- Trang Chủ
- Xuyên không
- Tôi Trở Thành Bạo Chúa Của Một Trò Chơi Phòng Thủ (Dịch)
- Chương 22: [Ngoại truyện] pháo đài tiền tiêu crossroads 2
Dịch: Hoangforever
Nếu chỉ có thế, tôi đã chọn đại một nghề nào đó hữu dụng rồi. Vấn đề nằm ở dòng cuối cùng của danh sách.
----
[Nghề nghiệp có thể chọn]
------
Một loại Class mà tôi chưa từng thấy trong suốt quãng đời cày game của mình đang nằm chễm chệ ở đó.
‘Chỉ huy?’
Đặc quyền từ thành tựu "Thiết nhân địa ngục" à?
Ý là cái gọi là "Nghề ẩn" (Hidden Class) trong truyền thuyết đó hả?
Nhưng đồ ẩn hay đặc quyền chưa chắc đã ngon. Thậm chí khả năng cao nó còn là một cú lừa (trap).
Dấn thân vào một nhánh chuyển chức không có thông tin gì thì dễ "về thành dưỡng sức" sớm lắm.
Thế nên, nếu chỉ có bấy nhiêu, tôi chắc chắn sẽ ngó lơ nó để chọn một nghề an toàn mà mình đã biết rõ.
Nhưng khổ nỗi...
-----
[Kỹ năng sở hữu]
-----
Kỹ năng sở hữu mới là vấn đề!
Kỹ năng bị động mà tôi thức tỉnh được trong trận chiến trước có tên là [Chỉ huy bất khuất].
Đây không phải là hệ thống đang "dí" tôi vào nhánh Chỉ huy thì là cái gì nữa?
Thử xem cái skill thức tỉnh này ra ngô ra khoai gì nào.
---------
[Chỉ huy bất khuất Lv.1]
-----
Một kỹ năng tốt.
À không, phải nói là cực kỳ bá đạo.
Trong trò chơi này, từ giai đoạn giữa trở đi, đám kẻ địch hệ Pháp sư sẽ liên tục tung ra các phép gây rối loạn tinh thần.
Nhẹ thì hỗn loạn, sợ hãi; nặng thì bị Thao túng tâm lý (Mind Control) luôn.
Nếu chỉ số Ma lực cao thì có thể kháng được, chứ mấy nhân vật chỉ số thấp thì chỉ có nước đứng nhìn tụi nó "múa" trên đầu mình thôi.
Có lần Lucas bị dính chiêu Thao túng rồi quay ra chém sạch đồng đội, khiến tôi phải ngậm ngùi xóa game chơi lại từ đầu đấy.
Vậy nên, về sau đây là một kỹ năng lỗi game.
Đúng, nó rất ngon, nhưng mà...
‘Giai đoạn đầu... nó chẳng giúp ích được cái vẹo gì cả...’
Lúc mới vào game, đa số quái vật đều là lũ não tôm, chỉ biết hùng hục lao lên phía trước.
Đào đâu ra đứa nào biết dùng ma pháp tinh thần cơ chứ?
Tất nhiên, giữ cho tinh thần đồng đội luôn "tươi tỉnh" thì cũng tốt đấy.
Nhưng so với mấy cái kỹ năng bị động kiểu [Man of Steel] của Lucas thì đúng là chạnh lòng thật sự...
Thứ tôi cần bây giờ là một kỹ năng để giúp tôi sống sót ngay lúc này này!
"A phiền quá đi mất!"
Trong lúc tôi đang vò đầu bứt tai để cân não xem nên chọn con đường nào để giữ mạng, thì...
"Điện hạ, đã thấy Crossroads rồi!"
Tiếng của Lucas vang lên.
"Cuối cùng cũng tới!"
Tôi thò đầu ra khỏi cửa sổ xe ngựa. Để xem nào.
Phía cuối đường chân trời không xa—một thành phố được bao quanh bởi những bức tường sắt vững chãi đang sừng sững hiện ra.
……….
Crossroads.
Đó là tên của một pháo đài được xây dựng tại nơi tận cùng phía Nam của thế giới.
Pháo đài này được dựng lên nhằm ngăn chặn lũ quái vật không ngừng trào ra từ "Hồ Đen" ở phương Nam.
Từng có thời, nơi đây là pháo đài quy mô lớn nhất Đế chế với những bức tường thành gia cố bằng sắt, hào nước chảy đầy thánh thủy, và những dãy Đại pháo ma thuật cổ đại (Ancient Mana Cannon) hay nỏ liên hoàn Ballista dày đặc.
Hàng vạn binh sĩ đã từng đồn trú tại đây.
Tuy nhiên, trong mười mấy năm trở lại đây, khi tần suất xâm lược của quái vật giảm dần, Đế chế đã rút bớt quân đội để điều sang các mặt trận khác.
Thế giới vốn luôn chìm trong khói lửa, và Crossroads không phải là mặt trận duy nhất mà Đế chế phải duy trì.
Thay vào đó, khoảng trống binh lực được lấp đầy bởi lính đánh thuê.
Đám lính này được thuê mà chẳng cần xét đến quốc tịch hay thực lực. Nói thẳng ra, thứ Đế chế cần ở mặt trận này chỉ là những "bia đỡ đạn" bằng thịt.
Những cựu binh sắp giải ngũ bị hắt hủi khỏi các cuộc chiến giữa người với người, hay đám lính mới tò te non nớt đều đổ xô về đây. Khi những sinh mạng rẻ rúng tụ tập lại, các nhà hàng, quán trọ và ngân hàng mọc lên như nấm sau mưa.
Mười mấy năm trôi qua, pháo đài đã biến đổi thành một thành phố với kích thước phình to một cách dị dạng.
Đến một lúc nào đó, người ta không còn gọi Crossroads là pháo đài nữa. Thay vào đó, họ gọi nó là:
Mặt trận quái vật.
Thành phố pháo đài.
Hoặc, như một sự chế nhạo dành cho lũ lính đánh thuê hám tiền lao vào chỗ chết như thiêu thân, người ta gọi nó là:
Phố tự sát. Thành phố trên mộ huyệt.
‘Đây chính là Crossroads.’
Ngồi trên xe ngựa tiến vào cổng Nam thành phố, tôi khẽ há miệng kinh ngạc.
‘Lúc xem qua màn hình máy tính không thấy gì... chứ nhìn tận mắt thì to hơn mình tưởng đấy.’
Trong chế độ Quản trị của game, tôi chỉ nhìn thành phố từ trên cao xuống, còn ở chế độ Thủ thành (Tower Defense) thì chỉ lo chạy đôn chạy đáo trên tường thành nên không cảm nhận được quy mô thực sự.
Nhưng giờ đây, nhìn bằng đôi mắt của một con người bằng xương bằng thịt, sự choáng ngợp hoàn toàn khác hẳn.
‘Và nó còn nát hơn mình tưởng nữa!’
Nhìn những cơ sở vật chất xuống cấp, tôi không khỏi nhíu mày.
Những bức tường thành chịu đựng đòn tấn công của quái vật suốt nhiều năm trời mà không được tu bổ tử tế nên trông rách nát thảm thương.
Hào nước thì cạn trơ đáy, nội khu thành phố bị cơi nới vô tội vạ khiến quy hoạch rối rắm như tơ vò.
‘Chỗ cần sửa không phải là một hay hai chỗ đâu.’
Đây là phòng tuyến Maginot của nhân loại.
Và... cũng là nơi sẽ trở thành thành phố của tôi.
‘Dù sao thì mình cũng sẽ trở thành lãnh chúa của nơi này đúng không?’
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận