"Vùng biển này thuộc quyền quản lý của thành phố Bordeaux. Bão tố ở đây như cơm bữa, nên dọc bờ biển có rất nhiều trạm quan trắc khí tượng."
"Nơi này vốn là một ngọn hải đăng cũ được cải tạo lại."
Kant tạm dừng công việc trên tay.
"Tôi được điều đến đây hai năm trước. Người tiền nhiệm của tôi là Nick, một gã lạc quan và chính trực."
"Ông ấy sắp đến tuổi nghỉ hưu nên tôi đến tiếp quản. Quá trình bàn giao kéo dài khoảng một tháng, nhưng ngay trước ngày ông ấy rời đi, một trận bão hiếm gặp đã ập đến."
"Lênh đênh trên biển bao nhiêu năm, tôi chưa bao giờ thấy đại dương cuồng nộ đến thế. Cảm giác như... nó đang mong chờ một điều gì đó."
"Mưa xối xả suốt một tuần. Chúng tôi hoàn toàn mất liên lạc với thế giới bên ngoài. Không điện thoại, không tàu bè, chỉ có hai người chúng tôi. May mắn là lương thực dự trữ trong hải đăng đủ cho cả hai dùng trong nửa năm."
"Nhưng đến ngày thứ bảy của cơn bão, những con quái vật kinh tởm đó đã theo thủy triều bò lên."
"Lần đầu nhìn thấy lũ đó, chúng tôi sợ đến mất mật. Trong cơn hoảng loạn, thậm chí chúng tôi còn quên bẵng khẩu súng đang cầm trên tay."
Gương mặt Kant thoáng hiện vẻ kinh hoàng.
"Đêm đó, tiếng gầm rú của lũ quái vật lảng vảng ngay bên tai. Phải đến trước lúc bình minh, chúng mới rút xuống biển."
"Và đó mới chỉ là khởi đầu của cơn ác mộng."
"Những ngày sau đó, lũ quái vật luôn xuất hiện cùng những cơn bão. Chúng dường như muốn dập tắt ánh sáng trên đỉnh hải đăng, nên cứ thế chồng chất lên nhau, điên cuồng leo lên."
"Tôi và Nick chẳng còn cách nào khác là phải cầm súng lên."
Kant giơ tay làm động tác bóp cò về phía Roger.
"Đoàng! Đoàng! Đoàng!"
"Từng con một bị bắn nát gáo!"
"Nhưng số lượng của chúng quá đông. Nick đã già, trong bóng đêm, ông ấy canh gác sơ hở một chút liền bị lũ quái vật xé toạc lồng ngực rồi lôi tuột xuống dưới."
Kant thở dài.
"Ngày hôm sau khi tôi ra ngoài, chỉ thấy một vũng máu đặc giữa đống đá vụn. Chẳng bao lâu sau, sóng biển đã xóa sạch dấu vết đó."
"Cơn bão kéo dài nửa tháng cuối cùng cũng dứt. Trời hửng nắng, tôi tiếp tục canh giữ thêm ba đêm nữa, nhưng lũ quái vật như thể bốc hơi khỏi thế gian, không bao giờ xuất hiện lại."
"Ngày thứ năm, tàu tiếp tế cập đảo. Họ vốn định đón Nick về nhà, nhưng giờ đây đến cả xác ông ấy cũng không tìm thấy."
"Tôi đã thuật lại chi tiết mọi chuyện cho người liên lạc trên tàu."
Vẻ mệt mỏi hiện rõ trên mặt Kant.
"Nhưng tất cả đều cho rằng tôi bị ảo giác. Họ bảo Nick có lẽ đã trượt chân ngã xuống biển trong bão. Họ nói trên đời này làm gì có quái vật."
"Họ bảo đó chỉ là trí tưởng tượng của tôi, thậm chí còn cử một nhân viên tư vấn tâm lý đến ở lại đảo với tôi nửa tháng."
"Nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra cả."
"Thời gian đó, ngay cả tôi cũng nghi ngờ đầu óc mình có vấn đề. Một tháng sau khi tay tư vấn đi khỏi, mọi thứ vẫn bình thường. Ngay khi tôi nghĩ cuộc sống đã trở lại quỹ đạo..."
"Thì vào một đêm mưa gió bão bùng, lũ quái vật lại xuất hiện!"
Kant xoa mạnh gương mặt thô ráp.
"Không ai tin cũng chẳng sao. Sẽ có ngày tôi tàn sát đến con quái vật cuối cùng, rồi xách xác nó đến trước mặt tất cả mà gào lên rằng: Tao đã đúng!"
Kant đỏ mặt, gầm gừ trong cổ họng.
Roger im lặng lắng nghe.
Lời kể của Kant không những không giải tỏa được nghi ngờ trong lòng anh, mà còn khiến anh thêm lo âu.
Anh định mở lời vài lần, nhưng từ ngữ cứ nghẹn lại ở cổ họng.
Nếu đêm đó không tận mắt chứng kiến cảnh tượng bên bờ biển, có lẽ anh đã tin lời Kant.
Nhưng lúc này, anh chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát, thậm chí muốn quay người tháo chạy khỏi ngọn hải đăng này ngay lập tức.
Nhưng anh có thể đi đâu?
Đêm qua là do may mắn.
Nếu lũ quái vật tấn công anh đông thêm một con thôi, có lẽ giờ xác Roger đã lạnh ngắt rồi.
Chưa bao giờ anh khao khát được trở nên mạnh mẽ mãnh liệt như lúc này.
"Tôi đã dọn dẹp hai tầng dưới của hải đăng. Tầng dưới cùng cho cậu ở, tầng trên là phòng ăn. Mấy đêm tới cậu cứ ở lại đây."
Kant nói với Roger.
"Ông có thể cho tôi một khẩu súng không? Đêm xuống tôi có thể hỗ trợ ông gác hải đăng."
Roger đề nghị.
Kant lắc đầu.
"Trên đảo chỉ còn một khẩu súng duy nhất, đạn dược cũng có hạn."
Ông nhìn Roger.
"Nhóc con, cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi. Ráng chịu đựng vài ngày, đợi tàu tiếp tế cập bến tôi sẽ đưa cậu đến thị trấn gần nhất. Cậu mất tích lâu thế này, chắc hẳn cha mẹ cậu đang lo sốt vó rồi."
"Cha mẹ?"
Roger giả vờ đau đớn, ôm đầu lẩm bẩm: "Tôi không nhớ rõ nữa... Ngoài cái tên của mình ra, tôi không nhớ nổi thứ gì cả."
"Tội nghiệp thằng bé."
Sau đó, Kant đơn giản xử lý vết thương sau lưng cho Roger, rồi đưa anh đi tham quan hai tầng dưới của ngọn hải đăng.
Thực tế cũng chẳng có gì để xem, kết cấu bên trong đơn giản, nội thất nghèo nàn.
Lần này, Roger không nghe thấy bất kỳ âm thanh lạ nào nữa.
Sau trận chiến đêm qua và một đêm thức trắng, anh đã kiệt sức.
Hơi do dự một chút, Roger không chọn nghỉ lại trong hải đăng mà tìm đại một cái cớ để quay về căn nhà gỗ nhỏ của mình.
Anh lôi xác hai con Drowner (Người cá) ra, đào một cái hố nông sau rừng cây để chôn. Với tình hình này, để lâu xác sẽ bốc mùi thối hoắc.
Dọn dẹp căn nhà xong xuôi, Roger mệt nhoài ngã xuống giường và nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Tám tiếng sau, anh sẽ lại tràn đầy sức sống.
Trong khi đó, ở tầng trên hải đăng, Kant rút chìa khóa mở một căn phòng. Mùi hôi thối nồng nặc xộc ra.
Trong một chiếc cũi sắt thô sơ, một sinh vật dạng người đang bị xích chặt.
"Đây là ý trời... Tôi không muốn làm thế này, nhưng chúng lại xuất hiện sớm hơn một tháng so với mọi khi."
"Chẳng lẽ tôi tính sai? Lẽ ra thời gian này không nên có cuộc tấn công nào mới đúng."
Kant ôm đầu.
"Ai đó nói cho tôi biết phải làm gì đi! Nó vẫn chỉ là một đứa trẻ!"
Nhưng rồi, sự do dự trong mắt ông nhanh chóng biến mất, thay vào đó là vẻ dữ tợn.
"Ai có thể chứng minh nó từng đến đây?"
"Không một ai! Chẳng có ai cả!"
"Là ông trời muốn nó chết. Chỉ cần đợi vài ngày nữa có thuyền đến là nó có thể rời khỏi đây rồi."
"Nhưng bây giờ..."
"Nó đã phát hiện ra bí mật trên đảo, chắc chắn sẽ kể cho kẻ khác. Chẳng mấy chốc, một đám người sẽ kéo đến đây."
Ánh mắt Kant dần trở nên kiên định.
"Không được!"
"Không thể để bất kỳ ai biết bí mật của chúng ta."
Kant nhìn cái bóng trong cũi sắt, ánh mắt dịu dàng.
Ông đưa tay muốn chạm vào gò má đối phương, nhưng đáp lại chỉ là sự phản kháng dữ dội và những tiếng gầm gừ nghẹn trong cuống họng.
Mọi sự do dự hoàn toàn tan biến, trong mắt ông chỉ còn lại sát cơ đậm đặc.
"Giết nó. Ngay đêm nay!"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận