Tiên lộ mịt mù, cuối cùng cũng chỉ là một khoảng không.
Lục Thanh đến thế giới này đã tròn ba trăm năm.
Ba trăm năm trước, lão xuyên không đến tu chân giới này.
Nhờ cơ duyên xảo hợp, lão trở thành đồ đệ của một tán tu. Sau khi sư phụ qua đời, lão một thân một mình lăn lộn trong giới tu tiên, trải qua biết bao sóng gió, cuối cùng trở thành một vị tán tu có tiếng vang tại phi vụ châu.
Là một tán tu mà có thể tu luyện tới cảnh giới Kim Đan, điều đó thực sự chẳng hề dễ dàng.
Thuở mới bước chân vào con đường tu chân, lòng lão tất nhiên tràn đầy hào khí ngất trời, thề rằng phải chứng đạo thành bậc chân tiên vô thượng.
Ban đầu, lão đã đối mặt với không ít hiểm nguy, nhưng lần nào cũng bình an vô sự vượt qua.
Năm gần hai trăm tuổi, lão kết duyên cùng đạo lữ, trong vòng mấy mươi năm đã hạ sinh được chín người con. T
răm năm sau đó, Lục thị nhất tộc dưới sự che chở của vị Lão tổ Kim Đan là lão, đã chiếm được linh mạch núi Ngọc Yên, phát triển vô cùng hưng thịnh.
Lục Thanh hiển nhiên là bậc thủy tổ khai sơn lập địa của họ Lục, dưới lão là ba đời con cháu, tính cả thân thích thông gia cũng đã có tới dăm ba chục miệng ăn.
Thế nhưng, thực lực của bản thân lão sau khi đột phá Kim Đan lại thăng tiến vô cùng chậm chạp.
Thiên phú, cơ duyên, tài nguyên... những hạn chế này giống như một tầng xiềng xích vô hình đè nặng lên đầu Lục Thanh.
Năm mươi năm trước, trong một lần đấu pháp, lão tuy đã chém chết kẻ thù mạnh hơn mình nhiều bậc, nhưng cũng bị trọng thương đến mức tổn hại căn cơ.
Việc từ Kim Đan đột phá lên Nguyên Anh cơ bản đã tuyệt vọng, thậm chí đến cả thọ nguyên cũng bị ảnh hưởng nặng nề.
Tu sĩ cảnh giới Kim Đan thông thường có thể sống đến bốn năm trăm tuổi, cá biệt có người giỏi thuật dưỡng sinh thì sống thọ hơn cũng không biết chừng.
Thế nhưng sau trận đại chiến đó, Lục Thanh khi ấy mới hơn hai trăm năm mươi tuổi, ước tính tuổi thọ còn lại có lẽ chưa đầy năm mươi năm nữa.
Đã là người xuyên không, lão đương nhiên không tin vào số mệnh.
Dốc toàn lực của Lục thị nhất tộc, lão đem toàn bộ tích góp nhiều năm ra mua về vô số linh dược bảo vật chữa thương, bắt đầu bế tử quan tại núi Ngọc Yên, mưu cầu xoay chuyển thương thế.
Năm mươi năm tử quan, đến nay đã trôi qua.
Thương thế trên người lão chẳng hề chuyển biến tốt đẹp.
Thậm chí trong mười năm gần đây, lão hoàn toàn phải dựa vào những bảo vật ấy mới có thể lay lắt giữ lại một hơi tàn.
Mà gần đây, dược lực của bảo vật dần cạn kiệt, sinh mệnh của lão đã rơi vào thế nghìn cân treo sợi tóc.
Lão đã thử đủ mọi cách nhưng không những không cứu được mạng mình, mà ngay cả cơ hội triệu tập hậu bối vào nghe lời trăn trối cuối cùng cũng chẳng còn nữa.
Đến ngày đại hạn cuối cùng, lão cũng đành buông xuôi.
"Có lẽ, chết rồi lại có thể trở về Trái Đất cũng nên..."
"Chỉ là... ta không thể tiếp tục che chở cho con cháu nữa rồi. Trước đây vì tìm kiếm bảo vật chữa thương mà ta đã dốc sạch vốn liếng gia tộc, chẳng biết sau khi ta nằm xuống, Lục thị nhất tộc sẽ ra sao..."
"Có chút hối hận, đáng lẽ nên để lại nhiều thứ hơn một chút. Triều Hi à, con phải thay cha quản lý cái nhà này cho tốt..."
Lục Triều Hi là trưởng tử của lão.
Những ý niệm cuối cùng trong đời lão đều đặt hết lên người con cháu, sau đó thần trí dần dần chìm vào bóng tối tịch mịch.
...
Vừa mở mắt ra, ý nghĩ đầu tiên của lão là:
"Mình vẫn còn sống?"
Nhưng ngay sau đó, lão nhìn thấy thân xác của chính mình đang nằm cách đó không xa, sinh cơ hoàn toàn đoạn tuyệt.
Quả thực là đã chết rồi.
Lục Thanh chưa đạt tới cảnh giới Nguyên Anh, không thể có chuyện xác chết mà hồn còn tồn tại được.
Hơn nữa, ngay cả tu sĩ Nguyên Anh đi nữa, nếu xác chết mà Nguyên Anh thoát ra thì cũng sẽ chịu tổn thương cực lớn.
Thế nhưng Lục Thanh không hề cảm thấy thần hồn bị thương tổn, lão thấy trạng thái của mình rất bình thường.
Ngoại trừ việc lão đã biến thành một linh hồn.
Nhưng dù thế nào đi nữa, đây cũng là một bất ngờ lớn lao.
Tuy không hiểu tại sao, nhưng vốn tưởng rằng thọ nguyên đã hết sẽ phải vào luân hồi, không ngờ hồn phách còn được lưu lại nhân gian thế này.
Chỉ cần hồn phách còn đó, ý thức còn đây, thì chung quy vẫn còn hy vọng sống lại.
Đột nhiên, lão cảm thấy trong hồn phách của mình xuất hiện thêm một thứ gì đó.
Tâm niệm vừa động, một giao diện hệ thống hiện ra ngay trước mắt:
Hệ Thống Gia Tộc Trỗi Dậy
Thị tộc: Lục thị
Cấp độ: 2 Sao
Nghiệp lực: 100
Kiến trúc: Tàng Kinh Các (1 Sao), Luyện Hỏa Thất (2 Sao), Đan Phòng (1 Sao), Luyện Công Phòng (1 Sao), Diễn Võ Trường (1 Sao)
Dự trữ: 347 Linh thạch
Thu nhập ròng: -260 Linh thạch/năm (Thu: 750 | Chi: 1010)
Nhân khẩu: 106
Tài nguyên: Linh mạch núi Ngọc Yên (2 Sao), Dược viên núi Ngọc Yên (1 Sao), Mỏ Huy Năng Thạch núi Ngọc Yên (2 Sao)
Lãnh địa: Huyện Bình Dao (27%)
[Bản đồ] - [Đổi thưởng] - [Thành tựu]
...
"Cái gì đây? Hệ thống? Kim thủ chỉ của mình? Mẹ kiếp, ta chết rồi ngươi mới chịu xuất hiện sao??"
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận