Họ từng nghĩ công bằng nhất là hai nhà chia tiền và chia cả thời gian chăm người, không ngờ cậu Ba lại hăng hái ôm hết việc chăm nom mà tiền vẫn chia đều.
Thẩm Gia Trân không cười nổi.
Bà đã đối phó với vợ chồng cậu Ba gần bốn mươi năm, thừa biết tính cậu Ba chỉ được cái miệng dẻo quẹo, dù là hiếu tâm hay ái tâm thì cũng chỉ nhiệt tình được ba phút đồng hồ.
Chuyện này phải để mợ Ba – Từ Kiều gật đầu thì mới tính là thật được.
"Chú Ba này, việc phụng dưỡng mẹ là đại sự, chú nói thôi chưa đủ, còn phải được thím Kiều đồng ý đã."
"Chị Hai yên tâm, em chắc chắn sẽ chăm sóc mẹ chu đáo, không đời nào để mẹ phải ở hầm gửi xe đâu."
Từ Kiều đứng ra bảo chứng, cũng không quên "đâm" nhẹ một nhát vào cái vụ hầm gửi xe của nhà kia.
Dù nụ cười của Từ Kiều có hơi gượng gạo, nhưng lời đã nói ra rồi.
Thẩm Gia Trân nghĩ đến hai đứa cháu nội cần đưa đón đi học mỗi ngày, lòng bỗng nhẹ nhõm hẳn.
Ai dè, người chồng vốn im hơi lặng tiếng nãy giờ của bà lại lên tiếng kéo chân sau:
"Thế sao được, chú Ba, không thể để một mình nhà chú vất vả được, hay là cứ để mẹ ở mỗi nhà nửa năm đi."
Cơn tức của Thẩm Gia Trân nghẹn đắng ở cổ họng.
Từ khi con dâu đẻ đứa thứ hai vài năm trước, bà đến thời gian đi nhảy dân vũ ở quảng trường còn chẳng có.
Nếu giờ phải chăm thêm bà nội nữa, chút thời gian nghỉ ngơi cuối cùng của bà cũng bay sạch.
Rõ ràng là chuyện vẹn cả đôi đường, ông ta chẳng phải bỏ công sức gì mà giờ lại nhảy ra thể hiện hiếu nghĩa!
Như sực nhận ra Hướng Nam đang đứng ngoài cửa, Thẩm Gia Trân tươi cười đon đả:
"Nam Nam vào đây con, nãy giờ đi đâu thế? Đợi con mà cơm canh nguội hết cả rồi đây này!"
Đề xuất lúc nãy cứ thế bị cắt ngang, Thẩm Gia Trân nhân cơ hội lườm chồng một cái cháy mặt. Hướng Nam cười "hề hề", lách người vào nhà.
Giữa đám âm thanh náo nhiệt, bà ngoại bỗng cất lời:
"Ta không dời đi đâu hết."
Màn kịch anh em hòa thuận bỗng chốc dừng bặt.
"Chính sách ta đã nghiên cứu kỹ rồi. Không bán, không dời."
Trên bàn ăn, nồi sườn kho cầu đá trong niêu đất vẫn còn bốc khói nghi ngút, gà hầm vò gốm đóng một lớp mỡ vàng óng ả, còn món Cúc hoa ngư sốt sánh mượt nêm nếm đậm đà đã bắt đầu hơi đông lại.
"Ta không cần mấy đứa phải dưỡng lão, ta cứ ở đây thôi."
Bà ngoại vừa nói vừa đưa mắt âu yếm nhìn lên xà nhà và khoảng sân giếng trời nhỏ nhắn.
"Đợi đến khi ta đi rồi, tài sản chia đều cho các nhà."
"Chí Anh, con lấy đồ ra đây."
Cô con gái út Hướng Chí Anh lấy từ trong cặp công văn ra mấy bìa hồ sơ, chia cho từng nhà một bản.
Giấy trắng mực đen rõ ràng minh bạch: Sau khi bà ngoại qua đời, ngôi nhà cổ và tiền tiết kiệm sẽ được chia đều cho bốn người con.
Hướng Chí Anh nói với anh Hai và anh Ba:
"Phần của anh Cả em đã gửi email rồi, sau khi anh ấy ký tên đóng dấu sẽ gửi lại sau, em cũng đã ký rồi, hai anh xem đi."
Hai đấu hai.
Hướng Nam ngồi bên bàn tròn không dám thở mạnh, nhưng bà ngoại lại điềm nhiên như thể mọi chuyện đã an bài, bà gắp một miếng Cúc hoa ngư vào bát cô:
"Con cứ ăn phần của con đi."
Mợ Hai lên tiếng:
"Mẹ ơi, hai nhà chúng con bàn bạc một chút được không ạ?"
Hướng Nam thấy mợ Hai và mợ Út liếc nhau, từ sự hợp tác ngắn ngủi đã nhanh chóng kết thành một liên minh kiên cố.
"Được."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận