Dịch: Hoangforever
Hoàng hôn buông xuống, tiểu đội Dân binh luyện cấp trở về.
Trong căn bếp tập thể của thôn đã bắt đầu đỏ lửa nấu cơm, khói bếp lượn lờ.
Những thôn dân bận rộn cả ngày chia thành tốp năm tốp ba tụ họp lại một chỗ, tán gẫu về những chuyện vụn vặt thường ngày.
Trở về Lãnh chủ phủ, Nhị Oa Tử lập tức chạy ra, đỡ lấy dây cương ngựa và binh khí trong tay Âu Dương Sóc.
Sau khi chào hỏi mọi người, Âu Dương Sóc trở về phòng riêng và đăng xuất khỏi trò chơi.
...
Ánh nắng ban mai ấm áp trải dài trên lối đi xanh mướt của khu chung cư, hít hà bầu không khí trong lành, sự mệt mỏi sau một đêm lập tức tan biến quá nửa.
Hôm nay đúng vào cuối tuần, hôm qua Âu Dương Sóc đã hứa sẽ đưa Băng Nhi đi dã ngoại.
Mười ngày gần đây, đêm nào anh cũng đăng nhập vào game từ sớm, không có thời gian ở bên cạnh cô bé, khiến "tiểu công chúa" trong lòng đã có chút hờn dỗi.
Ngoại ô ngày đông, gió lạnh thổi xào xạc.
May mà mùa đông ở Lĩnh Nam không quá lạnh, chỉ tương đương với mùa thu ở những nơi khác, thảm cỏ đã bắt đầu ngả vàng.
Phía xa, Băng Nhi như một chú chim nhỏ, dang rộng hai tay, miệng bắt chước tiếng "ù ù" của máy bay, vui vẻ chạy nhảy khắp nơi.
Âu Dương Sóc ngồi trên bãi cỏ, bên dưới trải thảm dã ngoại, trên thảm bày đầy khoai tây chiên, bánh ngọt, nước trái cây và các loại món ngon khác.
"Băng Nhi, lại đây ăn chút gì đi em."
Âu Dương Sóc lớn tiếng gọi.
Cô bé liền bắt chước tư thế máy bay lao xuống, "ù ù" một tiếng rồi nhào vào lòng Âu Dương Sóc.
Con bé ngồi trên đùi anh, hai tay ôm lấy cổ anh, nũng nịu ngọt ngào:
"Anh trai, ngoại ô chơi vui thật đấy ạ. Chị Tiểu Nguyệt không đi, thật là lỗ to rồi."
Âu Dương Sóc gật đầu, nói:
"Chị Tiểu Nguyệt của em cuối tuần muốn ngủ nướng mà. Băng Nhi dạo này có ngoan không, có nghe lời chị Tiểu Nguyệt không nào?"
Con bé gật đầu lia lịa, vẻ mặt vô tội nói:
"Băng Nhi dạo này ngoan lắm ạ, chị ấy ngày nào cũng kể chuyện cho em nghe, còn kèm em làm bài tập nữa, đối xử với em tốt cực kỳ luôn."
Âu Dương Sóc mỉm cười:
"Nếu chị Tiểu Nguyệt đối tốt với em như vậy, lần này Băng Nhi đi chơi có nên mang quà gì về tặng chị ấy không nhỉ?"
Băng Nhi gật đầu ra vẻ đáng yêu, nhưng rồi lại nhíu đôi mày nhỏ, gãi gãi đầu:
"Vâng, anh nói đúng ạ. Nhưng Băng Nhi nên mang quà gì tặng chị bây giờ?"
Âu Dương Sóc véo nhẹ cái má phúng phính của con bé, dỗ dành:
"Thế này đi, anh dạy em tết vòng hoa. Băng Nhi tự tay tết một vòng hoa tặng chị, chị Tiểu Nguyệt nhất định sẽ thích."
Băng Nhi lập tức vỗ tay reo hò:
"Hay quá, hay quá, anh mau dạy em đi. Với lại, Băng Nhi cũng muốn đeo một cái nữa cơ."
Thế là hai anh em đứng dậy tìm một đống cọng cỏ xanh mướt.
Âu Dương Sóc từng bước dạy con bé cách dùng cọng cỏ bện thành vòng tròn theo kích cỡ đầu, sau đó tìm lá xanh và hoa dại điểm xuyết lên trên.
Chiếc vòng hoa đã hoàn thành.
Anh đeo chiếc vòng mình tự tết lên đầu Băng Nhi, cô bé thích thú đứng dậy xoay vài vòng, hỏi anh trai mình có xinh không.
Buổi chiều về đến nhà, Băng Nhi vừa vào cửa đã như khoe bảo bối, đội vòng hoa lên đầu Tiểu Nguyệt, nịnh bợ nói:
"Chị ơi, cái này là tự tay Băng Nhi tết đó nha."
Tôn Tiểu Nguyệt bị cô bé làm cho cảm động vô cùng, ôm lấy Băng Nhi hôn "chụt chụt" mấy cái liên tiếp, vui vẻ nói:
"Băng Nhi ngoan quá, đi chơi mà vẫn nhớ mang quà cho chị. Chị không uổng công thương em."
Băng Nhi không chịu, cũng đòi hôn lại, cứ ôm lấy Tiểu Nguyệt không buông, như con mèo nhỏ cứ rướn người lên.
Âu Dương Sóc đứng một bên nhìn hai đại tiểu mỹ nhân nô đùa, lòng tràn ngập hạnh phúc.
...
Khi đăng nhập trở lại, trong game lại là sự khởi đầu của một ngày mới.
Anh trêu đùa Hắc Nha lúc này đã có thể chạy nhảy khắp sân.
Cái xác nhỏ này lớn rất nhanh, mới chưa đầy mười ngày mà thân hình đã to lên một vòng.
Theo lệ thường, anh luyện Đại Thương Trụ một canh giờ, sau đó mới sải bước tiến về phía Nghị sự sảnh.
Khi các kiến trúc cơ bản của Thôn cấp 1 đã hoàn thành, Âu Dương Sóc đã có dự toán trong đầu cho bước đi tiếp theo của lãnh địa.
Lần này người được triệu tập nghị sự có tới tám người.
Ngoài năm người cố định, còn có Sử quan mới bổ nhiệm Cố Tu Văn, người sắp được bổ nhiệm làm Xưởng trưởng Xưởng đóng tàu Trịnh Đại Hải, và thợ nề nguyên thuộc Triệu Gia Câu là Triệu Đắc Vượng cũng được phép tham gia.
*thợ nề: hay còn gọi là thợ xây
Trước đó, Triệu Đắc Vượng luôn đóng vai trò phó thủ cho Đội trưởng đội thi công Triệu Đắc Hiền, lần này Âu Dương Sóc có bổ nhiệm mới dành cho hắn.
Âu Dương Sóc ngồi xuống vị trí chủ tọa, trực tiếp vào thẳng vấn đề:
"Chư vị, trải qua mười ngày nỗ lực chung của mọi người, Sơn Hải thôn ngoại trừ đồng ruộng chưa khai khẩn ra, các kiến trúc cơ bản khác đã hoàn thành toàn bộ, thậm chí còn vượt mức bốn kiến trúc ngoài danh mục. Lãnh địa bước tiếp theo nên phát triển thế nào, ta tin rằng chư vị ngồi đây hẳn cũng đã có suy nghĩ riêng. Đây chính là nghị đề chính của cuộc họp lần này. Trước khi thảo luận quy hoạch cụ thể, ta muốn mời Sử quan Cố Tu Văn báo cáo tình hình nhân khẩu của lãnh địa để mọi người cùng nắm rõ."
*Nhân khẩu là một Đơn vị đếm, Dùng để chỉ số lượng người. Ví dụ: "Gia đình tôi có 4 nhân khẩu" (có 4 người).
Cố Tu Văn đứng dậy, cung kính hành lễ, lên tiếng:
"Bẩm đại nhân, theo dặn dò của ngài, Tu Văn hai ngày nay vẫn luôn biên soạn danh sách nhân khẩu lãnh địa. Tính đến hôm nay, tổng nhân khẩu lãnh địa là 162 người, dự kiến còn bốn ngày nữa có thể đạt tới giới hạn 200 người. Ngoại trừ các quản lý ngồi đây, lãnh địa còn có 10 Dân binh, 13 nhân tài kỹ năng (bao gồm 4 học đồ đóng tàu). Ngoài ra có 30 Tiều phu, 10 Thợ đá, 90 Thợ xây, ba loại thợ trên đều do nông dân kiêm nhiệm."
*Học đồ: người học việc
Âu Dương Sóc tán thưởng gật đầu, tỏ ra hài lòng với hiệu suất làm việc của hắn.
Anh tiếp tục:
"Từ phân bổ nhân khẩu lãnh địa, có thể thấy hai vấn đề lớn. Thứ nhất, quản lý nhân khẩu quá thô sơ, không lợi cho việc quản lý tinh vi. Bước tiếp theo, chúng ta phải phân định nông dân thành năm loại: Nông - Công - Ngư - Mục - Tượng để quản lý. Tất cả nông phu, thái nông, quả nông đưa vào Nông hộ; tất cả tiều phu, thợ đá, thợ mỏ đưa vào Công hộ; tất cả ngư dân đưa vào Ngư hộ; tất cả mục dân, người chăn nuôi đưa vào Mục hộ; tất cả thạch tượng, nê ngói tượng, mộc tượng đưa vào Tượng hộ."
*thái nông: người trồng rau chuyên nghiệp
*quả nông: Người trồng cây ăn quả.
*Tiều phu: người đốn củi.
*Thạch tượng: thợ đá
*Nê ngói tượng: thợ nề và thợ lợp ngói
*Mộc tượng: thợ mộc
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận