Đáng lẽ ra đó đã là một ngày cực kỳ bình thường như bao ngày khác.
Lịch trình dự kiến của mình chỉ đơn giản là: đi học, tụ tập với đám bạn, về nhà, cày vài ván game, đi tắm rồi lên giường đi ngủ. Ít nhất thì, mọi chuyện "nên" diễn ra đúng như thế.
Mình lết bộ đến trường, vừa đi vừa dụi đôi mắt còn dính đầy gỉ. Đêm qua lỡ tay cày MMO quá đà thành ra giờ đang phải trả giá đắt đây.
Chẳng là hôm qua mình "vận khí bùng nổ" thế nào mà lọt được vào tổ đội với đại ca Đầu Trọc, thế là cứ thế mải mê farm hết phụ bản này đến phụ bản khác mà quên béng luôn thời gian.
À, nói thêm một chút, Đầu Trọc là một nhân vật "máu mặt" trong cái game mình chơi. Đó là một quý ông lớn tuổi, trầm mặc, quả đầu bóng loáng và là người chuyên phá vỡ mọi giới hạn của dân "cày chay".
Đại ca này hoàn toàn ngó lơ mấy vụ danh hiệu hay yêu đương lãng mạn trong game, chỉ tập trung nâng chỉ số vật lý lên mức thượng thừa.
Kỹ năng của ổng thì đúng là "đỉnh của chóp", lướt đi giữa chiến trường cứ gọi là ảo diệu thôi rồi, chẳng tốn lấy một giọt mồ hôi.
Đã thế, ổng chẳng mấy khi hé môi nửa lời trên khung chat.
Cái phong cách chơi game lầm lì, đầy nam tính đó khiến ổng cực kỳ được lòng các game thủ khác.
Vất vả lắm mình mới được vào đội của ổng, nên cũng dễ hiểu khi mình phấn khích tới mức thức trắng đêm luôn.
Đến trường, mình bước vào lớp mà không tài nào nhịn nổi cái ngáp dài.
"Ê,"
Kyouya chào khi mình vừa bước đến chỗ ngồi.
"Ờ, chào,"
Mình đáp lời một cách uể oải.
"Yo!"
Kanata cũng góp vui,
"Uầy, gì đây? Nhìn ông tơi tả như vừa đi đánh trận về thế."
Kyouya Sasajima và Kanata Ooshima là hai cậu bạn cùng lớp với mình.
Ba đứa chơi chung khá nhiều game nên cũng gọi là "cạ cứng".
"À thì, nghe này. Đêm qua mình được đi cùng tổ đội với đại ca Đầu Trọc đấy."
"Hả, thiệt á?"
"Thật chứ đùa à,"
Mình trả lời.
"Nên mới thức trắng cả đêm để leo rank với ổng đây."
"Uầy, ghen tị vãi. Lúc đó mình out rồi à?"
Kanata hỏi.
Lúc đầu ba đứa chơi chung, nhưng cậu ta phải đi ngủ nên out trước mình khá lâu.
"Mẹ kiếp, biết thế mình ráng thức thêm tí nữa."
Nhìn Kanata hối hận ra mặt mà buồn cười, nhưng thật ra nếu không nhờ cậu ta thì bọn mình chẳng đời nào gặp được Đầu Trọc đâu.
Chẳng là lúc Kanata out ra thì thiếu người, đại ca Đầu Trọc tình cờ thấy tin nhắn tìm đội của bọn mình nên mới đồng ý vào đấy thôi.
"Thế, tận mắt thấy Đầu Trọc rồi hả? Ổng 'khủng' cỡ nào?"
Kyouya tò mò.
Hình ảnh oai phong lẫm liệt của Đầu Trọc hiện lên trong tâm trí mình.
"Người đó chắc chắn không phải nhân vật bình thường đâu,"
Mình quả quyết.
"Mọi người có tin nổi không, ổng cứ thế lao thẳng vào mà né sạch bách đám ma pháp của Phù thủy Bezebel luôn."
Phù thủy Bezebel là một con Boss cực kỳ khó chịu ở các phụ bản cấp cao.
Bà ta nổi tiếng với những đợt xả ma pháp dày đặc.
Trên các diễn đàn, người ta gọi đó là "cơn mưa đạn".
Cái oái oăm nhất là bà ta bắn không ngừng nghỉ.
Những người tấn công thường bị dập tơi tả bởi các làn sóng ma pháp liên hồi.
Bình thường, cách duy nhất là phải buff kháng phép cực mạnh rồi lao vào "khô máu" kiểu cảm tử, hoặc lập một hàng tiền đạo phòng thủ siêu hạng rồi bắn ma pháp lại đối đầu.
Vậy mà đại ca Đầu Trọc, bằng một cách thần kỳ nào đó, đã né sạch từng tia sáng một, áp sát mục tiêu rồi kết liễu bà ta bằng sát thương vật lý cận chiến.
Thề luôn, lúc đó mồm mình cứ há hốc ra vì kinh ngạc.
"Wow, đúng là phong cách của Đầu Trọc. Chả trách thiên hạ cứ gọi ổng là Kartikeya - Thần Chiến Tranh,"
Kyouya trầm trồ.
"Man, phải có kỹ năng thượng thừa mới dám chơi cái trò điên rồ đó,"
Kanata vừa nói vừa vỗ vỗ vào cánh tay.
Đúng vậy, mình thừa biết dù có cùng chỉ số và trang bị như Đầu Trọc, mình cũng chẳng bao giờ làm được như thế.
"Trời ơi, mình muốn mạnh hơn nữa!"
"Hết giờ học làm vài ván cày cấp không?"
Mình đề nghị.
"Triển luôn!"
"Mình nữa. Tìm chỗ nào 'khoai' một chút mà luyện."
"Hửm?"
Mình kêu lên khi đang lục lọi trong cặp để tìm hộp bút.
Giờ mới nhớ ra là tối qua lôi bút ra để ghi chép vài ghi chú lúc chơi game rồi quên bẵng việc cất nó vào lại.
"Thôi xong, tiêu rồi..."
"Gì vậy?"
Yuika Hasebe, bạn ngồi cạnh mình, lên tiếng hỏi.
"Mình quên mang bút rồi!"
"Ôi thôi, khổ chưa. Dùng tạm của mình không?"
Nhỏ vừa nói vừa chìa ra một cây bút chì kim dự phòng.
Mình đón lấy đầy cảm động.
"Đúng là cứu tinh của đời mình mà."
"Nhớ nợ mình một lần đấy nhé!"
"Haha, okay,"
Mình cười gượng đáp lại.
Thế nhưng, lời hứa đó mình sẽ mãi mãi không bao giờ thực hiện được.
Mọi chuyện xảy ra ngay giữa tiết Văn học, lúc mình đang phải chiến đấu kịch liệt với cơn buồn ngủ.
Giáo viên của bọn mình, một thầy giáo thấp bé mà cả lớp thường gọi thân mật là Oka-chan, đang đứng trên bục giảng, tay cầm sách giáo khoa và ngâm nga mấy bài thơ cổ.
Đa số cả lớp đều đang dán mắt vào sách đọc theo.
Để giữ cho mình tỉnh táo, mình gồng mình ngước mắt lên.
Ở dãy ghế phía trước, mình thấy Spooky - một đứa bạn cùng lớp khác.
Spooky không phải tên thật của nhỏ đâu, nhưng vì nhìn nhỏ cứ như bước ra từ nhà ma nên bọn mình mới gọi vậy.
Nhỏ gầy đét, da dẻ xanh xao như người chết, lúc nào cũng mang cái vẻ u ám, nói chung là một kiểu nữ sinh khá là rùng rợn.
Nghĩ về bạn bè như thế thì hơi quá đáng, nhưng đúng là không có cách nào khác để mô tả cả.
Như thể đang trêu ngươi nỗ lực tỉnh táo của mình, Spooky đang ngủ say sưa ngay tại bàn. Mình vội quay mặt đi chỗ khác.
Và ngay lúc đó, chuyện ấy đã xảy ra.
Nó giống như một vết nứt, lơ lửng giữa không trung ngay giữa lớp học mà dường như chẳng ai chú ý ngoại trừ mình.
Không thể mô tả nó là cái gì khác ngoài một vết rạn không gian.
Nó đang lớn dần lên, trông như thể sắp nổ tung đến nơi.
Mình trố mắt nhìn nó lan rộng trên đỉnh đầu, nhưng chẳng thể làm gì ngoài việc đứng hình tại chỗ.
Mà thực ra, dù mình có phản ứng thế nào đi nữa, mình nghĩ cũng chẳng thể thay đổi được những gì sắp tới.
Trong tích tắc, không gian xung quanh vỡ tan tành trong một luồng sáng chói lòa, và một cơn đau xé tâm can bao trùm lấy mình.
Đó chính là lúc mình — không, là tất cả chúng mình — đã chết.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận