Thôi được rồi! Cứ ngồi lỳ một chỗ thế này thì chẳng giải quyết được gì đâu, phải lên đường thôi.
Cơ mà chắc chắn là mình không nên bám đuôi theo mấy cái dấu ủng kia rồi.
Chạm trán với chủ nhân của chúng thì phiền phức vãi chưởng luôn, nên là... cứ hướng ngược lại mà thẳng tiến!
...Nhưng mà, thề luôn, cái hang này nó to khủng khiếp.
Trần hang tít tận trên cao, chắc cũng phải hơn trăm mét, và cái chỗ mình đang đứng đây chắc cũng rộng cỡ đó.
Đá tảng lởm chởm rải rác khắp nơi làm mình thi thoảng bị "loạn" về kích thước thực tế của nó, nhưng tóm lại là: xét theo tiêu chuẩn "hang động" thì cái này đúng là siêu siêu to khổng lồ!
Hiện tại mình đang đứng ở một kiểu ngã tư, nơi ba đường hầm rộng huếch hoác giao nhau thành hình chữ Y.
Sau lưng là con đường mình vừa đi qua.
Một bên thì đầy dấu chân người, vậy là chỉ còn một lối duy nhất: con đường thẳng tắp chạy dài hút tầm mắt.
Mình leo tót lên một tảng đá bự chảng để quan sát tình hình phía trước.
...CÁI QUÁI GÌ THẾ KIA?!
Rải rác khắp cái hang trước mặt mình là vô số những sinh vật quái dị.
Kỹ năng [Giám định] bỗng dưng tự động nhảy số liên hồi:
Nai; Nai; Nai; Nai; Nai; Nai; Nai; Nai; Nai; Nai; Nai; Nai; Nai; Nai; Nai; Nai; Nai; Nai; Nai; Nai; Nai; Nai; Nai; Nai; Nai;
Dơi; Dơi; Dơi; Dơi; Dơi; Dơi; Dơi; Dơi; Dơi; Dơi; Dơi; Dơi; Dơi; Dơi; Dơi; Dơi; Dơi; Dơi; Dơi; Dơi; Dơi; Dơi; Dơi; Dơi; Dơi; Dơi; Dơi; Dơi;
Sói; Sói; Sói; Sói; Sói; Sói; Khủng long...
...Ừ thì, nhìn kỹ thì đúng là chúng nó cũng có nét giống "Nai" thật... nhưng "Nai" trong từ điển của mình chắc chắn không có bộ sừng sáng loáng sắc lẹm như kiếm thế kia đâu nhé!
Còn "Dơi" á?
Dùng từ đó để tả mấy thứ đang đập cánh phành phạch kia cũng được đi, nhưng trông chúng nó giống mấy con chuột cống xấu xí đau đớn mọc thêm đôi cánh ác quỷ hơn.
Nhìn sang bầy Sói thì thấy có vẻ bình thường nhất hội, cho đến khi mình nhận ra bọn này có tận sáu cái chân.
Ngay cả con "Khủng long" đang nằm dựa vách đá đằng xa kia cũng dị hợm không kém: trông giống hệt bạo chúa T-Rex nhưng lại có sừng và vảy cứng.
Đó mà là khủng long cái nỗi gì, là Rồng thì có!
Có nên đâm sầm qua đó không nhỉ?
Chắc là ổn thôi đúng không?
Ha ha... KHÔNG ĐÂU NHÉ!
Mình chỉ là một con nhện bé tí tẹo vừa mới nở cách đây không lâu thôi, đừng có làm trò gì dại dột.
Độ khó ở đây chắc chắn là mức Lunatic (Điên rồ) rồi!
Mình rón rén bò xuống khỏi tảng đá.
Giờ làm saooo đâyyy?
Phía trước là một bầy quái vật bâu nhâu, một bên là hang địa ngục đầy nhện (đồng loại mình đấy), bên còn lại thì là lũ người có thể đồ sát mình bất cứ lúc nào.
Chẳng lẽ đứng hình tại đây luôn?
À, khoan đã, bình tĩnh nào, đừng có hoảng.
Dù cả ba con đường đều có vật cản, nhưng ta đây đã vạch ra một "đại chiến thuật" để tiến bước!
...A hi hi, thực ra gọi là "đại chiến thuật" cho oai thế thôi, chứ lúc nãy đứng trên đá mình có liếc thấy một lối đi khác.
Ngoài mấy con đường to đùng ở cái ngã ba chữ Y này, hình như còn có một đường mòn nhỏ xuyên qua khe nứt trên vách đá.
Nó cao tầm ba mét, rộng cũng cỡ ba mét, bò đến đó từ đây thì dễ như ăn kẹo.
À không, vấn đề của con đường này là... mấy cái dấu ủng cũng từ đó mà ra.
Nếu lũ người đó đi từ hướng này tới, thì chẳng phải nó dẫn thẳng đến lối thoát của cái hang (hay đúng hơn là cái hầm ngục) này sao?
Hừm. Lối thoát à... có nên ra ngoài không nhỉ?
Nếu mình còn là người thì khỏi phải nghĩ, vọt ra ngay và luôn không cần hối tiếc.
Ý mình là, cái hầm ngục này có cấp độ quá sức với mình rồi!
Dù chẳng biết mình mạnh yếu ra sao so với lũ quái ngoài kia, nhưng chỉ cần nhìn lướt qua lúc nãy thôi là đủ hiểu: đụng độ lúc này là tèo chắc.
Cơ mà, nếu đây là game thì mình sẽ kiểu "Chết thôi mà, có gì đâu lol", nhưng đây là đời thực!
Chết là hết, chẳng có hồi sinh đâu, nên không đời nào mình lại đem cái mạng cùi này ra chơi liều mà không có kế hoạch dự phòng cả.
Nghĩ đi nghĩ lại thì thoát khỏi đây là một lựa chọn khá là "mlem".
À thì, nghe thì hấp dẫn đấy, nhưng thực tế có ổn không lại là chuyện khác. Dù gì mình cũng là quái vật mà.
Vì có người đi lại trong hầm ngục này, nên chắc chắn quanh đây phải có khu dân cư.
Một con nhện bự chảng như mình mà thò mặt ra, họ chẳng xâu xé mình ra bã ấy chứ.
Vậy nên, ra ngoài cũng đầy rẫy rủi ro.
Mặt khác, biết đâu mình lại tìm được một nơi yên tĩnh, thanh bình nào đó để định cư thì sao?
Cơ mà việc né được ánh mắt của loài người ngoài kia thì đúng là hên xui...
Mà nói đi cũng phải nói lại, ở lì trong này thì mạng sống cũng mong manh như sợi tơ nhện thôi.
Hừm...
A! Chốt đơn!
Trước mắt cứ nhắm hướng lối thoát hầm ngục mà tiến.
Đến nơi rồi mình sẽ xem xét tình hình sau, xem có gì nguy hiểm kiểu như doanh trại của thợ săn không, rồi mới quyết định có nên "vượt ngục" hay không.
Kế hoạch đã sẵn sàng, LÊN ĐƯỜNG THÔI!!
...Và thế là mình bị lạc, lol. :P
Ơ kìa, ha ha... nói sao nhỉ... Cái hang này nó to một cách vô lý!
Mấy con đường ngoằn ngoèo như mê cung này là sao hả trời?
Từ lúc bắt đầu đi, đường cứ rẽ nhánh loạn xà ngầu.
Có bao nhiêu lối rẽ á?
Mình đếm đến 10 là loạn não luôn rồi!
Đã thế còn đụng mặt một đống quái vật nữa chứ!
Lần nào mình cũng vận dụng hết tốc lực để "chuồn lẹ", nhưng hình như càng chạy càng sai, giờ thì mình chẳng biết mình đang ở cái xó xỉnh nào nữa.
Dấu chân người á?
Mất dấu từ tám đời rồi nhé!
Aaaaaaaa, không thể nào.
Lạc trong mê cung mà không có bản đồ.
Kiểu này thì tìm lối thoát bằng niềm tin à!
Thêm nữa là mình đang đói đến mức không lết nổi rồi đây.
Có ai không, làm ơn ban phát chút đồ ăn đi mà...
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận