"Vút!"
Mặc Ngọc Hổ còn đang ngỡ ngàng thì bóng hình đã bị thu nhiếp vào trong tháp.
Ma La Tát cất tiếng cười khà khà, ánh mắt nhìn về phía xa xăm, truyền âm hỏi:
"Chủ nhân, ngài chuẩn bị ra tay sao? Có cần ta hỗ trợ không?"
Dù hắn có ra tay cũng chỉ bộc phát thực lực cỡ Vĩnh Hằng Chân Thần, thà chết chứ nhất quyết không để lộ bất kỳ dấu vết nào của Giới Thú.
"Nếu cần ngươi ra tay, ta sẽ truyền lệnh."
La Phong phấn khích tột độ. Máu chiến đã ăn sâu vào tận xương tủy, từ khi bước chân vào cảnh giới Vĩnh Hằng Chân Thần, hắn vẫn chưa gặp được một đối thủ nào thực sự xứng tầm.
"Được thôi."
Ma La Tát lộ vẻ tiếc nuối, hắn cũng đang khao khát một trận đại chiến thống khoái.
"Ngươi ở đây canh chừng, ta qua đó xem sao."
La Phong dứt lời, thân hình lập tức hóa thành một đạo lưu quang xé gió bay vụt đi.
Ma La Tát đứng trên không trung quan sát, trong lòng thầm nghĩ:
"Chủ nhân vừa đột phá Vĩnh Hằng Chân Thần chưa được bao lâu, vẫn chưa kịp tu luyện những bí pháp uy chấn đại lục. Hy vọng đối thủ này đủ mạnh, như vậy ta mới có cơ hội được tung hoành."
Sự cuồng nhiệt trong lòng Ma La Tát đang trào dâng.
Dù không dùng đến thủ đoạn của Giới Thú, chỉ dựa vào lĩnh ngộ đối với ‘Hủy Diệt Đại Đạo’, Ma La Tát cũng đã sáng tạo ra không ít sát chiêu kinh người.
"Hửm?"
Trong lúc lướt đi, La Phong chợt để ý thấy một chiếc phi thuyền của một đội Chân Thần đang tiến vào khu vực này.
. . .
Bên trong chiếc phi thuyền, một vị Hư Không Chân Thần dẫn đầu cùng hơn mười vị Chân Thần đang cẩn trọng điều khiển phi thuyền tiến về Hỗ Dương Thành, trên đường đi luôn cố gắng né tránh những vùng đất hiểm yếu.
"Tác Tí, Tác Vân, sau này hai đứa sẽ định cư ở Hỗ Dương Thành."
Gã đàn ông tóc dài dẫn đầu nghiêm nghị nhắc nhở.
"Hỗ Dương Thành là một tòa cự thành, Chân Thần nhiều như cá diếc sang sông, Hư Không Chân Thần ở đó cũng chỉ là nhân vật phổ thông. Còn đám Chân Thần các ngươi, chỉ có thể coi là tầng lớp đáy xã hội mà thôi."
Hai thanh niên ngoan ngoãn lắng nghe.
Người đàn ông tóc dài này là tộc trưởng của bộ lạc, cũng là Hư Không Chân Thần duy nhất trong tộc, từng có một thời gian dài lăn lộn tại Hỗ Dương Thành.
"Đến Hỗ Dương Thành phải tuyệt đối khiêm tốn. Dám khoe khoang bảo vật, họa sát thân sẽ ập đến ngay lập tức."
Tộc trưởng dặn dò, giọng đầy nghiêm khắc.
"Khiêm tốn, khiêm tốn, và vẫn là khiêm tốn. Dù các ngươi là thiên tài của bộ lạc thì vẫn phải biết giữ mình. Bởi vì hiện tại, các ngươi quá đỗi nhỏ bé."
"Vâng."
Hai thanh niên đáp lời.
"Lũ Chân Thần như các ngươi, chỉ cần không phô trương thì chẳng ai động đến đâu. Dù sao Hỗ Dương Thành cũng có luật pháp, có trật tự."
Tộc trưởng nói tiếp.
"Chỉ cần kiêu ngạo, khoe của, là lặng lẽ mất mạng lúc nào chẳng hay! Đội vệ binh Hỗ Dương có điều tra cũng chẳng tìm ra hung thủ đâu."
"Ha ha, tộc trưởng, mấy chuyện này ngài nói đi nói lại nhiều lần rồi."
"Hai nhóc này chắc chắn đã khắc cốt ghi tâm rồi."
Các thành viên khác trong đội cũng bật cười.
Tộc trưởng mỉm cười gật đầu.
"Việc đầu tiên các ngươi cần làm khi đến Hỗ Dương Thành là kiểm tra triệt để huyết mạch bản thân. Sau đó, tìm kiếm bí pháp phù hợp. Hỗ Dương Thành cơ hội vô số, chỉ cần nắm bắt được, các ngươi mới có hy vọng trở thành Hư Không Chân Thần."
Trong mắt Tác Tí và Tác Vân đều ánh lên niềm khao khát.
Bọn họ không cam tâm sống cả đời trong bộ lạc nhỏ bé, cả đời chỉ là Chân Thần. Bọn họ khao khát trở thành Hư Không Chân Thần, muốn được chiêm ngưỡng thế giới bao la ngoài kia.
"Tộc trưởng yên tâm, làm thế nào để sinh tồn ở Hỗ Dương Thành, chúng con đều ghi nhớ trong lòng rồi ạ."
Tác Vân đáp.
Tộc trưởng khẽ gật đầu, nhưng đột nhiên sắc mặt ông ta biến đổi.
"Không ổn rồi!"
Khí tức của tộc trưởng tăng vọt trong nháy mắt. Ông ta lập tức đốt cháy thần thể, thần lực cuồn cuộn dốc toàn lực điều khiển phi thuyền, từng lớp trận pháp rực rỡ bùng lên trên bề mặt phi thuyền.
Đúng lúc này, mười bóng đen đáng sợ đồng thời xuất hiện, lực lượng vô hình của chúng hợp thành một thể, đồng loạt tấn công phi thuyền.
"Trận pháp quân đội? Mười tên Hư Không Chân Thần?"
Tộc trưởng biết tình thế đã nguy cấp. Ông ta từng ở Hỗ Dương Thành, kinh nghiệm vô cùng phong phú. Chỉ vì tình cảm, vì bạn thân qua đời nên mới chán ghét cuộc sống xô bồ, tìm về vùng hoang dã trú ngụ.
Trải qua thời gian dài, ông ta tự nhiên trở thành tộc trưởng cả bộ lạc, đồng thời cũng thu hút rất nhiều Chân Thần yếu ớt tìm đến nương tựa.
Dù sao thì những Chân Thần sinh tồn ở vùng hoang dã thường rất yếu và nghèo. Có một vị Hư Không Chân Thần làm chỗ dựa, tự nhiên sẽ hình thành một bộ lạc tương đối lớn.
"Ầm ầm ~~~"
Mười bóng đen hợp lực vây công, từng lớp trận pháp trên bề mặt phi thuyền hiện ra, phối hợp với nhau. Dù có một hai lớp trận pháp bị phá vỡ thì ngay lập tức lại có trận pháp mới thay thế.
"Cũng có chút bản lĩnh đấy."
Mười bóng đen khá ngạc nhiên.
Bọn họ đều là tinh nhuệ trong quân đội, là thân vệ của quân chủ 'Hắc Đa Mạc'! Một mình mà có thể chống đỡ được mười Hư Không Chân Thần liên thủ trong thời gian ngắn, tên tộc trưởng này quả thực cực kỳ hiếm thấy.
"Giải quyết hắn nhanh lên!"
"Không thể kéo dài được nữa."
Bọn họ cũng sợ quân chủ nổi giận. Để quân chủ phải tự mình ra tay thì đám thân vệ như bọn họ đúng là vô dụng.
"Oanh." "Oanh." "Oanh." . . .
Khí tức của mười bóng đen đồng loạt tăng vọt.
"Cái gì? Mười tên cường giả quân đội, tất cả đều đốt cháy thần thể liều mạng? Ta chỉ đi ngang qua thôi mà!"
Tộc trưởng không thể tin nổi, thù oán gì sâu nặng đến mức vừa gặp đã đốt thần thể sống mái thế này?
Tộc trưởng nhìn những người đồng tộc bên cạnh, trong mắt lộ vẻ tiếc nuối.
"Lần này chúng ta không thoát được rồi, e là phải bỏ mạng ở đây thôi."
Người đàn ông tóc dài lên tiếng.
Hơn mười Chân Thần đồng tộc đều ngây người.
Hai Chân Thần trẻ tuổi Tác Tí và Tác Vân càng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, một giây trước còn tràn đầy khao khát và mong chờ về cuộc sống ở Hỗ Dương Thành, bây giờ lại sắp phải chết?
Hai người họ sinh ra và lớn lên trong bộ lạc, còn chưa từng đặt chân đến một thành phố lớn nào.
"Đây là số mệnh rồi."
"Những gì nên biết cũng đã biết, nên trải qua cũng đã trải qua."
"Chỉ tiếc cho Tác Vân và Tác Tí còn quá trẻ, chưa từng được đến thành phố lớn."
Những Chân Thần khác trong tộc phần lớn đều rất thản nhiên, họ là tinh anh trong tộc, đã nhiều lần theo tộc trưởng đến Hỗ Dương Thành mua sắm, cũng thường xuyên ra ngoài săn giết dị thú, đã quá quen với sinh tử.
"Cuối cùng cũng đến lượt mình sao?"
Tộc trưởng bình tĩnh chờ đợi số phận, ánh mắt đầy hoài niệm.
Những Chân Thần khác trong tộc cũng nhìn ra ngoài phi thuyền, nhìn cảnh tượng vây công đáng sợ, mỗi người chỉ có thể chờ đợi cái chết ập đến.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận