Sáng sớm hôm sau.
Chuông báo thức nện vào màng nhĩ như búa bổ.
Tên bạn tù người da đen gầy gộc bật dậy như một con thỏ bị đánh động, lao nhanh tới cửa buồng giam.
Cửa mở.
Hắn bước ra, đứng tắp lự bên trái lối đi, đầu cúi thấp, khúm núm chẳng khác gì một tên nô lệ.
Ethan cau mày.
Anh không muốn trở thành tâm điểm chú ý nên cũng bước ra theo.
Đưa mắt quan sát thật nhanh, anh nhận ra tù nhân từ các buồng khác đều đã ra ngoài.
Tất cả đều giống gã bạn tù của anh: cúi đầu, câm lặng, như những bóng ma đứng dọc hai bên hành lang.
"Lũ rác rưởi, đi tống đầy cái bụng vô dụng của các người đi. Nhưng báo trước, hôm nay ta đã cắt xén kha khá khẩu phần rồi. Khối đứa sẽ phải nhịn đói đấy, ha ha!"
Một giọng nam vang lên.
Giữa đám binh lính hộ tống, Ethan nhận ra kẻ cầm đầu.
Hắn chính là gã lính đã cảnh cáo anh đêm qua.
Làn da hắn trắng bệch như xác chết lâu ngày không thấy ánh mặt trời, cái đầu trọc lóc được cạo nhẵn thín.
Hắn tầm 30 tuổi, cánh tay phải đeo một chiếc băng đỏ nổi bần bật.
Ethan không hiểu gu thẩm mỹ của gã này ra sao.
Ở quê hương anh, chỉ có mấy bà cô ở tổ dân phố mới đeo băng đỏ kiểu đó.
Trong lúc Ethan còn đang suy nghĩ, gã Băng Đỏ đã đưa mắt về phía anh:
"Ngày đầu vào trại, tất nhiên ta sẽ dành cho ngươi sự quan tâm đặc biệt. Giờ thì, ngài lính bí ẩn, cút lại vào buồng đi. Bữa này ngươi miễn ăn."
Không gian im phăng phắc.
Không kẻ nào dám ho he.
Ở cái nơi này, không ai là người thân của ai, chẳng dại gì đánh cược mạng sống để ra mặt cho kẻ mới.
Hơn nữa, dù gọi là nhà tù, nhưng nơi đây chẳng có luật lệ nào trói buộc đám cai ngục.
Thế giới đang vận hành theo quy luật của mạt thế tàn khốc, không phải xã hội văn minh.
"Nghe nói mồm ngươi kín lắm? Chúng ta chỉ biết ngươi là lính, còn tên tuổi thì mù tịt? Thú vị đấy."
Gã Băng Đỏ cười khẩy.
Thấy Ethan vẫn đứng bất động, đám lính phía sau tràn lên, thô bạo đẩy anh vào lại trong buồng.
Cửa sắt sập xuống ngay sau đó.
Đoàn tù nhân lầm lũi bước đi, để lại hành lang vắng lặng.
Gã Băng Đỏ chậm rãi tiến đến trước cửa sắt của Ethan: "Mã Morse, đúng không? Ngươi muốn truyền đi thông điệp gì?"
Ethan ngồi trên giường sắt, câm lặng.
"Nghe này, đồ tạp chủng da vàng. Nếu không vì cấp trên yêu cầu, ta đã cạy miệng ngươi từ lâu rồi. Ngươi tưởng mình lợi hại lắm sao?"
Hắn gõ nhịp lên cửa sắt, giọng đầy châm chọc:
"Mấy vết sẹo trên người ngươi chỉ dọa được con nít thôi. Ở đây, ngươi không có tư cách để bật lại ta."
"Điều cuối cùng: hai ngày nữa ngươi sẽ phải đi nộp mạng. Trong hai ngày này, khôn hồn thì đừng có giở trò, nếu không ta sẽ cho ngươi nếm mùi sống không bằng chết. Nghe rõ chưa? Ngồi yên đó cho ta! Đây là địa bàn của ta!"
Ethan gật đầu, trưng ra bộ mặt hiền lành vô hại.
"Tốt. Dù lai lịch ngươi có lớn đến đâu, vào đây thì phải cúi đầu!"
Gã Băng Đỏ hài lòng, huýt sáo bỏ đi.
Tâm lý gã này có vấn đề.
Hắn liên tục khẳng định mình là chủ nhân nơi này.
Có vẻ như... hắn cực kỳ khao khát và ám ảnh với cái danh phận đó?
Sự cứng rắn kia thực chất là lớp vỏ bọc cho nỗi sợ hãi. Hắn sợ Ethan làm loạn, sợ vị thế của mình bị lung lay.
Ethan không biết rằng gã Băng Đỏ này ghét cay ghét đắng những Dị năng giả tự cao tự đại.
Hắn khuất phục tất cả bằng đòn roi và sỉ nhục để tìm kiếm cảm giác tồn tại.
Trong cái thế giới bệnh hoạn này, sự điên rồ là chuyện thường tình.
Bữa sáng kết thúc chóng vánh.
Một nhóm tù nhân được đưa đi lao động – một dạng "phúc lợi" hiếm hoi vì họ được hít thở không khí và sưởi nắng thay vì bị nhốt trong hầm tối ẩm mốc.
Những kẻ còn lại bị lùa về buồng dưới sự giám sát nghiêm ngặt của quân đội.
"Khụ, khụ."
Một tiếng ho nhẹ vang lên. Ngay sau đó, một mẩu bánh mì nhỏ đã bị cắn dở bay qua khe sắt. Ethan quay lại, nhìn thấy một gương mặt quen thuộc giữa đám đông lộn xộn.
Là Green!
Green thay đổi quá nhiều!
Thân hình cao lớn khiến anh ta nổi bật giữa đám tù nhân như hạc giữa bầy gà.
Cái dáng vẻ béo múp ngày xưa biến mất, thay vào đó là gương mặt góc cạnh, phong trần. Mái tóc vàng lãng tử cũng bị cạo thành kiểu đầu đinh đặc trưng của nhà tù.
Green không giấu nổi sự phấn khích.
Đôi mắt xanh nhạt nhìn chừng chừng vào Ethan, chỉ vài giây sau, một tầng sương mỏng đã phủ lên đồng tử.
Giữa mạt thế tàn khốc, trong cái hầm ngục u tối này, việc nhìn thấy một người bạn cũ là điều xa xỉ đến tột cùng.
Ethan phản ứng cực nhanh.
Anh vồ lấy mẩu bánh mì, giấu tay ra sau lưng.
Anh không muốn rước thêm rắc rối, càng không muốn làm liên lụy đến Green.
Green bị đám đông xô đẩy đi tiếp, anh ta ngoái đầu lại, đôi môi run run.
Dựa vào khẩu hình, Ethan biết anh ta đang gọi tên mình nhưng không dám phát ra tiếng.
"Lâu rồi không gặp."
Ethan mấp máy môi đáp lại.
Nội tâm sắt đá của anh dường như mềm lại trong khoảnh khắc đó.
Đó là cuộc đối thoại duy nhất của họ.
Trong nháy mắt, Green đã bị dòng người đẩy đi xa, biến mất khỏi tầm mắt.
"Này, đừng làm ầm lên."
Khi Ethan còn đang ngẩn ngơ tựa vào hàng rào sắt, một bàn tay nhỏ nhắn, lạnh lẽo bất ngờ nhét một vật vào bụng anh.
Ethan theo bản năng che lấy món đồ, nhìn kỹ kẻ đối diện.
Đó là một phụ nữ gốc Á, chính xác hơn là một người Hoa.
Bởi vì cô ta vừa nói bằng tiếng Trung.
Người phụ nữ này dáng người trung bình, tầm 1m65, đường nét khá thanh tú dù gương mặt lấm lem bùn đất.
"Cảm ơn."
Ethan không rõ tại sao người phụ nữ lạ mặt này lại bày tỏ lòng tốt.
Thứ cô ta đưa là một mẩu bánh mì cứng ngắc, nhưng ít nhất nó là thức ăn.
Anh thừa biết, ở nơi này không có "thánh mẫu".
Cô ta chắc chắn có toan tính riêng.
Người phụ nữ gầy gộc nghe thấy tiếng Trung chuẩn xác của Ethan thì đôi mắt sáng rực lên.
Thật khó tin dưới lớp áo quần rách rưới bẩn thỉu kia, cô ta lại có thể nở một nụ cười ngọt ngào đến thế.
Một nụ cười đầy hy vọng và mong chờ.
Cô thu tay lại, nhanh chóng quay về buồng giam đối diện, đứng cúi đầu im lặng như chưa có chuyện gì xảy ra.
30 giây sau, cửa buồng mở ra, cô bước vào trong.
Ngay khoảnh khắc cửa khép lại, cô xoay người, nhìn anh qua khe sắt và thì thầm: "Hứa Nặc."
Ethan nhướng mày.
Cô ta đang giới thiệu tên mình, hay đang bắt đầu một thỏa thuận?
"Anh là người Hoa à?"
Cô hơi rướn người về phía trước, những ngón tay nắm chặt thanh sắt lạnh lẽo.
Gương mặt bẩn thỉu không che được đôi mắt sáng ngời đầy kỳ vọng.
Ethan im lặng gật đầu.
"Tôi sinh ra ở Bắc Kinh, dành cả tuổi thơ ở đó... Tôi... tôi nhớ đồ ăn quê nhà quá."
Những đốt ngón tay cô trắng bệch vì ghì quá mạnh vào thanh sắt.
Ethan thở dài trong lòng.
Cô ta đang tìm cách làm quen.
Nhưng cũng tốt, anh cần thông tin.
"Tiếng Phổ thông của cô rất chuẩn."
Ethan đáp.
"Anh cũng vậy."
Cô vui mừng khôn xiết, "Tôi không đoán ra anh ở vùng nào."
"Cảm ơn vì mẩu bánh mì."
Ethan không muốn dông dài chuyện quê quán, anh muốn dẫn dắt câu chuyện tới trận chiến sinh tử trong hai ngày tới.
"Anh cần nó. Dù nó cứng và khó nuốt, nhưng anh phải sống."
Cô nói, rồi nhìn anh với ánh mắt run rẩy: "Nghe nói... anh là quân nhân, đúng không?"
Nhìn mẩu bánh mì trong tay, Ethan đã hiểu cô ta muốn gì.
Mạt thế dù tàn độc đến đâu, vẫn luôn có những kẻ bám víu lấy hy vọng.
Dù họ có vẻ ngây thơ, thậm chí là nực cười, nhưng ít nhất... họ vẫn giữ được phẩm giá hơn những kẻ đã từ bỏ sự giằng xé trong tuyệt vọng.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận