- Trang Chủ
- Xuyên không
- Tôi Trở Thành Bạo Chúa Của Một Trò Chơi Phòng Thủ (Dịch)
- Chương 25: [Ngoại truyện] Ba hiệp đấu với gã đạo diễn đáng ăn đòn 2
“Tôi nghĩ ngài là người có khả năng cao nhất, nên mới đánh liều mời ngài đến đây bằng tâm thế có bệnh thì vái tứ phương đấy ạaa.”
“Mời cái con khỉ! Đây là bắt cóc! Đã thế còn ném ta vào cái thân xác rác rưởi này ngay giữa cái Tutorial đó hả?! Ngươi muốn ta chết luôn cho rảnh nợ à!”
“Cái đó… là do sai sót, hay gọi là Bug nhỉ… Đó là sự cố ngoài dự kiến của tôi mà thôi…….”
Aider nói giọng lí nhí, thấy tôi trừng mắt hung dữ, hắn lại nằm rạp xuống sàn.
“Dù sao thì! Tôi xin nói trước về ‘Phần thưởng’ mà ngài sẽ nhận được nếu giúp đỡ chúng tôiii.”
Tôi nhíu mày.
“Phần thưởng?”
“Nếu ngài dẫn dắt thế giới này đi đến True Ending, tôi sẽ thực hiện một điều ước của ngài.”
“Điều ước……?”
Cái gì thế này, tìm đủ 7 viên ngọc rồng rồi cầu nguyện à?
“Nói cho cùng, tôi là sự tồn tại gần với Thần của thế giới này mừuu.”
Aider dõng dạc khẳng định với gương mặt vừa bị tôi đấm bầm dập.
Nghe "uy tín" kinh khủng.
“Khi ngài quay trở về thế giới cũ, tặng ngài một món quà hậu hĩnh cũng chẳng có gì khó khăn cả.”
“Cái gì cũng được?”
“Bất cứ điều gì!”
“10 tỷ tiền mặt cũng được luôn?”
“Chỉ 10 tỷ thôi sao? 100 tỷ tôi cũng lo được. Ngài có muốn thêm không?”
……Gã này, hình như đang phát "séc khống" thì phải.
Nhưng thành thật mà nói, tôi bắt đầu thấy lung lay.
Thực hiện một điều ước sao?
Tôi quả thực có rất nhiều điều muốn thực hiện.
‘Anh!’
……Không.
Chỉ có một điều ước duy nhất mà tôi nhất định phải hoàn thành.
Tôi nuốt nước bọt cái ực.
Nếu gã này thực sự làm được điều đó, vậy thì…….
Aider mỉm cười dịu dàng nhìn tôi.
“Ngài có một ước nguyện muốn hoàn thành mà. Đúng không? Không phải tiền bạc, mà là một điều quan trọng hơn nhiều.”
“…….”
“Có một giấc mơ ngài tưởng chừng đã phải từ bỏ vì không thể thực hiện được, đúng không?”
Đến lúc này tôi mới nhận ra.
Gã tự xưng là Thần trước mặt tôi này, hắn biết rõ mọi thứ nên mới triệu hồi tôi.
Hắn biết tôi đang hối hận về điều gì. Và tôi đã sống trong sự dằn vặt đó ra sao.
“Giấc mơ đó, tôi sẽ thực hiện cho ngài.”
“……Đó là giấc mơ đã chấm dứt rồi.”
“Chừng nào còn mang theo trong tim, giấc mơ đó vẫn chưa thất bại đâu.”
Không hiểu sao Aider lại nói với vẻ khẳng định chắc nịch như thể hắn thấu hiểu hết thảy.
“Giao kèo với tôi đi, ngài Cổ Điển.”
“…….”
“Hãy phá đảo thế giới này, dẫn dắt nó đến True Ending. Khi đó, tâm nguyện của ngài, tôi sẽ thực hiện.”
Tôi im lặng một hồi rồi hất hàm:
“Nhưng nếu có năng lực cỡ đó, sao ngươi không tự mình giải quyết đi?”
“Năng lực của tôi bị dính rất nhiều hạn chế. Ở ‘Bên ngoài’ thế giới này tôi có thể dùng đủ mọi quyền năng, nhưng ở ‘Bên trong’, tôi cũng chỉ là một con người bình thường. Đó là lý do tôi cần một người đại diện như ngài……”
Tôi thở dài một tiếng.
Tuy không tin gã này hoàn toàn, nhưng tôi cũng hiểu sơ sơ tình hình.
Có điều.
“Hỏi một câu cuối.”
“Vânggg.”
“Nếu ta chết ở đây, chuyện gì sẽ xảy ra?”
Đây mới là vấn đề quan trọng nhất.
“Winner takes all (Kẻ thắng ăn tất). Nếu phá đảo thành công, ngài sẽ trở về thế giới cũ an toàn, đúng vào khoảnh khắc ngài đang livestream, với tâm nguyện đã thành hiện thực.”
Aider nở nụ cười tươi rói:
“Nhưng nếu chết ở đây, là hết.”
“…….”
“Đời người chỉ có một mạng (One-coin play). Không Save, không Load. Ngài đã phá đảo chế độ Iron Man rồi, ngài hiểu rõ nhất mà?”
Đúng vậy. Cái trò chơi này, nó vốn là như thế.
Hệ thống có thể ưu ái bạn ở mọi mặt, nhưng riêng cái chết thì tuyệt đối không thể vãn hồi.
“Nếu ngài muốn quay về Trái Đất ngay bây giờ, tôi có thể gửi ngài đi ngay lập tức.”
“Cái gì? Thật không?”
“Thật chứ ạ. Thực ra ngay từ đầu tôi đã định mời ngài đến đây để hỏi ý kiến rồi mới đưa đi, nhưng do có sự cố nên ngài mới bị rơi thẳng vào cái Tutorial đó……”
Aider gãi cằm đầy ngượng ngùng rồi nhìn xoáy vào tôi.
“Ngài chọn thế nào? Chấp nhận thử thách True Ending để giành lấy cơ hội thực hiện tâm nguyện? Hay là…… quay về cuộc sống bình yên, nơi ngài không phải đối mặt với bất cứ hiểm họa chết chóc nào?”
“…….”
“Quyền lựa chọn hoàn toàn nằm trong tay ngài.”
Nếu là một người bình thường, chắc chắn tôi phải chọn quay về ngay lập tức.
Nhưng có hai thứ đã giữ chân tôi lại.
Một là khát khao thực hiện tâm nguyện đó, và thứ hai là.
‘Chẳng phải cũng đáng để thử sao?’
Đó là sự tự tin.
Tôi đã phá đảo cái game này ở chế độ 'Địa ngục Thiết nhân'.
Về cơ bản, tôi đã nắm rõ mọi ngóc ngách của trò chơi này trong lòng bàn tay.
Phá đảo thêm một lần nữa?
Có gì mà không làm được chứ?
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận