Một gia nhân hớt hải chạy vào.
Ngu Mẫn Võ là người đầu tiên xông ra, Ngu Đường và Liễu thị cũng hối hả theo sau.
Ngu Mẫn Văn đang hầu thuốc cho Ngu Kính cũng dỏng tai nghe ngóng.
Gia nhân kia vẻ mặt khó xử, lắp bắp:
“Nghe nói… Hoàng thượng ra lệnh đánh trượng Yến Thiếu tướng quân, nhưng… nhưng lại để ngài ấy mang hết phần thưởng vốn ban cho phủ chúng ta đi rồi…”
“Mang đi? Yến Độ dựa vào cái gì mà mang đi!”
Ngu Mẫn Võ gầm lên:
“Còn thánh chỉ thì sao? Hoàng thượng không thu hồi mệnh lệnh phong Quận chúa sao?”
Gia nhân lắc đầu lia lịa.
Liễu thị thét lên một tiếng đau đớn rồi lại lịm đi.
Đôi tay đang bưng bát thuốc của Ngu Mẫn Văn run rẩy dữ dội, Ngu Kính tức giận hất đổ bát thuốc trên tay hắn.
Ngu Mẫn Võ gầm thét điên cuồng, Ngu Đường cắn môi đến sắp rách.
Tại sao Hoàng thượng không thu hồi mệnh lệnh?!
Một con nha đầu quê mùa như Ngu Tam Thất sao xứng làm Quận chúa cao quý!!
Nếu Ngu Tam Thất vẫn là Quận chúa, nàng ta sẽ không bao giờ trở về Ngu gia nữa.
Vậy còn linh dược cho Bác Viễn Hầu phủ thì tính sao…
Ngu Đường sực tỉnh, không được, nàng phải lấy được thuốc!
Đúng rồi, phòng của Ngu Tam Thất!
Trong căn phòng rách nát đó chắc chắn vẫn còn thuốc giấu lại!
Ngu Đường chạy thục mạng đến tiểu viện hoang tàn nơi Tam Thất từng ở, nhưng đã muộn.
Tam Thất đã mang toàn bộ đồ đạc rời đi từ lâu.
Đồ của nàng ở Ngu gia không nhiều, bởi Ngu gia vốn chẳng cho nàng thứ gì đáng giá.
Thứ nàng mang đi đều là những món quà từ thôn Hoàng Tuyền khi nàng được đón về – quà của Mạnh bà bà, của các thúc bá, tỷ muội trong thôn – cùng với những gì nàng chắt bóp được suốt những năm qua.
Trong đó có linh dược mà Ngu Đường thèm khát, có nửa cuối cuốn cổ thư đại nho định tặng cho Ngu Mẫn Văn, có cao dưỡng nhan điều chế riêng cho Liễu thị, và cả khối Ô mộc ngàn năm bị sét đánh dành cho Ngu Mẫn Võ.
Để tìm được khối Ô mộc thiên niên bị lôi kích này, Tam Thất đã tốn không biết bao nhiêu công sức.
Gỗ Ô mộc vốn đã quý, lại qua thiên lôi tôi luyện, dùng làm vỏ kiếm không chỉ cứng cáp vạn phần mà còn là vật trấn quỷ trừ tà thượng hạng.
Nhưng có một điều Tam Thất vẫn không sao hiểu nổi.
Tình cảm của nàng đối với Ngu gia vốn chẳng sâu đậm đến thế.
Tại sao sau khi về đây, nàng lại biến thành một kẻ khờ khạo, dâng trọn tim gan, vắt kiệt bản thân để phụng sự cái gia đình này?
Rõ ràng cả đám người Ngu gia cộng lại cũng chẳng có lấy một phân lương tâm. Hai năm qua nàng bị trúng tà hay đầu óc có vấn đề?
Ngược lại, sau khi chết đi một lần, tâm trí nàng bỗng chốc tỉnh táo lạ thường, như thể nước trong đại não đã xả hết, như thể đã thoát khỏi một tầng xiềng xích vô hình nào đó.
Tam Thất trăm bề không giải thích được.
Nàng lặng lẽ trở về Tướng quân phủ, thu lại hình nhân thế mạng trên giường, thầm nghĩ có thể đem khối gỗ lôi kích này tặng cho Yến Độ.
Tạm chưa bàn đến việc tại sao hắn lại giúp nàng đến thế, chỉ riêng việc hắn đứng ra che chở, nàng cũng nên đáp lễ.
Tuy nhiên, khối gỗ lôi kích này lúc này chưa thể lấy ra ngay được. Nàng vừa mới đến Tướng quân phủ tay không, làm sao khối gỗ này có thể tự dưng xuất hiện?
Tam Thất suy tính xong xuôi, cất chai thuốc vào người rồi đẩy cửa phòng.
Nam Tầm đứng trực ở cửa, vừa thấy nàng liền mừng rỡ khôn xiết:
“Quận chúa, người cuối cùng cũng tỉnh rồi! Nếu không phải đại phu nói người chỉ là đang ngủ, chúng ta còn tưởng người lại gặp chuyện không may…”
“Tướng quân nhà ta đã đến thăm người mấy lần rồi đó…”
Nam Tầm nói không ngớt, Tam Thất nghĩ đến vết thương của Yến Độ, buột miệng hỏi:
“Mông ngài ấy nát bét như vậy rồi mà còn xuống giường được sao?”
Không gian đột ngột rơi vào sự im lặng chết chóc.
Một tiếng ho khan vang lên bất ngờ.
Tam Thất ngước mắt, đập vào mắt nàng là dáng vẻ thảm hại của vị Thiếu tướng quân đang ho sặc sụa.
Đôi đồng tử màu nâu nhạt trên gương mặt lãnh nhược băng sương khẽ co rút lại, như thể vừa nghe thấy điều gì chấn động tâm can. Hai tai hắn đỏ rực như sắp nhỏ máu đến nơi.
Bốn mắt nhìn nhau, cánh mũi Tam Thất khẽ động, nàng ngửi thấy mùi máu tươi thoang thoảng, liền nghiêm giọng:
“Mau nằm xuống!”
“Thiếu tướng quân, mông ngài lại chảy máu rồi kìa!”
Yến Độ: “…”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận