Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Tôi Là Nhện, Thì Sao Chứ? (Dịch)
  4. Chương 20: Đừng khinh thường rùa con, nó có thể biến tôi thành bánh tráng kẹp nhện bất cứ lúc nào!

Tôi Là Nhện, Thì Sao Chứ? (Dịch)

  • 43 lượt xem
  • 1577 chữ
  • 2026-01-07 23:01:12

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Phù, cảm giác đầy máu lại thật là sướng tê người!

Ôi trời, mình quên béng mất là mỗi lần lên cấp đều được đi kèm một gói "hồi phục toàn diện" miễn phí.

Cơ mà, chắc mình chẳng dựa dẫm vào việc lên cấp mãi được đâu.

Vừa mới thăng cấp xong mà, nên chắc còn khướt mới có lần sau.

Nếu trận nào cũng để bản thân bầm dập như vừa rồi, thì rõ ràng là vết thương cũ chưa kịp lành, vết thương mới đã chồng chất lên nhau rồi.

 Hmmm, hay là cứ mỗi lần bị thương lại chui tọt vào cái nhà tạm bợ này để trốn nhỉ, có khi...

À thôi, bỏ đi, không ổn đâu.

Làm thế chẳng khác nào ngựa quen đường cũ, lại quay về cái lối sống hèn nhát trước kia mất.

...Nói thì nói thế thôi, chứ mình thực sự phải tìm cách giải quyết vấn đề này.

 Dù vừa lên cấp, nhưng không có nghĩa là mình đột nhiên hóa siêu nhân.

Mình tự ý thức được bản thân yếu nhớt đến mức nào khi giáp lá cà, nên mình thực sự nghĩ rằng chỉ có dùng cái đầu mới mong thắng được.

Cứ đâm đầu vào đánh đấm mà không có kế hoạch thì chẳng khác nào nhảy thẳng xuống sông Sanzu đâu.

...Hửm, mà nhắc mới nhớ, mình đã chết và đầu thai rồi, nhưng sao chẳng nhớ gì về việc đã đi qua con sông đó nhỉ?

Mà cuối cùng thì mình còn lựa chọn nào khác không?

Lý tưởng nhất là không bao giờ để bị trầy da tróc vảy, nhưng than ôi, đời đâu có xa hoa thế.

Chưa kể, mình còn chẳng dám chắc là trận tới có thắng được hay không nữa!

Cái trận đấu với con ếch kia kìa, chỉ cần một bước đi sai lầm thôi là đời mình coi như "đăng xuất" luôn.

Nếu lúc đó con ếch không nhảy vào lưới thì sao nhỉ?

Thật sự không muốn nghĩ đến luôn.

Sống sót sau một cuộc chiến sinh tử đã khó rồi, nói gì đến chuyện đòi "không mất một giọt máu".

Cái ngưỡng đó e là mình không bước qua nổi.

Hừm, mà khoan.

Nghĩ thế hình như không đúng lắm.

Chẳng phải việc bị trúng đòn là cực kỳ nguy hiểm sao?

Với cái lớp phòng ngự mỏng dính như tờ giấy này, mình chẳng tin là bản thân trụ vững được trước bất kỳ cú va chạm thực sự nào đâu.

Đúng rồi, chuyện này nghiêm trọng lắm đây.

So với mấy con quái mình gặp từ nãy đến giờ, lũ ếch này có vẻ cũng chẳng thuộc dạng "hổ báo cáo chồn" gì cho lắm.

Dĩ nhiên, mình thừa biết chúng cực kỳ nguy hiểm đối với mình—vừa đánh nhau xong cơ mà!

Nhưng nếu chỉ nhìn ngoại hình thôi thì trông chúng hiền khô hà.

Nếu lờ đi mấy cái hoa văn lòe loẹt kiểu "tao có độc đấy, đừng có ăn" thì lũ này chẳng có tí gì là đe dọa cả.

Thề luôn, nếu không có cái khoản chất độc đó, đầy rẫy những thứ ngoài kia có thể nghiền nát chúng bằng sức mạnh cơ bắp thuần túy.

Vậy mà, chỉ cần một cú vụt lưỡi thôi, mình đã mấp mé cửa tử rồi.

Nếu đụng phải thứ gì đó mạnh hơn, liệu mình có chịu nổi một đòn của chúng mà không "ngỏm" ngay lập tức không?

Không đời nào.

Bị thứ mạnh cỡ đó vỗ cho một phát thì có mà tan xác pháo, giữ được cái mạng què quặt đã là phúc đức bảy đời rồi.

Giờ phải làm sao?

 Mình chẳng có lấy một biện pháp đối phó nào cả.

Chỉ số phòng ngự coi như vứt xó! Phải tuyệt đối hoạt động dựa trên giả định rằng: Hễ trúng đòn là chết chắc.

Vậy nên, chẳng phải chỉ cần né sạch mọi thứ lao đến là xong sao?

 Đơn giản như đang giỡn!

Á! Ha! Ha! Ha!

Cứ coi như đang chơi mấy cái game độ khó không tưởng ngày xưa thôi!

Kiếp trước, kỹ năng né đòn trong game của mình phải gọi là bậc thầy.

 Nhưng mà, để đạt tới trình độ đó, mình đã phải đổ bao nhiêu xương máu và hàng giờ liền tập luyện đấy.

Nói thẳng ra là: Mình học từ những lần thất bại. Chết lên chết xuống cả tỉ lần mới nhận ra mình sai ở đâu.

 Mình cứ lao vào và cố trụ lại càng lâu càng tốt, chỉ để ghi nhớ từng chút một quỹ đạo tấn công của kẻ địch.

 Một khi đã nằm lòng rồi thì chấp luôn, mình có thể điều khiển nhân vật chuyên né đòn đó ngay cả khi nhắm mắt.

Nhưng ngược lại: nếu gặp kẻ địch mới toanh chưa thấy bao giờ, mình lại phải bắt đầu lại từ con số không tròn trĩnh.

Thật sự thì có thể so sánh mình bây giờ với phong cách chơi MMO hồi đó.

 Y hệt luôn, mình đã dồn toàn bộ điểm tiềm năng vào Tốc độ, một ít vào Sát thương, còn lại thì mặc kệ ở mức khởi điểm.

 Phòng ngự giấy và không có cách nào xử lý mục tiêu tầm xa, đây quả thực không phải là một cách xây dựng nhân vật thực tế chút nào, trừ khi bạn muốn chơi kiểu "màu mè".

Và giờ thì mình đang phải chịu đựng cái lối build bất lợi đến nực cười này ở ngoài đời thực.

Đầu tiên, thực tế khác xa với trò chơi ở nhiều điểm.

Lấy việc di chuyển làm ví dụ nhé. Trong game, mình chỉ cần nhích nhẹ ngón tay ấn nút, nhưng ngoài đời mình phải vận động toàn bộ cơ thể!

Tầm nhìn ngoài đời cũng bị hạn chế hơn nhiều so với việc nhìn qua màn hình máy tính.

Nhưng quan trọng nhất là: không giống như trong game, mình luôn bị bủa vây bởi nỗi khiếp sợ rằng trận chiến có thể kết thúc bằng một cái chết đau đớn.

Hửm

 Hình như nãy giờ mình chẳng thấy sợ hãi tí nào à?

Đừng nực cười thế... ồ, hừm, thật ra mình không sợ thật sao...?

Hê hê? Thôi, cái đoạn cuối đó cứ quên đi nhé.

Đúng thế. Dù sao thì thực tế này rất khác với trò chơi.

Mình không thể chơi kiểu "nhân vật chuyên né đòn" đó được, vì làm gì có chuyện được chết đi sống lại liên tục để học thuộc bài đâu.

Cứ bảo là không làm được, nhưng thật lòng thì mình cũng chẳng còn ý tưởng nào khác.

Ưm... Thật sự là mình có quá ít quân bài trong tay.

Mình có [Tơ Nhện] cực kỳ đa năng, nhưng [Nanh Độc] thì về cơ bản chỉ có một cách dùng duy nhất.

 [Giám định]... thôi thì mình vẫn cứ ôm hy vọng là nó sẽ hữu dụng khi tăng cấp!

Các kỹ năng [Kháng] chắc chắn là có ích, nhưng chủ yếu là vì phòng ngự cơ bản của mình quá yếu thôi.

Còn lại là hai kỹ năng mà mình chẳng biết dùng thế nào: [Ma pháp Hắc ám] và [Cấm kỵ].

Cái chữ "Ma pháp" trong [Ma pháp Hắc ám] làm mình liên tưởng đến mấy chiêu thức tung phép từ xa, nhưng mình chịu, chẳng biết triển khai kiểu gì.

Aaaagh, mình cần một bản hướng dẫn tân thủ ngay lúc này!

Thật đấy, nếu đã cho kỹ năng thì ít nhất cũng phải chỉ cách dùng chứ!

Trong mấy bối cảnh kỳ ảo, chẳng phải chỉ cần tập trung tâm trí là tung được phép sao?

Trời ạ, giá mà nó dễ ăn thế thì tốt biết mấy.

Á... ha. Mà thôi, có than vãn thì bản hướng dẫn cũng chẳng tự hiện ra đâu.

Mình ló đầu ra từ sau một mỏm đá.

[Tiểu Nham Quy — LV 2]

À ha. Một con rùa với cái tảng đá trên lưng.

 Nó khá to đấy, nhưng mình nghĩ cũng chẳng lớn hơn mấy con rùa Galapagos là mấy.

Thực sự thì so với mấy thứ mình thấy từ nãy đến giờ, con này chẳng để lại ấn tượng gì mạnh mẽ cả.

Ơ khoan, chẳng phải tên nó có chữ "Tiểu" sao? Đây là... một đứa bé à?

[Tiểu Nham Quy: Hình thái sơ sinh của Nham Quy.]

À, ra là thế à? Hiểu rồi!

Ngươi là trẻ con chứ gì?

Ta thề là ta không muốn gặp mẹ ngươi tí nào đâu.

Vậy thì, bắt đầu thôi nhỉ?

Có vẻ đối thủ vẫn chưa phát hiện ra mình... thế nên!

Tập kích bất ngờ thôi!

Mình vọt ra từ sau mỏm đá, lao đi với tốc độ xé gió.

 Mình nhảy phốc lên cái mai đá của con rùa và dán tơ vào đó!

Quái quỉ gì vậy!

Nó hất văng mình ra!

 May mà tơ của mình vẫn dính chặt.

Con rùa bị giữ chân tại chỗ rồ— aaaaAAAAAAAH!

Con rùa xé toạc mớ tơ của mình và lao thẳng về phía này!

Cái gì?! Rút quân! Rút quân gấp!

Mình nhảy vèo sang một bên ngay trước khi nó tông trúng.

RẦM!!

Con rùa lao thẳng về phía trước cho đến khi đâm sầm vào vách đá với một lực cực mạnh. Ôi chu choa mạ ơi.

Nếu mình mà dính đòn đó thì chắc thành cái bánh tráng kẹp nhện luôn rồi nhỉ?

Thật sự, đây là lần đầu tiên mình thấy một đối thủ có thể bứt đứt tơ của mình.

Tình hình này có vẻ căng à nha?!

Con rùa xoay người lại đối mặt với mình.

 Lại lao tới!

Né!

RẦM!

Một phát nữa!

Né! RẦM!!

Thêm phát nữa!! Agh! Đủ rồi đấy nhé!!

Ngay khi né cú húc mới nhất, mình để lại một sợi tơ vắt ngang chân nó.

Nó vấp ngã chổng vó, nhưng theo đà lao mạnh, nó lộn nhào mấy vòng.

Nó nằm ngửa bụng ra đất! Thế này thì ngươi còn khướt mới lật người lại được nhé, rùa con?

Hê hê, bộ ngươi tưởng ta sẽ để ngươi có cơ hội đó chắc.

NGOẠM!

Phải rồi, nếu mình trúng đòn thì mình chết... nhưng nếu mình không trúng thì chẳng có vấn đề gì sất!

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top