Dịch: Hoangforever
Nghe thấy còn có một cô em gái tám tuổi, cô gái đối diện dường như yên tâm hơn hẳn.
“Thế thì được nha, nhìn anh cũng có vẻ thật thà, tôi đồng ý! Vừa hay là cuối tháng, có thể nộp tiền thuê nhà ngay lập tức rồi, hi hi~~”
Sự đồng ý dứt khoát này khiến Âu Dương Sóc vô cùng bất ngờ, thầm tự hỏi có phải mình lại đẹp trai ra không, mà mị lực lại bùng nổ đến vậy.
Hai người bàn bạc cụ thể các sự vụ thuê nhà, thông qua mạng ký kết hợp đồng điện tử.
Lúc này Âu Dương Sóc mới biết cô gái tên là Tôn Tiểu Nguyệt, sinh viên năm ba khoa Kiến trúc đại học Giao Châu.
Sau khi hẹn ngày mai chuyển nhà, Âu Dương Sóc chuẩn bị ngắt máy thì đầu dây bên kia truyền đến tiếng lẩm bẩm:
“Hi hi, cuối cùng cũng có tiền nộp sưu rồi.”
Câu nói khiến anh — kẻ vừa tự luyến nửa ngày trời — bị đả kích không hề nhẹ.
Sáng ngày hôm sau, Âu Dương Sóc nói với Băng Nhi chuyện chuyển nhà.
Băng Nhi nghe nói sắp được ở cùng một người chị gái xinh đẹp, lại còn ở ngay gần trường, lập tức không hề phản đối.
Hai anh em dùng cả buổi sáng thu xếp hành lý, buổi chiều gọi xe của công ty chuyển nhà, một chuyến là xong xuôi.
Khi đến khu Thiên Uyển, Tôn Tiểu Nguyệt đã đứng chờ ở cổng.
Không ngờ cô nàng này lại khách sáo đến thế.
Băng Nhi đeo chiếc cặp sách nhỏ màu hồng, tay ôm búp bê Xảo Hổ, tự mình mở cửa xe.
Sau khi xuống xe, cô nhóc tò mò quan sát môi trường xung quanh, không hề có chút sợ hãi khi đến nơi xa lạ, đích thị là một kẻ nghịch ngợm.
Nhìn dáng vẻ đáng yêu của Băng Nhi, tâm hồn thiếu nữ của Tôn Tiểu Nguyệt lập tức bị thiêu cháy.
Cô bước nhanh tới, bộ dạng như muốn ôm chầm lấy Băng Nhi mà "vò nát":
“Oa, tiểu loli đáng yêu quá, lại đây chị ôm cái nào~~~”
Băng Nhi cười hi hi lùi lại một bước, ngọt ngào nói:
“Chào chị gái xinh đẹp! Em tên là Âu Dương Băng, chị có thể giống anh trai, gọi em là Băng Nhi nhé.”
Không ôm được Băng Nhi, Tôn Tiểu Nguyệt cũng chẳng thấy ngại, cười bảo:
“Âu Dương Băng, cái tên hay thật đấy. Chị là Tôn Tiểu Nguyệt, em cũng có thể gọi chị là chị Tiểu Nguyệt nha. Băng Nhi có thích chỗ này không?”
“Thích ạ, chỗ này cũng đẹp như nhà em vậy, lại còn có một người chị xinh đẹp hơn nữa, Băng Nhi vui lắm ạ, hi hi~~”
Cô nhóc lanh lợi đáp lời.
“Chà, cái miệng thật ngọt. Lại đây, chị dẫn em lên lầu.”
Tôn Tiểu Nguyệt như rơi vào trạng thái “cuồng hóa”, quăng luôn nam nhân nào đó sang một bên, trực tiếp nắm tay Băng Nhi đi lên lầu.
Băng Nhi quay đầu nhìn anh trai một cái, thấy anh gật đầu liền cười hì hì đi theo Tiểu Nguyệt, đúng là đồ quỷ linh tinh.
Thấy cô nhóc này có mị lực lớn như vậy, Âu Dương Sóc trong lòng cũng có chút ghen tị.
Anh thầm nghĩ, lần tới có cơ hội có nên dẫn con bé đi dạo một vòng quanh đại học Giao Châu gần đây không, biết đâu đại sự cả đời của mình lại nhờ đó mà giải quyết được, hì hì.
“Ông chủ, đồ đạc mang lên tầng mấy?”
Người thợ chuyển nhà vô tình cắt đứt dòng suy nghĩ viển vông của anh.
“Hả? Ồ! Bác ơi, lên tầng 15, cứ đi theo cô gái phía trước là được, vất vả cho bác quá.”
Âu Dương Sóc vội vàng xách vali đuổi theo Tôn Tiểu Nguyệt.
Tôn Tiểu Nguyệt sống ở phòng 1503, bước vào nhà, mọi thứ được dọn dẹp rất sạch sẽ.
Ba phòng ngủ gồm một phòng chính và hai phòng phụ, cô ở một phòng phụ.
Âu Dương Sóc “mặt dày” dọn vào phòng chính, Băng Nhi ở phòng phụ đối diện anh.
Sau khi sắp xếp xong phòng ốc và hành lý thì đã là 5 giờ chiều.
Để bày tỏ lòng cảm ơn với Tôn Tiểu Nguyệt, cũng coi như chúc mừng tân gia, Âu Dương Sóc dự định làm một bữa thật thịnh soạn chiêu đãi mọi người.
Sau khi mua thức ăn từ siêu thị về, “đại đầu bếp” Âu Dương chính thức tiếp quản căn bếp.
Anh làm đều là những món sở trường hàng ngày: Thịt heo xào hương cá, Sườn xào chua ngọt, Thịt bò thủy chử, Phu thê phế phiến... chừng bảy tám món. Mùi hương ngào ngạt khiến “mèo ham ăn” Băng Nhi lẻn vào bếp rồi không chịu ra nữa, bàn tay nhỏ cứ bốc sườn cho vào miệng, lại còn dõng dạc nói là giúp anh trai nếm thử xem ngon không, tránh để mất mặt trước chị Tiểu Nguyệt.
Sau bữa tối thịnh soạn, ba người ngồi ở phòng khách trò chuyện, coi như chính thức làm quen.
Băng Nhi nằm trên sofa, xoa xoa cái bụng tròn căng, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện, đáng yêu chết đi được.
“Tiểu Nguyệt, tại sao một mình em lại thuê căn hộ lớn thế này?”
Sau khi đã quen thuộc, Âu Dương Sóc không kiêng dè mà hỏi thẳng thắc mắc trong lòng.
Bảo cô nàng này là đại gia thì lại lẩm bẩm không có tiền đóng sưu, bảo không phải thì một mình thuê hẳn ba phòng một khách, chẳng lẽ đầu óc có vấn đề?
“Hầy, anh Âu Dương đừng nhắc đến nữa, đều tại hai đứa bạn thân ‘trọng sắc khinh bạn’ của em cả. Vốn dĩ ba đứa thuê chung, ký hợp đồng hai năm, vừa vặn đến khi tốt nghiệp đại học. Ai ngờ tụi nó vừa có bạn trai là dọn đến chỗ bạn trai ở sạch, để lại em cô đơn lẻ bóng. Để trả tiền thuê nhà, em buộc phải cho thuê lại hai phòng này. Nếu không có hai anh em anh đến kịp lúc, chắc em chỉ còn nước ăn mì gói qua ngày thôi, hu hu~~”
Tôn Tiểu Nguyệt oán thán nói.
Xem ra cô nàng này có oán niệm rất sâu với hai người bạn cùng phòng cũ, vừa nghe anh hỏi là đã xả một tràng không ngừng.
Âu Dương Sóc biết ý không xoáy sâu vào chủ đề này nữa, bèn chuyển sang chuyện trường lớp.
Anh cũng tốt nghiệp đại học Giao Châu, có thể coi là đàn anh của Tôn Tiểu Nguyệt, hai người vì thế có rất nhiều chủ đề chung để tán gẫu.
Đến hơn 10 giờ, mọi người mới ai về phòng nấy nghỉ ngơi.
Cuối cùng cũng ổn định chỗ ở, từ ngày mai phải bắt đầu chuẩn bị cho các sự vụ trong trò chơi rồi, dù sao đó mới là gốc rễ để anh trỗi dậy.
Mang theo kỳ vọng tốt đẹp về tương lai, Âu Dương Sóc trải qua đêm thứ hai sau khi trọng sinh.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận