Dịch: Hoangforever
Khi Âu Dương Sóc bước vào Nghị sự sảnh, mọi người đã tề tựu đông đủ.
Trên bức tường chính của sảnh treo một bức tranh sơn thủy không rõ danh tính tác giả, nét vẽ phóng khoáng, tuy chỉ vài nét bút đơn sơ nhưng lại toát lên vẻ khí thế bàng bạc.
Chính giữa sát tường đặt một chiếc ghế làm bằng gỗ tử đàn uy nghiêm, hai bên bài trí mỗi bên ba chiếc ghế gỗ thông thường.
Phía tay trái, vị trí đầu tiên là mãnh tướng Sử Vạn Tuế, tiếp sau lần lượt là Triệu Đắc Hiền và Trịnh Sơn Pháo.
Phía tay phải, ngồi đầu là Thôi Ánh Dữu, sau đó là Triệu Hữu Phương và Trịnh Đại Hải.
Sau khi gật đầu chào hỏi mọi người, Âu Dương Sóc chậm rãi tọa hạ nơi chiếc ghế tử đàn, dứt khoát lên tiếng:
“Bắt đầu nghị sự thôi. Ánh Dữu, muội hãy báo cáo sơ lược về tình hình tài nguyên của lãnh địa trước đi.”
“Rõ!”
Thôi Ánh Dữu khẽ đáp một tiếng giòn giã, đứng dậy cáo tri: “Về phương diện tài nguyên dự trữ, lãnh địa hiện còn 4750 đơn vị lương thảo, 220 đơn vị gỗ, 390 đơn vị đá và 450 đơn vị thiết khoáng. Về sản lượng, Phạt mộc tràng mỗi ngày sản xuất được 100 đơn vị gỗ, Thái thạch tràng là 50 đơn vị đá. Chiếu theo tiến độ kiến thiết hiện tại, dự kiến gỗ sẽ sớm rơi vào tình trạng khan hiếm, kiến nghị tăng thêm nhân lực cho Phạt mộc tràng. Báo cáo hết!”
Nghe xong lời của Ánh Dữu, Âu Dương Sóc không vội phản hồi ngay. Anh tranh thủ truy cập giao diện hệ thống, kiểm tra điều kiện xây dựng của mấy tấm bản vẽ kiến trúc vừa mua từ Sơ cấp thị trường lần trước.
[Độ khẩu]: Cung cấp dịch vụ đưa đón qua sông. Điều kiện: Sào phu, thuyền đò, bản vẽ Độ khẩu, 40 đơn vị gỗ, 20 đơn vị đá. Thời gian kiến tạo: 1 ngày.
[Sơ cấp Mã đầu]: Cảng cho thuyền dân dụng cập bến, tập kết hàng hóa. Điều kiện: Bản vẽ Mã đầu, 400 đơn vị gỗ, 200 đơn vị đá. Thời gian kiến tạo: 3 ngày.
[Sơ cấp Tạo thuyền xưởng]: Đóng các loại thuyền dân dụng, ngư thuyền và khách thuyền. Điều kiện: Sơ cấp Tạo thuyền sư, 100 đơn vị gỗ, 50 đơn vị đá. Thời gian kiến tạo: 2 ngày.
[Thôn miếu]: Nơi ký thác tín ngưỡng, tăng độ mãn ý của cư dân. Điều kiện: Bản vẽ Thôn miếu, 400 đơn vị gỗ, 350 đơn vị đá. Thời gian kiến tạo: 2 ngày.
Trong lòng thầm tính toán, cộng thêm các kiến trúc cơ bản là Sơ cấp Quân doanh và 5 tòa cư dân tiểu viện chưa hoàn thành, số lượng tài nguyên cần thiết cho Nhất cấp thôn lạc đã hiện ra rõ rệt.
Tính toán xong, Âu Dương Sóc mới trầm giọng phán:
“Rất tốt. Ánh Dữu báo cáo rất tường tận, phân tích cũng rất sắc sảo, tìm đúng trọng tâm vấn đề. Ta vừa thống kê qua, để hoàn thành toàn bộ hạng mục kiến thiết, tổng cộng cần 1240 đơn vị gỗ và 760 đơn vị đá. Đó là còn chưa tính lượng gỗ cần thiết để đóng ngư thuyền sau này.”
“Với tốc độ sản xuất hiện tại, gỗ đã không theo kịp tiến độ xây dựng, việc tăng thêm nhân lực là thế tất yếu. Lãnh địa hiện có 87 nhân khẩu, ngoại trừ đặc thù tài năng, vẫn còn 70 nông phu, sức lao động rất dồi dào. Do đó, ta quyết định điều thêm 20 nông phu vào Phạt mộc tràng.”
Nói đoạn, Âu Dương Sóc nhìn về phía Triệu Hữu Phương, nghiêm nghị: “Triệu trưởng tràng, ngươi phải làm tốt công tác phân công điều phối, bảo đảm nguồn cung gỗ cho lãnh địa.”
Triệu Hữu Phương vội vàng đứng dậy, dõng dạc:
“Rõ! Thuộc hạ cam đoan hoàn thành nhiệm vụ!”
Âu Dương Sóc khẽ mỉm cười:
“Ngoài ra, nhiệm vụ ta giao cho ngươi mấy ngày trước tiến triển thế nào rồi?”
Triệu Hữu Phương hơi cau mày, đáp:
“Mấy ngày qua thuộc hạ đã rà soát khắp phạm vi lãnh địa, phát hiện chỉ có duy nhất một cánh rừng ở phía Tây. Khu vực rừng nằm trong lãnh địa dự kiến chỉ khai thác được khoảng 8000 đơn vị gỗ. Còn những khu vực ngoài cương vực, vì e ngại gặp bất trắc nên thuộc hạ vẫn chưa cho người thám thính.”
Âu Dương Sóc trầm ngâm giây lát, ánh mắt sắc lẹm đảo qua mọi người, thanh âm đanh thép:
“Vấn đề Triệu trưởng tràng vừa nêu rất nhức nhối. Khi lãnh địa mở rộng, Phạt mộc tràng và Thái thạch tràng đều nằm ngoài thôn trang, rất dễ bị dã thú và lưu khấu tập kích. Những hạng mục trọng điểm sắp tới như Độ khẩu, Mã đầu, Tạo thuyền xưởng lại càng nằm xa cương vực, tình thế an ninh cực kỳ nghiêm trọng. Đây đều là huyết mạch của lãnh địa, phải bảo đảm vận hành an toàn. Chỉ dựa vào một mình Sử tướng quân e là không thể chu toàn. Chuyện cấp bách hiện nay là phải dựng lên Sơ cấp Quân doanh, huấn luyện Dân binh, đề thăng quân sự thực lực cho lãnh địa.”
Thấy Sử Vạn Tuế đã lộ rõ vẻ hưng phấn trên mặt, Âu Dương Sóc khẽ cười, nhìn vị mãnh tướng nói:
“Sử tướng quân, nhiệm vụ tổ chức Dân binh tiểu đội ta giao phó cho ngươi. Số lượng chiêu mộ ấn định là 10 người. Ngay từ bây giờ, ngươi có thể trực tiếp tuyển chọn binh viên trong lãnh địa. Ta hứa chắc, hễ là người ngươi vừa mắt, dù là Thi công đội, Phạt mộc tràng hay Thái thạch tràng đều phải phối hợp thả người.”
*Phạt mộc tràng: khai thác gỗ
*Thái thạch tràng : khai thác đá
Sử Vạn Tuế cười vang một tiếng, hào sảng đáp: “Mạt tướng cuối cùng cũng không còn là tướng không quân nữa rồi! Xin Chủ công yên tâm, mạt tướng nhất định sẽ luyện ra một đội dân binh đầy huyết tính, tuyệt đối không phụ sự tín nhiệm của Ngài!”
Âu Dương Sóc gật đầu, quay sang Triệu Đắc Hiền, từ trong túi trữ vật lấy ra bản vẽ Quân doanh, Độ khẩu, Mã đầu, Tạo thuyền xưởng và Thôn miếu, dặn dò:
“Triệu đội trưởng, đây là 5 tấm bản vẽ còn lại. Ngươi hãy thống trù sắp xếp thứ tự xây dựng. Trong 4 ngày tới, lưu dân gia nhập lãnh địa trừ các tài năng đặc thù ra, tất thảy đều điều vào Thi công đội của ngươi.”
*Thống trù: lập kế hoạch và điều phối tổng thể
Triệu Đắc Hiền vội vàng lên nhận bản vẽ, hô lớn:
“Chỉ cần tài liệu cung ứng kịp thời, thuộc hạ cam đoan trong 5 ngày sẽ hoàn tất mọi kiến trúc!”
Đợi Triệu Đắc Hiền về chỗ, Âu Dương Sóc tiếp lời:
“An bài ngắn hạn mọi người đã rõ. Nhân cơ hội này, ta muốn bàn về quy hoạch trường kỳ của lãnh địa để các ngươi thấu hiểu. Ta nói thẳng luôn: Đại dương chính là hạt nhân phát triển của lãnh địa trong tương lai. Khống chế được biển cả là nắm được yết hầu của mậu dịch toàn cầu, chiếm lĩnh cao điểm chiến lược trong các cuộc đại chiến quốc gia sau này.”
“Để đạt được mục tiêu đó, chúng ta phải xây dựng một hạm đội hàng hải hùng mạnh. Vì thế, ngành tạo thuyền sẽ trở thành trọng điểm. Thật may mắn là lãnh địa chúng ta hiện đã có một vị Cao cấp Tạo thuyền sư.”
Âu Dương Sóc nhìn về phía Trịnh Đại Hải:
“Trịnh sư phụ, ta hy vọng từ nay về sau, ông có thể tuyển chọn học đồ phù hợp trong lãnh địa để bồi dưỡng ra một thế hệ Tạo thuyền sư từ sơ cấp đến cao cấp.”
Trịnh Đại Hải ung dung đứng dậy, điềm tĩnh đáp:
“Định không phụ sự ủy thác của đại nhân!”
Âu Dương Sóc gật đầu, kết luận: “
Cuộc nghị sự hôm nay đến đây thôi. Sau khi về, các hạng mục đã giao phải được chấp hành triệt để.”
Mọi người đồng loạt đứng dậy, thanh âm vang vọng:
“Định không phụ sự ủy thác của Đại nhân (Chủ công)!”
*Định: Quyết tâm/ nhất định
----------------
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận