Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Tôi Là Nhện, Thì Sao Chứ? (Dịch)
  4. Chương 7: Cuộc sống của kẻ ở ẩn là tuyệt nhất

Tôi Là Nhện, Thì Sao Chứ? (Dịch)

  • 21 lượt xem
  • 1258 chữ
  • 2026-01-05 22:14:33

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Phù, no căng cả bụng rồi.

Chắc là vì nãy giờ đói quá, hay là do cơ thể mình đang cần dưỡng chất để chữa trị đống thương tích này không biết, mà bằng cách thần kỳ nào đó, mình đã tống khứ hết sạch sành sanh xác con ếch to gần bằng cả người mình vào bụng.

Cái gì cơ? Nghe hư cấu quá, vật lý nào cho phép á?

Ha ha ha, nói gì lạ vậy?

 Ở cái thế giới mà những hiện tượng huyền bí như "Kỹ năng" còn tồn tại rành rành ra đây, thì đừng có mà nói mấy câu kiểu đó chứ!

Thực tế là, ăn xong đống đó làm mình phình ra như một quả bóng bay vậy.

Ái chà, nếu còn là con người thì chắc giờ mình đang phải sốt sắng lên kế hoạch ăn kiêng rồi nhỉ...

Mà nhắc mới nhớ, hồi còn làm người, dù thói quen ăn uống của mình có nát đến mức nào thì mình cũng chẳng bao giờ béo lên được, nên cái từ "ăn kiêng" vốn dĩ chưa bao giờ có trong từ điển của mình cả.

Việc đầu tiên cần làm là sửa lại phần mạng nhện chỗ con ếch vừa sa lưới đã.

Ôi trời, cái bụng nặng trịch và căng phồng này làm mọi thứ khó khăn kinh khủng...

Dù hơi vật vã một tí nhưng cuối cùng mình cũng vá xong cái mạng.

May mà trong lúc làm việc không có con quái nào khác thò mặt ra!

Hừm, nghĩ lại thì lúc nãy mải mê ăn uống mình cũng hở sườn quá cơ.

Chắc chắn là mùi máu đã thu hút vài con quái gần đó rồi.

 Trong mấy cái đường hầm nhỏ này thì chưa thấy, nhưng còn lũ sói sáu chân ban nãy thì sao?

Khứu giác của tụi nó chắc chắn là cực nhạy.

 Lần tới mình phải nhớ lôi con mồi về tận nhà rồi mới được đánh chén.

Phù, cuối cùng thì mình cũng lo xong các nhu cầu cơ bản: Ăn và Ở.

Hửm? Thế còn mặc á?

Các người bảo một con nhện phải mặc quần áo hả?

Ha! Mình thấy chẳng cần thiết chút nào, vì nhiệt độ trong này khá là dễ chịu, vả lại mình cũng có lớp lông ngắn bao phủ khắp người để giữ ấm rồi.

Với lại, mình lấy đâu ra đồ mà mặc cơ chứ!

Ý mình là, dù mình có thể dệt ra cái gì đó từ tơ nhện thật, nhưng mình không nghĩ đó là cách sử dụng thời gian khôn ngoan đâu.

 Mà kể cả có làm ra được đi nữa, thì mình chui vào cái bộ đồ đó kiểu gì?

Tạm thời cứ ngó lơ chuyện quần áo đi được không?

Ôi, nếu làm vậy thì coi như mình đã có đủ mọi thứ trên đời mà chẳng cần làm lụng gì cả!

À không, thật ra thì ban đầu mình cũng phải tự tay xây nhà, rồi chiến đấu với con ếch cũng tốn bao nhiêu công sức, nên có thể coi là mình đã "lao động" để có được thành quả này rồi nhỉ...

...Chà, miễn là không có biến cố gì lớn xảy ra, thì môi trường này xem chừng khá là an toàn.

Chỉ có vài thứ có thể phá hỏng chuyện này thôi: một kẻ nào đó đi ngang qua và phá nát mạng nhện của mình, hoặc là chẳng có con mồi nào chịu chui đầu vào lưới nữa.

Trường hợp đầu tiên thì cũng không tệ lắm, vì nếu có tay chiến binh dũng cảm nào tới đây phá nhà mình, mình chỉ việc chạy tót đi chỗ khác rồi xây lại là xong.

Còn trường hợp thứ hai, hừm... nếu con mồi cứ đều đặn dẫn xác tới, mình nhất định có thể tận hưởng một cuộc sống "Hikikomori" (kẻ ở ẩn) hoàn hảo.

Thật là tuyệt vời!

Kiếp trước mình vốn dĩ đã là một đứa siêu ở ẩn rồi.

Hồi còn đi học, mình toàn ngồi tít tận cuối lớp và tránh bắt chuyện với bất cứ ai.

Chuông vừa reo là mình phi thẳng về nhà, dành thời gian còn lại trong ngày để lướt mạng và cày game.

Bữa tối thì hoặc là loại chỉ cần đổ nước nóng chờ ba phút, hoặc là loại ném vào lò vi sóng là xong.

Thi thoảng mình mới tạt qua cửa hàng tiện lợi mua mấy món đóng gói sẵn cho đổi vị thôi.

Bố mẹ mình đều là dân văn phòng cuồng việc, họ về nhà cực muộn nên nhà mình chẳng mấy khi chạm mặt nhau, nói gì đến chuyện trò chuyện.

Mình chỉ làm lượng việc nhà tối thiểu đủ để họ không càm ràm thôi.

Nói thẳng ra, họ giống như những người lạ hoàn toàn tình cờ sống chung dưới một mái nhà với mình vậy.

Nhờ cái lối sống biệt lập đó mà mình luôn thấy việc giao tiếp với người khác cực kỳ phiền phức.

...Mà chắc không chỉ do lối sống đâu, có khi mình sinh ra đã có cái tính cách như thế rồi.

Nhưng cũng vì vậy mà mình chẳng có lấy một mống bạn bè. Ngay cả khi chơi game online (MMO), mình cũng hiếm khi bận tâm đến việc tán gẫu với người chơi khác.

Kết quả là, nhân vật của mình trong game toàn thuộc kiểu "lầm lì ít nói".

Mình thường chơi một ông chú trung niên đầu hói, cái kiểu người tốt bụng chẳng bao giờ nói nhiều mà chỉ dùng hành động để chứng minh.

Thấy mấy cái chỉ số phòng thủ và kỹ năng phụ trợ thật vô dụng, mình dồn hết sạch điểm vào Sát thương vật lý và Tốc độ, mặc kệ mọi thứ khác.

 Lối đánh của mình luôn là "vừa đánh vừa chạy"; kiểu như "thách đứa nào chạm được vào người bà đây" ấy. Mình né sạch mọi đòn tấn công hướng về phía mình, bởi vì với cái chỉ số phòng thủ bằng không, chỉ cần dính một đòn là mình chắc chắn sẽ "ngỏm" ngay lập tức.

Hự. Mình không bận tâm lắm đến việc có thể chẳng bao giờ được gặp lại bố mẹ hay bạn học nữa, nhưng mình sẽ nhớ ông chú đầu hói đó lắm đấy.

Trong mấy cái game cày cuốc miễn phí, một nhân vật không nạp thẻ mà vẫn có thể bán hành cho dân chơi hệ "đô-la thần chưởng" là một cảnh tượng cực kỳ huy hoàng, thật đáng tiếc khi ông chú ấy lại biến mất một cách lặng lẽ như vậy.

Mình có cảm giác gắn bó với mấy nhân vật trong game còn hơn cả với bố mẹ mình.

Mình đúng là một kẻ tồi tệ nhỉ?

Ừ thì, đó là sự thật mà.

 Không biết những người đó có buồn khi mình chết không ta?

 À mà thôi, sao cũng được.

Nếu mình ở vị trí của họ, mình cũng chẳng thương xót gì đâu.

Thậm chí mình còn thấy việc tổ chức đám tang phiền phức bỏ xừ đi được ấy chứ!

Nếu mình nói điều này với ai khác chắc họ sẽ nổi điên lên mất, nhưng mà, thì sao chứ?

Mình có làm phiền ai đâu, nên đó chẳng phải việc của các người.

Mình làm phiền bố mẹ mình á?

Hả, không nhé, lúc rảnh rỗi mình toàn chơi chứng khoán đấy, tiền kiếm được thừa đủ để mình sống khỏe.

 Một khi bạn đã nắm được cái thóp của nó và quen với việc chấp nhận rủi ro, bạn có thể sống khá ổn định nhờ nó đấy.

Thế nên, mình chắc chắn không hề làm phiền bố mẹ.

Mình không gây rắc rối cho ai, nên mình cũng chẳng cần phải nói chuyện với ai hết.

À thôi, nhìn mình lảm nhảm về mấy thứ không còn quan trọng nữa kìa.

Để mình tóm gọn lại bằng một tuyên ngôn hùng hồn nhé:

Lũ thất bại ở ẩn là tuyệt nhất!

 

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top