Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Linh dị
  3. Trăm Quỷ Đưa Dâu: Quận Chúa Trở Về (Dịch)
  4. Chương 1: Linh Dược Hóa Ác Quỷ 1

Trăm Quỷ Đưa Dâu: Quận Chúa Trở Về (Dịch)

  • 3 lượt xem
  • 892 chữ
  • 2026-04-02 22:45:12

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Ngu Tam Thất chết rồi.

Hạ nhân dùng một manh chiếu rách cuộn xác nàng lại, thẳng tay vứt ra ngoài đại môn.

Thi thể nàng nằm đó, phơi bày dưới thiên thanh bạch nhật, mặc cho vạn người dòm ngó.

Giữa đám đông vây quanh, một tên gia bộc cao giọng tuyên cáo “tội trạng” của nàng:

“Ngu gia có nữ nhi bất hiếu bất đễ, nghịch ý phạm thượng. Ngu Tam Thất ở trong cung mạo phạm Thái hậu, tự biết tội ác tày trời nên đã khiếp sợ mà tự sát. Lão gia phủ ta không thể dung thứ cho loại nghiệt chướng này, nay tuyên bố trục xuất khỏi gia phả để răn đe hậu thế!”

Thiếu nữ chết không nhắm mắt, đôi đồng tử vẫn mở trừng trừng u uất, vệt lệ máu đã khô khốc nơi khóe mi.

Xung quanh không một lời xót thương, chỉ có tiếng phỉ nhổ và những lời lăng mạ không ngớt.

Ý thức dần tản mát, hồn phách nàng rời khỏi nhục thân, lơ lửng giữa hư không mịt mù.

Nàng “nhìn thấy” những người gọi là người thân của mình.

Phụ thân phất tay áo, than rằng gia môn bất hạnh, rước phải loại sao chổi ám quẻ về phủ.

Mẫu thân che mặt khóc ròng, nói rằng hối hận vì đã sinh ra nàng, thà để nàng chết rấp ở ngoài đường còn hơn.

Đại ca thở dài bất lực, buông câu nàng đã hết thuốc chữa.

Nhị ca nghiến răng nguyền rủa nàng độc ác ngu xuẩn, chỉ muốn tự tay bóp chết nàng ngay lập tức.

Tứ muội lệ nhòa đôi mắt, nghẹn ngào không hiểu tại sao nàng lại tâm địa sắt đá, muốn kéo cả gia tộc xuống vũng bùn sâu?

Tất cả bọn họ đều oán nàng, hận nàng!

Chỉ hận không thể để nàng tan xương nát thịt ngay tức khắc!

Nhưng Ngu Tam Thất không hiểu, rốt cuộc nàng đã phạm phải đại tội gì để họ thù hận đến mức này?

Rõ ràng nàng đã liều mình cứu Thái hậu, ngay cả Hoàng thượng cũng phán chuyện này chưa có định luận, phải chờ Thái hậu tỉnh lại mới định tội.

Vậy mà người nhà của nàng, những người chung dòng máu với nàng, lại nôn nóng đóng lên người nàng cái mác tội nhân đến thế!

“Bà bà, Tam Thất sai rồi, Tam Thất không nên quay về.”

Hồn phách nàng run rẩy trong gió lạnh.

Năm xưa nàng bị bọn buôn người bắt cóc, lưu lạc đến thôn Hoàng Tuyền, được Mạnh bà bà cưu mang, có các huynh trưởng, thúc bá bầu bạn.

Năm mười lăm tuổi, Ngu gia tìm đến cửa đón nàng về.

Khi hoạn lộ của Phụ thân trắc trở, chính nàng đã cầu quỷ hỏi thần, giúp ông ta hóa hung thành cát.

Đại ca khao khát công danh, nàng dốc hết tâm lực, nhờ vả quỷ thần tìm kiếm cổ thư của bậc đại nho đã khuất.

Nhị ca ngã ngựa tàn phế, đại phu đều bó tay, chính nàng đã lấy thân làm vật tế, chuyển toàn bộ thương tật sang hồn phách của chính mình để cứu đôi chân cho huynh ấy.

Sinh mà không dưỡng, dưỡng mà không thương.

Nàng đã moi tim móc gan để đối đãi với họ, xem họ là tất cả.

Vậy mà thứ nhận lại là gì?

Là sự khinh khi, là ghét bỏ, là những lời nguyền rủa “Ngươi sao không đi chết đi!” cay nghiệt.

Tam Thất vốn là một vị thuốc: hoạt huyết, tiêu ứ, giảm đau.

Nàng đã tự luyện mình thành “linh dược” dâng tận tay người nhà, nhưng lại chẳng giữ lại cho mình dù chỉ một chút tàn dư.

Rõ ràng nàng sinh ra đã mang Âm Dương Nhãn, có thể thấu thị cõi u minh, nhìn thấu lòng người trần thế.

 Tại sao nàng lại để tình thân che mờ mắt?

Tại sao không nhìn rõ tâm địa độc địa của những kẻ thân thiết nhất?

Mãi đến lúc hơi tàn lực kiệt, màn sương mù ấy mới chịu tan đi.

Lẽ ra không nên như vậy.

Nàng không nên mù quáng đến thế!

 Không nên!

Nàng lơ lửng bên cạnh thi thể lạnh lẽo của chính mình.

Người thường không thấy, nhưng giữa màn tuyết trắng, từng luồng hắc khí đang cuộn trào, hóa thành những bóng người mờ ảo như sương đen ma mị.

Quỷ vật từ tứ phía kéo về tụ tập, vây quanh hồn phách Ngu Tam Thất.

Chúng thì thầm oán độc, phát ra những tiếng cười lanh lảnh chói tai, chế giễu sự ngu xuẩn của nàng.

Chúng nhìn nàng bằng ánh mắt tham lam tột độ:

“Ăn nó đi… Ăn nó đi, chúng ta sẽ trở nên cường đại!”

Lũ quỷ vật điên cuồng lao về phía nàng.

Đột ngột, một tràng tiếng vó ngựa dồn dập xé tan bầu không khí u ám.

Lũ quỷ hú lên kinh hãi, như gặp phải thiên địch đáng sợ, vội vã tản ra né tránh.

Giữa bão tuyết mịt mù, vị tướng quân trẻ tuổi thúc ngựa xông tới.

Áo choàng đỏ thẫm bay phần phật như ngọn lửa rực cháy giữa mùa đông, phía sau là hàng ngũ binh sĩ uy phong lẫm liệt.

Đám đông kinh ngạc thốt lên:

 “Là Yến Thiếu tướng quân! Thiếu tướng quân đại thắng trở về rồi!”

Giữa muôn vạn tiếng tung hô, gương mặt chàng trai ấy vẫn lạnh lùng như băng tuyết, dung mạo như ngọc nhưng toát lên vẻ thờ ơ cách biệt.

Khí chất của hắn khiến người ta liên tưởng đến câu:

“Tính như bạch ngọc, dù nung vẫn lạnh.”

Hắn xuống ngựa, bước chân kiên định tiến về phía xác nàng.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top