Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Dị giới
  3. Tôi Đã Ký Kết Khế Ước Với Chính Mình (Dịch)
  4. Chương 14: Ám Hiệu Của Người Quen

Tôi Đã Ký Kết Khế Ước Với Chính Mình (Dịch)

  • 13 lượt xem
  • 1109 chữ
  • 2025-12-29 00:48:39

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Trương Bình chậm rãi tiến tới, tim đập nhanh.

Chứng cứ!

Con quái vật này chính là chứng cứ tốt nhất.

Nếu giết chết nó rồi mang xác đến Đội Điều Tra, có lẽ tình thế sẽ đảo ngược.

Đội Điều Tra khác với Đội Tuần Phòng.

Đội Tuần Phòng có 13 tiểu đội nhưng đều nghe lệnh Tổng đội trưởng.

Còn Đội Điều Tra hoạt động độc lập theo cụm, nhiều đội quanh năm ở ngoài thành, chắc chắn sẽ có những đội chưa bị Thiên Thường Hồ thâm nhập.

Chỉ cần họ thấy cái xác này, họ sẽ lập tức suy luận ra tình trạng của thành phố.

Minh Châu sẽ có cứu.

“Chơi luôn!”

Trương Bình càng nghĩ càng hăng.

Anh không thể chịu nổi cảnh cứ vài ngày lại có nữ sinh bị giết trong nhà ăn, không thể chịu nổi cảnh quái vật ăn thịt người ngay trên phố mà bản thân phải giả mù.

Tay anh siết chặt chuôi dao ‘Mỹ Nhân Lệ’.

Chính vì vừa có được vũ khí sắc bén này, anh mới có đủ dũng khí để ra tay.

Đúng là “trong tay có hung khí, lòng tự sinh sát tâm”.

Nhưng khi vừa bước đến góc công viên, một bàn tay đột ngột đè lên vai anh.

Trước khi anh kịp phản kháng, một giọng nữ vang lên bên tai: “Đừng cử động.”

Một luồng hơi lạnh thấu xương truyền đến từ sau lưng.

Băng Lăng!

Đối phương là Giác Tỉnh Giả hệ Băng.

Cái đầu nóng của Trương Bình lập tức nguội ngắt.

Thứ nhất, đối phương là người, không phải quái vật.

Thứ hai, anh không cảm thấy sát ý.

Nếu cô ta là vệ sĩ của con quái vật kia, cảm xúc không thể bình tĩnh thế này.

“Đừng quay đầu, đừng nói gì cả, cầm lấy rồi đi đi.”

Người phụ nữ bình thản nói, nhét một mảnh giấy vào tay anh.

Hơi lạnh sau lưng biến mất.

Trương Bình không quay đầu lại, giả vờ như vừa đánh rơi đồ, cúi xuống tìm kiếm một hồi rồi dứt khoát rời khỏi công viên.

“Đẳng cấp của người phụ nữ đó chắc chắn cao hơn mình rất nhiều mới có thể phát hiện ra mình.”

Anh thầm đoán.

Trong đêm tối, với thiên phú Kẻ Du Hành Bóng Đêm và năng lực của Nhẫn Ám Sát, kẻ phát hiện được anh chỉ có thể là bậc cao thủ, hoặc có đồng đội sở hữu năng lực ‘Phá giải ngụy trang’.

Dù là trường hợp nào, đối phương chắc chắn cũng đã nhận ra sự thâm nhập của Thiên Thường Hồ.

“Chẳng lẽ cô ta là người thuê sát thủ giết quái vật?”

Trương Bình lẩm bẩm.

Anh không vội xem tờ giấy mà về thẳng ký túc xá nghỉ ngơi.

Sáng hôm sau, 4 giờ rưỡi.

Trương Bình mở mắt, nhẹ nhàng vào nhà vệ sinh, ngồi lên bồn cầu rồi mới lôi mảnh giấy ra.

Trên đó chỉ vỏn vẹn vài chữ: “23, Võ Luyện, Nam Nguyệt.”

Trương Bình nhíu mày.

Hôm nay 19, vậy 23 là bốn ngày nữa.

Nghĩa là năm ngày sau gặp nhau tại một nơi tên là ‘Võ Luyện’?

Nhưng vấn đề là: Võ Luyện là chỗ quái nào?

Trương Bình nghĩ nát óc đến đau cả đầu.

Anh hiểu rằng ám hiệu này là để đề phòng Thiên Thường Hồ.

Lỡ anh có rơi vào tay chúng, thông tin này cũng không làm lộ ra đối phương.

Nếu suy nghĩ theo hướng đó, ‘Võ Luyện’ chắc chắn là một nơi mà lũ Thiên Thường Hồ không thể hiểu được.

Chúng có trí tuệ, biết suy nghĩ, biết giả dạng, nhưng chúng vẫn là quái vật, tư duy chắc chắn có lỗ hổng so với con người.

Khổ nỗi, Trương Bình xuyên không chưa bao lâu, dù có ký ức của nguyên chủ, anh vẫn không tài nào đoán ra ‘Võ Luyện’ và ‘Nam Nguyệt’ ám chỉ điều gì.

Ngày hôm sau, Trương Bình dành cả buổi ở thư viện trường.

Cậu lùng sục lịch sử thành Minh Châu nhưng chẳng tìm thấy bất cứ thông tin nào về hai từ "Võ Luyện" và "Nam Nguyệt".

Điều này chứng tỏ đây không phải là địa danh cũ.

Nếu không phải địa danh, thì chúng là cái gì?

Trương Bình trở về ký túc xá, vừa điền đơn xin tốt nghiệp vừa không ngừng suy luận.

"Chẳng lẽ phải đọc ngược lại?"

Buổi chiều, Trương Bình buông bút, một ý tưởng mới chợt lóe lên.

Dù cảm thấy hơi vô lý, cậu vẫn viết ngược hai từ đó ra giấy:

Nguyệt Nam. Luyện Võ.

Nhìn hàng chữ trên giấy, đôi mắt Trương Bình chợt dãn ra.

Hóa ra câu đố này chẳng hề phức tạp, nhưng kẻ đưa ra manh mối chắc chắn phải cực kỳ hiểu cậu!

Không đúng.

Chính xác là hiểu "Trương Bình" của quá khứ.

Cách trại trẻ mồ côi thành Minh Châu không xa từng có một tiệm mì bò.

 Vì chữ "Bò" (腩 - Nạm) trên biển hiệu bị nứt làm đôi nên nhìn rất giống hai chữ "Nguyệt Nam" (月南).

Phía sau tiệm mì đó là một công viên nhỏ - thiên đường trong mắt đám trẻ mồ côi.

Trước khi vào Học viện Dị năng, Trương Bình thường xuyên ở đó một mình, đánh mấy bài quyền tự chế.

Thời gian trôi qua, tiệm mì đã đóng cửa từ bốn năm trước, giờ là một xưởng rèn áo giáp.

 Khả năng đám Thiên Thường Hồ biết được thông tin này là cực thấp.

 Những kẻ biết cậu từng luyện võ ở đó chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Kết luận: Kẻ xuất hiện sau lưng cậu đêm qua chắc chắn là người quen của nguyên chủ!

Trương Bình xé vụn tờ giấy, ném vào bồn cầu rồi cầm đơn tốt nghiệp bước ra ngoài.

Giải được ẩn đố, tâm trí cậu nhẹ nhõm hẳn.

Theo nghĩa đen, đối phương muốn hẹn gặp cậu vào ngày 23 tại công viên nhỏ sau tiệm mì cũ. Số 23 không cần đọc ngược, đơn giản vì một tháng không có ngày 32.

Thủ tục tốt nghiệp diễn ra cực kỳ thuận lợi. Suy cho cùng, một kẻ thức tỉnh năng lực cấp "Phế vật" như cậu chẳng ai thèm để mắt tới.

…………..

Chạng vạng tối.

Trương Bình thu dọn hành lý, rời khỏi trường.

Khi cậu đến tiệm "Linh Hồn Thép", tên mập Thối lập tức nhe răng cười.

Nhìn hành lý trên vai Trương Bình, gã biết cậu đã có câu trả lời.

"Người anh em, đến đúng lúc lắm! Mai tôi phải đi làm nhiệm vụ, chắc năm ngày mới về, đang lo không có ai trông nom chú Lưu. Lại đây, tôi dẫn cậu lên lầu xem phòng."

Thối hớn hở kéo tay Trương Bình.

Tiệm này có ba tầng: tầng một là cửa hàng, tầng hai là nơi ở, tầng ba là phòng làm việc.

 Tầng hai khá rộng, nhiều phòng trống.

Sau khi cất đồ, Trương Bình cùng Thối xuống lầu.

Qua trò chuyện, cậu mới biết tên thật của gã là Diệp Thối, dù bị gọi là "Mập Thối" từ nhỏ nhưng gã cũng chẳng bận tâm.

Còn chú Lưu tên đầy đủ là Lưu Thiết Phong, đã 79 tuổi.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top