Dịch: Hoangforever
“Thần đã hoàn tất danh sách những binh sĩ đã tử trận. Có nhiều người đến xác cũng không tìm thấy… nhưng những thi thể thu gom được, thần đã thu xếp đầy đủ.”
“Thi thể hiện đang để ở đâu?”
“Trên cánh đồng phía Bắc của căn cứ tiền phương ạ.”
“Ta muốn đi xem.”
Thấy tôi lảo đảo định đứng dậy, cả Lily và Lucas đều hốt hoảng ngăn cản.
“Điện hạ!”
“Không được đâu, thưa Điện hạ! Ngài cần phải nghỉ ngơi…”
“Họ đã ngã xuống dưới sự chỉ huy của ta.”
Cơn đau kịch liệt giằng xé khắp cơ thể, nhưng tôi không hề lung lay ý định.
“Ta phải đi xem. Lucas, đỡ ta.”
Lucas lúng túng một hồi rồi cũng đành xoay người, quỳ một gối xuống sàn, đưa lưng về phía tôi.
“Xin ngài hãy cưỡi lên lưng thần. Thần sẽ cõng ngài đi.”
……
Tấm lưng của Lucas vừa rộng vừa vững chãi, tư thế đi lại của cậu ta cũng rất chuẩn mực nên ít bị rung lắc. Chà, cũng thoải mái đấy chứ.
“Lucas này, ngươi có muốn làm 'xe riêng' của ta không?”
“Nếu là mệnh lệnh của ngài, thần sẵn lòng.”
“Đùa thôi, cái tên này. Đừng có chuyện gì cũng coi là thật thế chứ.”
Được Lucas cõng ra ngoài, tầm mắt tôi va phải bóng dáng một thiếu niên đang đứng tựa vào tường thành.
Đó là Demian, vị tư tế trị liệu với mái tóc nâu xoăn tít, đang thẫn thờ nhìn ra xa. Chiếc kính bị gãy gọng không được đeo mà đang cầm trên tay.
“Demian.”
Nghe tiếng gọi, Demian chậm rãi quay đầu lại.
“Hoàng tử. Ngài tỉnh rồi ạ.”
“Mắt của ngươi thế nào rồi?”
Chứng kiến cậu ta khóc ra máu khi sử dụng Thiên Lý Nhãn, tôi thực sự lo lắng không biết thị lực của cậu ấy có bị ảnh hưởng gì không.
Gương mặt Demian hốc hác, nở một nụ cười nhạt nhòa.
“Không sao… đâu ạ. Từ hôm qua mắt thần đã bắt đầu nhìn thấy lại được chút ít rồi. Giờ thì gần như bình thường.”
Vậy ra cậu ta đã dùng ma pháp hồi phục cho mọi người trong tình trạng mắt không thấy gì sao? Thằng nhóc này cũng đã phải trải qua một phen kinh hoàng thực sự.
Nhìn gương mặt trẻ con đầy mệt mỏi của Demian, tôi không khỏi xót xa:
“Demian. Chiến dịch lần này thắng lợi được là nhờ có ngươi đấy.”
“…”
“Nếu ngươi muốn, ta sẽ ban cho ngươi một khoản tiền đủ sống cả đời, và sẽ sắp xếp để ngươi không bao giờ phải đặt chân đến những chiến trường như thế này nữa. Ngươi vốn là lính đánh thuê, nên từ giờ trở đi, ngươi hoàn toàn tự do.”
“Hoàng tử.”
Nhưng Demian khẽ lắc đầu.
“Ngài đã nói rồi mà, thần chính là 'cò súng' của ngài.”
“…”
“Thần… thần muốn biết.”
Demian lại hướng ánh nhìn ra phía sau tường thành.
“Nguồn gốc của lũ quái vật đó. Ai, tại sao, và vì cớ gì chúng lại được tạo ra. Tại sao phân nửa số người ở đây phải bỏ mạng.”
“…”
“Vì vậy, xin hãy cho phép thần được tiếp tục theo sau ngài…”
Tôi mỉm cười cay đắng, vẫy tay ra hiệu.
“Được thôi, vậy thì đi theo ta ngay từ bây giờ. Việc truy điệu người đã khuất rất cần một tư tế như ngươi.”
Demian lóng ngóng bước theo chúng tôi hướng về phía cánh đồng phía Bắc.
…………..
Căn cứ tiền phương.
Cánh đồng phía Bắc.
Vô số thi thể được sắp xếp ngay ngắn theo hàng lối, nằm lặng lẽ.
Những người tìm thấy xác thì còn có chỗ để nằm, nhưng cũng có rất nhiều người chẳng còn lại chút gì.
Vì những người ấy, những ngọn lửa đã được thắp lên.
Thánh hỏa (Holy Fire) mang từ thần điện Crossroad về rực cháy giữa khoảng sân trống, bắn ra những tia lửa xanh biếc.
Tôi lặng lẽ nhìn sâu vào ngọn lửa ấy. Như bị lay động bởi những oán niệm, ngọn lửa nhảy múa không ngừng.
“…”
Mình biết.
Chẳng có cách nào tốt hơn cả. Chẳng có mưu kế nào hoàn hảo hơn. Cứ mãi nuối tiếc về những chuyện đã qua là hành động ngu ngốc nhất.
Mình đã chọn kế hoạch, đã thực thi nó, và đây chính là kết quả.
Vậy thì, mình phải gánh vác nó thôi.
Phải đặt nó lên vai mà bước tiếp.
“Sau khi tang lễ giản lược kết thúc, hãy thu gom toàn bộ thi thể và chuyển về Crossroad.”
“Hả?”
Lucas tròn mắt ngạc nhiên trước lời tôi nói.
“Không phải là để họ lại đây sao ạ?”
Ở Crossroad, mỗi năm có hàng nghìn đến hàng vạn người ngã xuống.
Đó là một thế giới mà chi phí tang lễ còn đắt hơn cả mạng người. Những sinh mạng rẻ mạt đổ về tiền tuyến quái thú này và bốc hơi như một cái giá phải trả để duy trì phòng tuyến.
Nếu xây dựng nghĩa trang, nơi đó sẽ nhanh chóng quá tải và nổ tung. Vì vậy, xác chết thường chỉ được rải khắp núi rừng.
Một thế giới mà cái chết còn phổ biến hơn cả hoa dại.
Tôi dự định sẽ thay đổi cái thế giới như vậy.
“Phía Tây Crossroad có một khoảng đất trống. Hãy xây nghĩa trang ở đó. Hãy chôn cất tất cả bọn họ và truy điệu tử tế.”
Tôi ra lệnh xây dựng nghĩa trang tại khoảng đất trống phía Tây, nơi tôi cũng từng xây đài tưởng niệm trong game.
“Và ngày cuối cùng của tháng Hai hàng năm… sẽ được chọn làm ngày tưởng niệm sự hy sinh của họ.”
Đây không chỉ đơn thuần là để tưởng nhớ những người đã ngã xuống trong trận chiến này.
Mà còn là sự sám hối của tôi đối với tất cả những nhân vật mà tôi đã vô tâm để họ chết đi trong suốt hàng trăm lần reset game.
Lucas định nói gì đó nhưng rồi lại thôi, cậu ta khẽ cúi đầu.
“Thần xin tuân lệnh Điện hạ.”
Một lúc sau, tang lễ giản lược được cử hành.
Vị tư tế của thần điện đi theo viện binh rảy nước thánh lên các thi thể, cầu phúc cho kiếp sau của những người đã khuất.
Số lượng thi thể quá lớn nên dù chỉ là nghi thức đơn giản cũng mất khá nhiều thời gian.
Tôi không hề rời mắt, đứng đó chứng kiến toàn bộ quá trình.
“Lucas.”
Khi tang lễ kết thúc thì trời đã về đêm. Vầng trăng sáng vằng vặc tỏa xuống luồng ánh sáng lạnh lẽo.
“Ta sẽ không bao giờ thất bại thêm một lần nào nữa.”
Cái chết tỏa ra hơi lạnh thấu xương. Một luồng khí lạnh mà ngay cả ngọn lửa Thánh hỏa cũng không thể sưởi ấm được đang bao trùm khắp cánh đồng.
Tôi khẽ run rẩy, dựa vào lưng Lucas và nghiến chặt răng.
“Sẽ không bao giờ… thất bại nữa.”
“…”
Lucas giữ im lặng, chỉ lặng lẽ lắng nghe lời tôi nói.
“Về thôi.”
Một trận chiến đã kết thúc, nhưng cuộc chiến thực sự bây giờ mới bắt đầu.
Tôi khắc sâu hình ảnh thi thể của những binh sĩ đã hy sinh vào tâm trí, rồi dõng dạc nói:
“Trở về Crossroad!”
-----------
[STAGE 0 - CLEAR!]
[STAGE MVP - DEMIAN (N)]
[NHÂN VẬT LÊN CẤP]
[NHÂN VẬT TỬ TRẬN & BỊ THƯƠNG]
[VẬT PHẨM NHẬN ĐƯỢC]
[Phần thưởng vượt màn đã được gửi. Vui lòng kiểm tra kho đồ của bạn.]
>> Sẵn sàng cho STAGE tiếp theo
>> [STAGE 1: Thành phố trên những nấm mồ]
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận