Đã đói suốt một trăm năm rồi, nàng chỉ muốn ăn một miếng gì đó thật ngon thôi.
Diệp Phi Quang mở hộp thức ăn khắc hình cá ra, chậm rãi dỗ dành Bạch Ngư:
“Kết quả như vậy mới có nhiều dinh dưỡng.”
Bạch Ngư bỗng thấy tủi thân, nghiêng đầu muốn khóc một trận.
Tỉnh lại sau kỳ ngủ đông, cây Kim Diệp vốn xum xuê quả ngọt giờ chỉ còn lại một vòng lá vàng dưới gốc, đạo hạnh nghìn năm cũng theo đó mà tiêu giảm, chỉ có thể dùng chút tu vi ít ỏi để duy trì hình hài trẻ thơ nhỏ bé này.
Làm cá là phải to lớn mới oai phong, cá lớn nuốt cá bé, cá bé ăn tôm tép, nhỏ thế này thì còn gì là khí phái nữa!
Diệp Phi Quang dỗ dành nàng như dỗ trẻ nhỏ, vươn tay vén nhẹ lọn tóc mái của nàng lên.
Nguyên hình của Bạch Ngư là cá, toàn thân bạc trắng, duy chỉ giữa trán sinh một phiến hồng lân (vảy đỏ).
Tu vi càng sâu, hồng lân càng đỏ thắm.
Khi hóa thân thành người, hồng lân hóa thành một nốt chu sa giữa trán.
Vốn dĩ phải đỏ rực như son, giờ đây lại chỉ còn lại một vệt đỏ sẫm u buồn…
“Không sao đâu, chút tu vi ấy mà, ta sẽ đồng hành cùng nàng tu luyện lại.”
Bạch Ngư vẫn thấy ấm ức, nàng sụt sịt mũi nói: “Ta vốn dĩ còn nghĩ, tỉnh lại là có thể đưa ngươi thăng tiên rồi!”
Lúc kéo Diệp Phi Quang từ dưới nước lên, nàng đã lập định khế ước chủ tớ.
Nàng tính toán nếu người này dùng được thì giữ lại làm tiểu lang, nếu không dùng được thì giải khai khế ước, ném trả lại xuống nước cho xong.
Đúng kiểu “câu lên, ngắm xong, thả về”.
Nhưng Diệp Phi Quang học việc rất nhanh.
Chưởng quầy, bốc thuốc, tiểu lang, kế toán, một mình anh kiêm hết.
Anh quản lý Ngọc Kinh Đường đâu ra đấy, khiến lá vàng lại mọc lên xum xuê.
Bạch Ngư vô cùng hài lòng với vị dược điếm tiểu lang này, sớm đã ước định với anh, đợi nàng thăng tiên sẽ nhất định mang theo Diệp Phi Quang lên thiên đình.
Đến thiên đình rồi, anh vẫn sẽ là hộ pháp đại tướng dưới tòa của nàng.
Ai ngờ trận lôi kích này lại đánh nàng trở về trạng thái cá con thế này.
Ánh mắt Diệp Phi Quang hơi trầm xuống, thần sắc khôn lường:
“Đừng giận nữa, ăn tôm nhé?”
Một đĩa tôm tươi đặt trước mặt Bạch Ngư.
Là tôm sông tươi rói vẫn còn nhảy tanh tách!
Chẳng biết anh trộn với gia vị gì, Bạch Ngư thèm đến mức mắt sáng rực, không đợi được mà vươn tay nhón lấy một con, mút sạch phần thịt tôm rồi mới nhai đến vỏ.
Nước sốt bao phủ lấy thân tôm, khi ăn tôm vẫn như còn chuyển động trong khoang miệng, y như cảm giác bắt mồi giữa dòng sông năm nào.
Vị tươi, vị ngọt, vị chua, vị cay hòa quyện, tuy là món ngâm sống nhưng lại không phải khẩu vị của vùng Ninh Ba.
Luận về ăn tôm, Bạch Ngư tự nhận mình là thiên hạ đệ nhất, vậy mà hương vị này nàng chưa từng được nếm qua.
Chỉ ngủ có một trăm năm thôi mà con người lại làm ra được thứ ngon thế này sao!
Diệp Phi Quang biết nàng đang tặc lưỡi vì điều gì, cười nói:
“Đây là phong vị của An Nam phủ. Những năm qua, ta đã học thêm được rất nhiều món mới, sau này sẽ từ từ làm cho nàng ăn hết.”
Bạch Ngư vừa ăn tôm vừa nhận xét: “Ngươi giăng lưới ở đâu mà được loại tôm này? Sao trước đây ta chưa từng thấy?”
Sau khi nàng tu thành trung yêu, biển cả cũng dám xông pha một chút, mà loại tôm này thì tuyệt đối chưa gặp bao giờ.
Nàng đương nhiên chưa từng ăn, bởi đây là Linh tôm trong ao sen của rừng Tử Trúc tại Nam Hải.
Làm sao mà lấy được, tạm thời anh vẫn chưa thể nói cho nàng hay.
Thế là Diệp Phi Quang bèn lảng chuyện đi:
“Ngon không? Ngày mai nàng muốn ăn gì?”
“Tôm!”
Bạch Ngư mãi mãi chung thủy với tôm, ốc, sò,
“Phải ăn loại nào ta chưa từng ăn ấy.”
“Được.”
Diệp Phi Quang đáp ứng xong, định dạy nàng một chút quy tắc hiện giờ:
“Ngày nay quy tắc giữa nhân giới và thiên giới đã khác xưa, tu hành không giống như trước nữa.”
Anh lấy ra cuốn “Cẩm nang tu hành đời mới” do chính tay mình biên soạn, lật mở trang đầu tiên “Tình hình tu hành của vạn linh phương xa”, định bụng thừa dịp Bạch Ngư ăn no sẽ giảng cho nàng vài điều.
Cúi đầu nhìn xuống, Bạch Ngư đã ngủ thiếp đi trong lòng anh từ lúc nào.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận