Đám đông tựa như nước gặp rẽ sóng, tự động nhường lối.
Vị tướng quân đứng lặng im bên thi thể nàng hồi lâu.
Ngu Tam Thất ngây người nhìn hắn.
Yến Độ!
Điệt tử của Hoàng hậu, nhi tử duy nhất còn lại của Hộ Quốc Yến thị, vị thần tướng được Hoàng thượng đích thân sắc phong.
Hắn đến đây làm gì?
Lúc sinh thời, nàng và hắn chẳng có mấy giao tình.
Nàng nghĩ thầm: Chắc hẳn hắn nghe tin nàng “mưu hại” Thái hậu nên mới vội vã tìm đến tính sổ.
Tiếc thay, Yến Độ đến muộn rồi, nàng đã là một cái xác không hồn.
Thế nhưng, giây tiếp theo, người nam nhân lạnh lùng ấy lại đi xuyên qua hồn phách nàng, tựa như một luồng hỏa khí rực rỡ.
Hắn cẩn trọng từng chút một, bế xốc thi thể nàng lên. Sự ấm áp từ hắn làm bỏng rát cả hồn phách nàng.
Nàng nghe thấy giọng hắn vang lên, từng chữ như sấm bên tai, là lời tuyên cáo với cả thiên hạ:
thiện!”
“Ngu gia vứt bỏ nàng!”
“Ta, Yến Độ, không bỏ!”
Thi thể nàng được Yến Độ mang đi, hồn phách cũng bị kéo theo.
Nàng thấy hắn thúc ngựa về phủ, đặt nàng lên giường trong tẩm phòng của chính hắn.
Hắn điên cuồng gọi đại phu, đôi mắt hằn lên những tia máu và sự phẫn uất tột cùng.
“Cứu nàng ấy! Ta muốn nàng ấy phải sống!”
Đại phu run rẩy bắt mạch:
“Thiếu tướng quân, Ngu Tam tiểu thư đã tuyệt khí rồi, hay là… hay là sớm lo hậu sự…”
“Tục Mệnh Kim Đan mà Hoàng cô trượng ban cho đâu?”
“Thiếu tướng quân, không được! Kim đan chỉ có hai viên, là để cứu mạng ngài khi lâm nguy…”
“Đút cho nàng ấy!”
Mọi người đều đau lòng, đó là thần dược cứu mạng, sao có thể lãng phí cho một người đã tắt thở?
Nhưng Yến Độ như hóa dại, hắn không nghe thấy gì cả.
Hắn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trắng bệch của nàng, thì thầm điều gì đó mà chỉ mình nàng nghe thấy:
“Xin lỗi…”
“Xin lỗi, ta về muộn rồi. “
“Xin lỗi, ta đã không bảo vệ được nàng.”
Từng lời thốt ra là nỗi đau thấu xương, là sự tự trách khôn nguôi.
Hồn phách lạnh lẽo của Ngu Tam Thất như bị ném vào lò lửa, nàng bàng hoàng, mông lung.
Tại sao hắn lại xin lỗi?
Rõ ràng họ đâu có thân thiết…
Nàng ngắm nhìn hắn, chàng thiếu niên chưa tròn hai mươi, mang trên mình khí chất sát phạt của chiến trường đẫm máu.
Một kẻ vốn dĩ lạnh lùng vô cảm với nữ nhân thiên hạ, vậy mà giờ đây lại nhìn thi thể đáng sợ của nàng với đôi mắt tràn đầy xót xa.
Người nhà chưa từng thương nàng, vậy mà người dưng như hắn lại khắc cốt ghi tâm.
Khi thanh danh nàng nhơ nhuốc, vạn người phỉ nhổ, chỉ có hắn kiên định đứng ra che chở.
Rõ ràng nàng đã chết, ai lại vì một cái xác mà đối đầu với thiên hạ, bất chấp uy nghiêm của Hoàng quyền?
“Tướng quân! Trong cung có tin!”
Một thân vệ hớt hải chạy vào.
“Thái hậu nương nương tỉnh rồi, đích thân người nói Ngu Tam tiểu thư là ân nhân cứu mạng. Hoàng thượng chưa biết tiểu thư đã khuất, đã hạ chỉ ban thưởng, công công truyền chỉ sắp đến Ngu phủ rồi!”
Yến Độ đột ngột quay đầu, sắc mặt âm trầm đến cực điểm:
“Chuẩn bị ngựa! Ta vào cung diện Thánh!”
Hắn ngồi xuống bên giường, nhẹ nhàng lau vết lệ máu trên mặt nàng, giọng điệu dịu dàng chưa từng có:
“Ngu Tam Thất, đừng từ bỏ. Sống lại đi. Đừng từ bỏ chính mình. Hãy sống lại để tận mắt nhìn xem kết cục của những kẻ đó!”
Yến Độ rời đi để đòi lại công đạo cho nàng.
Trong phòng, mọi người cũng tản dần. Một tấm vải trắng lạnh lẽo phủ lên thi thể nàng.
Hồn phách nàng đứng đó, cảm nhận một lực hút mãnh liệt từ nhục thân.
Đột nhiên, một bàn tay quỷ đen ngòm từ lòng đất trồi lên tóm chặt chân nàng. Vô số quỷ vật lại hiện ra như sương đen dày đặc.
“ Đến đây bầu bạn với chúng ta đi… Chúng ta mới là đồng loại của ngươi… hi hi…”
Lũ quỷ gào thét lao tới định nuốt chửng nàng.
Ngu Tam Thất đột ngột giơ tay, tóm chặt lấy một con quỷ.
Đôi mắt nàng đỏ ngầu, lạnh lẽo đến rợn người.
Lũ quỷ đang cắn xé hồn phách nàng bỗng cứng đờ, rồi phát ra những tiếng la rống thảm thiết kinh hoàng.
“Không một ai được phép làm tổn thương ta nữa… Quỷ cũng không được!”
Lúc này, nàng như một vũng bùn đen đặc ác ý, còn đáng sợ hơn cả quỷ vật.
Kẻ nào muốn nuốt nàng, nàng sẽ nuốt chửng kẻ đó.
Nàng vốn sinh ra đã có thể nuốt chửng quỷ vật.
Năm xưa ở thôn dã nàng không thấy mình kỳ lạ, mãi đến khi về Ngu gia mới thấy mình là kẻ quái thai khác loài.
Vì hổ thẹn, nàng đã khoác lên tấm da cừu, tự thuần hóa mình để đổi lấy chút tình thân nực cười ấy.
Nhưng nàng vốn là dị loại, tại sao phải tủi thân vì những kẻ không xứng đáng?
Hồn phách nhập thể, tấm vải trắng hất tung!
Ngu Tam Thất đột ngột mở mắt.
Ác quỷ đã trở về.
Những kẻ nợ nàng, những món nợ máu... tất cả sẽ phải xuống địa ngục.
Bởi vì, chúng chỉ xứng đáng sống ở đó mà thôi!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận