Dịch: Hoangforever
"Bình tĩnh nào."
Sự hoảng loạn chỉ thoáng qua, tôi lập tức để đầu óc mình rơi vào trạng thái "làm mát" cực độ.
"Không thể nào không có ở đó được."
Trong danh sách kẻ địch của Stage này, rõ ràng có tên Con Nhện Chúa. Vậy thì chắc chắn nó phải nằm đâu đó trên bản đồ.
"Ngay từ đầu, mục tiêu của Stage này không phải là Boss Kill. Việc dấu hiệu Boss không hiển thị riêng biệt chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả."
Tôi hồi tưởng lại đội hình của lũ nhện đã quan sát lúc nãy, rồi nhanh chóng quét mắt qua vòng vây của những con đang hiện diện trước mặt.
Dù đang tổng tiến công, nhưng chắc chắn sẽ có một đội quân dự bị dừng lại ở phía sau.
Hậu phương an toàn. Những cá thể hộ vệ để đề phòng bất trắc.
Con nhện chúa chỉ có thể ở đó mà thôi.
Đoàng! Đoàng đoàng!
Trên tuyến đầu của tường thành, cuộc va chạm giữa binh lính và lũ nhện đã bắt đầu. Những âm thanh hung tàn của chiến trận vang vọng khắp nơi.
Tiếng pháo nổ, tiếng kim loại va chạm chát chúa, và cả những tiếng thét xé lòng...
"Nó ở đâu?"
Giữa mớ âm thanh hỗn loạn như địa ngục ấy, tôi điên cuồng rà soát tấm bản đồ rộng lớn trong tâm trí.
"Mày đang ở đâu? Ở đâu chứ?"
Ngay sau đó, ánh mắt tôi khựng lại.
Phía Tây Nam của pháo đài tiền tuyến.
Trên bản đồ, những điểm đỏ tách biệt hẳn với đám đông đang hiển thị rõ mồn một.
"Tìm thấy rồi!"
Tôi lập tức hét lớn: "Demian!"
"Có thần!"
"Hướng kia! Có thấy gì không?"
Tôi duỗi thẳng tay chỉ về phía Tây Nam.
Demian nhíu mày, nheo mắt nhìn theo hướng tay tôi. Tôi định lấy chiếc ống nhòm từ tay lính trinh sát để đưa cho cậu ta, nhưng...
"...Vâng. Thần thấy rồi. Có những con nhện đang đứng bất động ở đó."
Demian nói bằng mắt thường mà không cần ống nhòm.
Nhìn thấy thật sao?
Trong mắt tôi chỉ có những đốm nhỏ đang ngọ nguậy thôi mà. Rốt cuộc thị lực của cậu ta bá đạo đến mức nào vậy?
"Con nhện chúa chắc chắn ở trong số đó. Ngươi có tìm ra nó được không?"
"..."
Demian nhìn chằm chằm về hướng đó rồi khẽ rùng mình.
"Cái thứ gọi là nhện chúa... có phải là con quái vật có nửa thân dưới là nhện, nửa thân trên trông giống con người không ạ?"
Bingo!
"Chính xác."
"Vâng, thần thấy rồi. Trông nó... hơi đáng sợ quá..."
"Không việc gì phải xoắn. Nó sắp bị đại pháo của chúng ta bắn nát bét bây giờ đấy."
Tiếp đó, tôi hạ lệnh cho đội pháo binh:
"Quay bệ pháo! Hướng Nam Tây Nam! Ta và Demian sẽ trực tiếp căn chỉnh mục tiêu!"
Ầm ầm ầm!
Binh lính xoay các thiết bị dưới sàn, xoay cả bệ pháo khổng lồ theo hướng chỉ định.
Nòng pháo rực sáng những tia điện ma pháp như chực chờ bùng nổ, từ từ hướng đầu về phía con nhện chúa ở đằng xa.
"Đại pháo ma thuật cổ đại, chuẩn bị phát hỏa!"
"Mana đã sạc đầy 100%! Có thể khai hỏa bất cứ lúc nào!"
"Tốt!"
Tôi nắm chặt cánh tay Demian, kéo cậu ta đến trước bảng điều khiển của đại pháo ma thuật.
Dù đây là một món trang bị cổ đại có uy lực kinh hoàng, nhưng hệ thống ngắm bắn lại sơ sài đến mức nực cười.
Chỉ là một cái thước ngắm thô sơ và một cần gạt khai hỏa lớn nhô lên phía trên.
"Nắm lấy."
Tôi giục Demian khi cậu ta vẫn còn đang đứng đần thối ra trước cần gạt.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, Demian đặt bàn tay run rẩy lên cần gạt nhưng không dám kéo.
"Thưa... Điện hạ."
"Gì?"
"Thần không tự tin. Thần chưa bao giờ làm việc này cả. Ngài đột ngột giao cho thần..."
"Demian."
Tôi đặt tay lên vai cậu ta, bóp nhẹ trấn an.
"Bắn trượt cũng không sao."
"Dạ?"
"Mọi trách nhiệm, ta gánh hết."
"..."
"Dù ngươi có sơ suất, dù ngươi có thất bại, hay dù ngươi có làm hỏng bét mọi chuyện đi chăng nữa! Vẫn ổn thôi. Tất cả đã có ta lo."
Binh lính chỉ việc hành động theo lệnh của chỉ huy. Còn kết quả ra sao, đó là việc của người cầm lái.
"Việc của ngươi chỉ đơn giản là nhắm vào con quái vật đó, và kéo cần gạt. Chỉ thế thôi."
Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười ấm áp nhất có thể.
"Ngươi đang trả thù cho bạn của ngươi, Ban đấy."
"Mối thù... của Ban..."
Ngay khi nghe thấy cái tên đó, ánh mắt Demian lập tức thay đổi.
Cậu ta hít một hơi thật sâu, nắm chặt cần gạt, mắt dán chặt vào thước ngắm hướng về phía Tây Nam xa xăm.
Theo chuyển động tinh tế của bàn tay Demian, nòng pháo thay đổi độ cao, xoay chuyển phương hướng.
Việc tinh chỉnh chỉ mất vài giây.
Cạch!
Và rồi, Demian dồn lực kéo mạnh cần gạt.
Răng rắc! Răng rắc!
Các khớp nối va chạm, những thiết bị ma pháp mà tôi chẳng hề hiểu rõ bắt đầu tạo ra các phản ứng dây chuyền liên tục.
Xẹt xẹt xẹt!
Mana tích tụ phóng ra những tia điện dữ dội quanh nòng pháo, và rồi...
TÙNG——!
Với một khí thế kinh thiên động địa, phát đạn được bắn ra.
Uy lực của việc cưỡng ép quá tải đại pháo ma thuật vượt xa dự tính của đội pháo binh.
Tiếng nổ đinh tai cùng sóng xung kích khiến binh lính ngã nhào ra sau, tôi cũng phải bịt chặt tai, lăn lộn trên sàn.
Nhưng đôi mắt tôi vẫn mở trừng trừng, dõi theo quỹ đạo của viên đạn mana vừa bay đi.
Phải trúng!
Viên đạn mana tỏa ánh xanh rực rỡ xé toạc bầu trời.
Phải trúng đi mà!
Nó lao qua bầu trời phương Nam — đâm thẳng vào giữa bầy đốm đen đang nhung nhúc đằng xa.
"TRÚNG ĐI——!"
Tôi không tự chủ được mà hét lên thành tiếng.
BÙM——!
Và rồi, va chạm.
Viên đạn mana rơi xuống tạo ra một vụ nổ kinh hoàng. Đám mây bụi bốc cao đến mức từ đây cũng có thể nhìn thấy rõ mồn một.
Tôi vội vàng nhỏm dậy.
"Trúng chưa?!"
Người trả lời không phải Demian, mà là lính trinh sát đang dùng ống nhòm quan sát điểm rơi.
"Trúng đích! Trúng đích rồi! Đánh trực diện vào giữa bầy quái vật!"
Binh lính trên bệ pháo đồng loạt reo hò vang trời.
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận