Khò khò khò... Oáp! Ahhh, ngủ đã đời quá đi mất!
Mình có ngủ nướng quá đà không nhỉ?
Người ngợm cứ thấy uể oải kiểu gì ấy.
Mà thôi, ngủ một mạch không màng thế sự đúng là số dzách!
Cơ mà mình đã đánh chén giấc nồng bao lâu rồi ta?
Kiếp trước mình thường chỉ ngủ khoảng bốn tiếng một ngày.
Nhưng lần này, cảm giác cứ như cái bận mình bị thiếu ngủ trầm trọng rồi lăn ra bất tỉnh nhân sự suốt cả ngày trời ấy.
Mà cũng khó nói lắm... con người với nhện là hai loài hoàn toàn khác biệt, nên mình chẳng có cách nào biết chính xác mình đã "khò" bao lâu.
Trời ơi, ước gì có một cái đồng hồ ngay lúc này.
Tính từ lúc chào đời đến giờ là được bao lâu rồi nhỉ?
Cảm giác mang máng chắc cũng hai, ba ngày gì đó.
Khổ nỗi đang ở trong cái hầm ngục này thì làm gì có ánh mặt trời mà phân biệt ngày đêm.
Đến cả cái bộ lịch thế giới này dùng ra sao mình còn chẳng rõ!
Biết đâu một ngày ở đây không phải là hai mươi tư tiếng thì sao?
Ở Trái Đất, một năm được tính bằng thời gian hành tinh quay quanh Mặt Trời, còn một ngày là thời gian nó tự quay quanh trục.
Thế cái hành tinh này có cùng kích thước và khối lượng với Trái Đất không?
Tốc độ quay quanh ngôi sao chủ của nó có giống không?
Tỉ lệ khớp nhau chắc là thấp tịt.
À thì, đó là giải thích theo kiểu khoa học thôi, chứ ở cái thế giới song song đầy ma thuật này, biết đâu chúng ta đang vận hành dưới những định luật vật lý "từ trên trời rơi xuống" nào đó không chừng.
Dù sao thì mình cũng chẳng có cách nào để xác thực.
Thôi thì, nếu sau này có ngày thoát ra khỏi cái xó này thì tìm hiểu sau, còn giờ cứ tận hưởng lối sống "vô lo vô nghĩ" này hết mình cái đã.
...Cơ mà, thay vì cứ nằm ườn ra, có lẽ mình nên thử động não về mấy câu hỏi chưa có lời giải tích tụ bấy lâu nay xem sao.
Đầu tiên là, mình đã "ngỏm" thế nào?
À, hừm, nghĩ kỹ lại thì, hóa ra từ trước tới giờ mình cứ mặc định là mình đã chết.
Mình cứ đinh ninh rằng mình đột tử rồi đầu thai thành nhện, nhưng thực tế là mình chẳng nhớ tí gì về khoảnh khắc lâm chung cả.
Hửm?
Ký ức cuối cùng mà mình còn giữ là đang trong tiết Văn học Nhật Bản.
Cô giáo của tụi mình, cô Oka-chan, đang đọc bài dở dang đúng không nhỉ?
Lúc đó mình đang gật gù buồn ngủ, rồi đùng một cái, một cơn đau chói mắt ập đến, và sau đó là... tịt ngóm, chẳng nhớ thêm được cái vẹo gì nữa.
Nếu mình thực sự đã chết, thì khả năng cao là do cái cơn đau thấu trời xanh đó, nhưng ngay từ đầu thì cái gì có thể gây ra nỗi đau kinh hoàng đến thế chứ?
Vâng, giả thuyết khả quan nhất là mình đã tử ẹo vì cơn đau bí ẩn đó, rồi sau đó đầu thai thành nhện.
Còn nếu mình chưa chết thì sao nhỉ... chẳng lẽ linh hồn mình chỉ đang "nhập" vào con nhện này, trong khi cơ thể thật thì đang nằm thực vật trên giường bệnh bệnh viện?
Ồ, còn một khả năng nữa nghe còn điên rồ hơn: mình là một kẻ hoàn toàn khác nhưng lại sở hữu bản sao ký ức của chính mình, còn "chính chủ" thì vẫn đang mài đũng quần trong tiết Văn học.
Hừmmm, chắc chắn nếu cứ tiếp tục nghĩ thì mình sẽ còn đẻ ra thêm cả đống ý tưởng quái đản hơn nữa cho xem.
Mà nếu mình không phải là chính mình, thì lấy gì mà chứng minh đây?
Chẳng lẽ lại đi rêu rao mấy câu triết lý khó hiểu kiểu "Tôi là tôi, vì vậy tôi là tôi" hay đại loại thế... Khó tin thật đấy, nhưng "đầu thai" vẫn là cách giải thích đơn giản nhất mà mình có thể nghĩ ra, nên tạm thời cứ chốt thế đi đã.
"Tôi tư duy nên tôi tồn tại", đúng không?
Cứ coi như mình vẫn là mình đi cho rảnh nợ.
Kế đến là cái cơ thể mình đang trú ngụ này.
Thân xác nhện hóa ra lại tiện lợi đến không ngờ!
Di chuyển bằng tám cái chân chẳng gặp chút khó khăn nào cả, thậm chí mình thấy làm nhện còn cơ động hơn làm người gấp bội.
Mình có thể chạy thoăn thoắt trên tường, và đỉnh cao nhất là đi lại trên trần nhà như đi dạo.
Tuy nhiên, vẫn có vài điểm yếu chí mạng.
Mình không có tay, và không thể liếc mắt nhìn ra sau nếu không quay cả người lại.
Không có tay đúng là một niềm đau chôn giấu.
Mình có thể dùng hai chân trước để quắp đồ vật, nhưng nói thật thì nó chỉ là phương án thay thế rẻ tiền thôi.
Làm sao mà đạt tới độ tinh xảo và khéo léo như bàn tay con người được.
Thêm nữa, đầu mỗi cái chân là một cái móng sắc lẹm, thứ vũ khí nguy hiểm thế này thì làm sao dùng thay ngón tay để làm mấy việc tỉ mẩn được cơ chứ.
Tiếc thật đấy, nhưng thôi kệ đi, chắc cũng sẽ xoay xở được thôi.
Chỉ có một vấn đề siêu to khổng lồ đây: Mình không thể thấy cái gì ở phía sau lưng cả.
Cái này cực kỳ nguy hiểm nhé.
Nhện thì làm gì có cổ, nên cái đầu nó dính chặt vào thân luôn, không thể xoay chuyển độc lập được.
Tuy mình có cả đống mắt giúp tầm nhìn khá là bao quát dù không quay đầu, nhưng tuyệt nhiên vẫn có một "điểm mù" ngay sau lưng.
Chỉ cần một đòn đánh lén là mình "đăng xuất" ngay lập tức.
Hay là mình thử dùng tơ nhện làm biện pháp phòng phòng ngừa nhỉ?
Vì không thể nhìn đằng sau, mình cần dựa vào các giác quan khác.
Nếu mình giăng tơ tỏa ra phía sau, mình có thể dùng xúc giác để cảm nhận xem có kẻ nào đang lén lút tiếp cận không.
Ahh, nói thì dễ hơn làm.
Mình cần phải thực hành dùng tơ nhiều hơn nữa.
Hiện tại thì mình đang trú ẩn an toàn trong "nhà" nên chưa cần hệ thống cảnh báo sớm cho lắm, nhưng thôi, cẩn tắc vô ưu vẫn hơn.
Cuối cùng là kỹ năng.
Có cả tỷ thứ nhỏ nhặt mình muốn làm rõ, nhưng giờ cứ tập trung vào cái vụ lớn nhất đã: "kỹ năng" rốt cuộc là cái quái gì?
Nếu áp dụng logic trong game, thì kỹ năng là một dạng năng lực hoặc chiêu thức nào đó.
Các hành động bạn có thể thực hiện sẽ dựa trên các kỹ năng bạn sở hữu, càng có nhiều kỹ năng thì càng làm được nhiều thứ.
Thế nhưng, mình không biết thế giới này có đối xử với kỹ năng theo cách đó không, nên tốt nhất là đừng có cầm đèn chạy trước ô tô.
Ưu tiên hàng đầu của mình là tìm hiểu xem mình đang có những kỹ năng gì, và có thể học thêm được những gì.
Hiện tại mình biết mình có ba kỹ năng: [Giám định (Lv1)], [Kháng Axit (Lv2)], và [Kháng Độc (Lv2)].
Mình đã dùng Điểm Kỹ năng để mua [Giám định].
Cái vụ điểm chác này cũng là một bí ẩn nhớn đây.
Mình đã nướng sạch điểm vào [Giám định] rồi, mà giờ chẳng biết làm sao để kiếm thêm nữa.
Nếu đây là game thì chắc cứ lên cấp là có điểm thôi, cơ mà cái thế giới này có tồn tại khái niệm "Cấp độ" không thì còn là một dấu hỏi chấm to tướng.
Cũng có thể là cứ theo thời gian thì điểm sẽ tự tăng chăng?
Kịch bản tồi tệ nhất là gì?
Là không bao giờ có thêm điểm nữa.
Điểm kỹ năng có khi chỉ là thứ một cá nhân được ban cho lúc mới đẻ, và bạn chỉ có một cơ hội duy nhất để tiêu xài.
Ahh, nếu thế thật thì đúng là thảm họa kinh hồn bạt vía luôn.
Cầu trời khẩn Phật là điều đó không đúng!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận