạn: "Nhưng... nhưng rõ ràng tôi đâu có nhặt nó... Lúc tôi ngủ dậy, nó đã tự chui vào nằm cạnh tay tôi rồi mà."

"Ờ..."

Cái giọng kia dường như cũng hơi khựng lại một nhịp, rồi bỗng nhiên trở nên thẹn quá hóa giận:

"Cái đó không quan trọng! Quan trọng là chính ngươi đã tự tay cắm thẻ vào máy và bấm mật khẩu. Cái này ta đâu có kề dao vào cổ ép ngươi, đúng không?"

Thạch Lỗi méo mặt, tỏ vẻ miễn cưỡng: "Được rồi, đúng là tham thì thâm mà."

"Cái tên này, sao ngươi lắm lời thế hả! Từ giờ trở đi, ngậm miệng lại và nghe ta nói đây!"

Thạch Lỗi bất đắc dĩ gật đầu, im như phích, nhưng trong lòng lại đang lẩm bẩm: Sao mãi mà chẳng thấy ai vào rút tiền thế nhỉ?

Hôm nay là cuối tuần, chẳng lẽ đám sinh viên trong trường không đứa nào cần tiêu tiền à?

Ồ phải rồi, đây là trò đùa mà, chắc chắn là có camera giấu kín đâu đây, và bên ngoài hẳn là có người chặn không cho ai vào rồi...

Cái gã gan tày trời này cũng không thèm động não suy nghĩ kỹ: Nếu thực sự là trò đùa, kẻ nào lại rảnh rỗi đến mức bày ra thiên la địa võng thế này chỉ để troll một thằng "đểu giả" (loser) như anh?

Truyền hình thực tế lại càng không thể, anh đâu phải mấy ngôi sao hài hước như Trấn Thành hay Trường Giang đâu.

Thấy Thạch Lỗi cuối cùng cũng chịu ngoan ngoãn ngậm miệng, cái giọng kia có vẻ hài lòng, nó tiếp tục: "Quy tắc nô lệ điều thứ nhất: Mỗi tuần nô lệ sẽ nhận được khoản thu nhập do chủ nhân ban phát. Hạn mức khởi điểm: Mười nghìn Tệ (khoảng 35 triệu VNĐ)."

CÁI! QUÁI! GÌ! THẾ!

Cái gọi là quy tắc điều thứ nhất này đã vả bôm bốp vào thế giới quan của Thạch Lỗi.

Thu nhập mỗi tuần mười nghìn Tệ?

Lại còn là hạn mức khởi điểm?

Nghĩa là sau này còn tăng nữa?

Nếu tất cả những chuyện này là thật, thì hình như... làm nô lệ kiểu này cũng hạnh phúc chán!?

Nhưng mà, tại sao lại là mười nghìn?

Gã tối qua đã dùng hẳn một trăm nghìn Tệ để mua cái áo khoác của anh cơ mà.

 Nghĩa là gã đó đã thăng cấp lên mức thu nhập một trăm nghìn mỗi tuần?

 Nhưng chỉ một trăm nghìn một tuần thì gã đó phải tích cóp bao lâu mới mua nổi chiếc Porsche kia?

Đầu óc Thạch Lỗi bắt đầu nhảy số loạn xạ.

 Nếu tất cả chỉ là trò đùa, thì chắc chắn vụ tối qua chỉ là một màn ảo thuật cao tay thôi.

Đến David Copperfield còn biến mất cả đoàn tàu trước mặt bàn dân thiên hạ được, thì khiến một người bốc hơi cũng chẳng có gì khó.

"Đầu tư kinh đấy!"

Thạch Lỗi bỗng thấy lạnh sống lưng, anh lờ mờ nhận ra mười nghìn Tệ mình vừa nhận được (trong WeChat) có khi sắp bay màu rồi, hoặc giả, đó chính là tiền thù lao đóng phim?

Anh lẳng lặng móc chiếc điện thoại Meizu ra, mở WeChat lên kiểm tra ví tiền...

Quả nhiên, một trăm nghìn Tệ đã bốc hơi không một dấu vết.

Thạch Lỗi thầm chửi thề một câu "đệch mợ".

Dù không biết kẻ đứng sau cái giọng nói này làm cách nào mà "hack" sạch tiền trong ví WeChat của mình, nhưng anh đã quyết định: Lát nữa phải đổi mật khẩu thanh toán ngay lập tức.

Thấy Thạch Lỗi không có phản ứng gì, cái giọng kia lại nói tiếp: "Quy tắc nô lệ điều thứ hai: Mỗi tuần, nô lệ bắt buộc phải tiêu sạch sành sanh khoản thu nhập mà chủ nhân ban cho."

Thạch Lỗi chỉ cảm thấy, nếu chuyện này là thật, thì cái chức nô lệ này anh thầu chắc luôn!

Các người đã thấy ai đi làm nô lệ mà mỗi tháng đút túi 40 nghìn Tệ (tầm 140 triệu VNĐ) chưa?

Nhưng mà không đúng, nếu điều thứ hai bắt buộc phải tiêu sạch tiền mỗi tuần, thì gã tối qua làm sao tiết kiệm tiền để mua siêu xe được?

Chẳng lẽ hạn mức của gã đó vượt xa con số một trăm nghìn?

Gã đó vội vã dùng một trăm nghìn để mua áo của mình tối qua, chỉ đơn giản là vì hạn mức tuần đó còn dư mười vạn chưa tiêu hết?

Ôi thần linh ơi, vậy thu nhập mỗi tuần của gã đó đạt đến mức nào?

Vài triệu Tệ chăng?

Thạch Lỗi càng lúc càng nghiêng về giả thuyết đây chỉ là một trò đùa dai.

"Quy tắc nô lệ điều thứ ba... Ừm, với đẳng cấp nô lệ thấp kém của ngươi hiện tại, chỉ cần biết hai điều đầu là đủ rồi."

Giọng nói vẫn tiếp tục, trở nên cực kỳ nghiêm khắc: "Tuy nhiên, điều quan trọng nhất chính là: Quy tắc nô lệ điều số 0."

Thạch Lỗi đã cạn lời không buồn cà khịa nữa rồi.

Điều số 0?

Xem ra cái gã thiết kế trò đùa này não cũng có vấn đề về logic.

"Quy tắc nô lệ điều số 0: Bất kỳ ai vi phạm quy tắc nô lệ, sẽ phải nhận HÌNH PHẠT!"

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top