Thấm thoát ba ngày đã trôi qua.
Tam Thất chuẩn bị xuất phủ.
Mấy ngày nay nàng cũng có ra ngoài, nhưng danh chính ngôn thuận ra đi bằng cửa chính thì đây là lần đầu.
Yến Độ đã sai người chuyển hết phần thưởng của Hoàng thượng sang cho nàng, toàn là trân bảo trị giá ngàn vàng, khổ nỗi những thứ này đều không thể tùy tiện mang đi đổi lấy tiền tệ!
Tam Thất biết những thứ này là do Yến Độ thay nàng cầu xin mà có, nàng không định nhận, cầm lấy chỉ thấy bỏng tay.
Huống hồ, nàng không thể cứ ăn không ngồi rồi trong phủ người ta mãi mà không có một đồng dính túi.
Nàng cần ra ngoài, và quan trọng hơn, nàng cần cho “một số người” có cơ hội được diện kiến nàng.
Nam Tầm cưỡi ngựa hộ tống nàng đến y quán lớn nhất kinh thành: Bảo Xuân Đường.
Tên tiểu nhị vừa thấy bóng dáng nàng, mắt liền sáng rỡ, cuống quýt chạy vào trong hét lớn:
“Chưởng quỹ! Mạnh cô nương đến rồi!!”
Nam Tầm lấy làm lạ: Mạnh?
Minh Hoa Quận chúa chẳng phải họ Ngu sao?
Tam Thất không giải thích.
Trước đây khi lâm vào cảnh túng quẫn, nàng từng đến đây bán thuốc.
Lúc đó nàng dùng tên giả, lấy họ của Mạnh bà bà – người đã cưu mang nàng ở thôn Hoàng Tuyền.
Chưởng quỹ Bảo Xuân Đường là Chu lão đầu, nghe tin liền từ hậu đường lật đật chạy ra nghênh đón.
“Mạnh cô nương, cô nương làm lão phu tìm muốn hụt hơi rồi!!”
Chu chưởng quỹ mời nàng lên lầu, đích thân rót trà, sự ân cần này khiến Nam Tầm càng thêm kinh ngạc.
Tam Thất cũng chẳng khách sáo, nàng lấy ra một bình sứ nhỏ, đẩy về phía ông ta.
Chu chưởng quỹ nín thở, cẩn trọng nhận lấy.
Ông đổ một viên thuốc ra, đưa lên mũi ngửi, lại cẩn thận cạo một chút bột thuốc nếm thử.
Cả người ông run lên vì kích động.
Chính là nó! Chính là linh dược này!
Lần trước, nhờ viên “Trường An” này mà ông được phủ quan trên trọng thưởng.
Lão Thái quân trong phủ bị chứng ho kinh niên hành hạ, vậy mà chỉ sau vài viên Trường An, suốt cả tháng trời không hề tái phát.
Sáu bình thuốc ông mua từ Tam Thất trước đây vốn chỉ đủ dùng nửa năm, sau đó nàng biến mất khiến ông tiếc nuối khôn nguôi.
“Mạnh cô nương! Viên Trường An này lão phu bao hết! Mười lạng vàng một bình, cô nương có bao nhiêu lão phu lấy bấy nhiêu!”
Nam Tầm đứng cạnh nghe mà suýt lòi con mắt!
Cái gì? Một bình mười lạng vàng?!
Khoan đã, viên thuốc này trông quen quá… chẳng phải thứ bột mà hắn bôi lên mông Thiếu tướng quân hôm qua chính là do Quận chúa nghiền từ viên thuốc này ra sao?
Trời ạ, mông của Thiếu tướng quân vừa bôi hết mười lạng vàng ư?
Không, tính sơ sơ cũng phải ba mươi lạng!
Đúng là cái mông vàng ngọc mà!
Tam Thất khẽ lắc đầu: “Không có nhiều, lần này chỉ bán một bình.”
Chu chưởng quỹ cuống quýt, một bình chỉ có ba mươi viên, dùng chưa đầy một tháng đã hết.
Ông nghĩ nàng vẫn còn giận chuyện ông ép giá lần trước, liền cắn răng:
“Lão phu trước đây có mắt không thấy Thái Sơn, xin cô nương lượng thứ. Thế này đi, lão phu bù thêm tiền thuốc lần trước, còn bình này… lão trả gấp đôi, hai mươi lạng vàng, cô nương thấy sao?”
Nam Tầm bên cạnh đã hoàn toàn tê liệt.
Hắn nhẩm tính bổng lộc của mình… thôi khỏi tính đi, bổng lộc cả đời hắn chắc cũng chẳng bằng một cái nốt ruồi trên mông Thiếu tướng quân.
Tam Thất vẫn bình thản:
“Mười lạng là đủ. Sau này cứ mười ngày ta sẽ tới một lần. Nếu Chu chưởng quỹ đồng ý thì định đoạt như vậy, bằng không ta cũng không làm phiền thêm.”
Chu chưởng quỹ sao dám từ chối, chỉ sợ nàng đổi ý mà chạy mất.
Ông thở dài cầu khẩn: “Mạnh cô nương, thực sự không thể tăng thêm số lượng sao?”
“Linh dược này luyện chế cực kỳ tốn tâm sức, nếu không vì thiếu hụt ngân lượng, ta cũng chẳng mang bán.”
Tam Thất nói vậy, ông cũng không tiện nài ép.
Ông biết thuốc này không tầm thường, thực tế ông đã sai người nghiên cứu nhưng chỉ đoán ra được vài vị thuốc thông thường, những thành phần cốt lõi thì hoàn toàn mù tịt.
Ngay cả Thái y trong cung cũng không giải mã nổi.
Chu chưởng quỹ trân trọng cất thuốc, lấy ra một trăm lạng vàng định đưa nhưng Tam Thất chỉ nhận đúng mười lạng:
“Tiền hàng sòng phẳng.”
Nàng không nhận tiền bù thêm, bởi giao dịch cũ đã là chuyện quá khứ, nhân quả đã vẹn tròn, nếu nàng nhận thêm sẽ vướng vào tơ vò nhân quả không cần thiết.
Chu chưởng quỹ thất vọng cùng cực.
Ông thà rằng nàng đòi nhiều tiền, còn hơn là sòng phẳng đến lạnh lùng như vậy.
“Phải rồi,”
Khi chuẩn bị rời đi, Tam Thất đột nhiên khựng lại, đôi mắt u minh nhìn Chu chưởng quỹ:
“Thuốc này, ông có thể bán cho bất kỳ ai, duy chỉ có hai phủ này là tuyệt đối không được bán.”
Chu chưởng quỹ thầm nghĩ thuốc quý thế này ông còn chẳng đủ dùng cho gia đình, sao nỡ bán đi?
Nhưng ông vẫn tò mò hỏi:
“Xin hỏi cô nương, là hai nhà nào?”
Tam Thất nhếch môi, nụ cười mang theo vài phần sát khí lạnh lẽo:
“Lễ bộ Lang trung Ngu gia… à không, hiện giờ phải gọi là Ngu Chủ bộ rồi. Và nhà còn lại chính là… Bác Viễn Hầu phủ.”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận