Trên chiếc cổ trắng ngần, vết bầm tím do bị bóp nghẹt hiện lên rõ rệt như một minh chứng cho sự tàn độc của người thân.
“Phụ thân, mẫu thân, đại ca, nhị ca, tứ muội...”
Ánh mắt nàng chậm rãi lướt qua từng gương mặt đang tái mét vì sợ hãi.
Nàng gằn từng chữ, thanh âm như tiếng vọng từ cõi hư ảo:
“Con... về rồi đây.”
Về để đòi lại nợ máu của các người.
Thấy nàng còn sống, lá bùa đòi mạng trên đầu Ngu gia coi như tạm gỡ bỏ.
Duy chỉ có Ngu Đường là hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Nhìn phong hiệu Quận chúa vừa rơi xuống đầu kẻ nàng khinh rẻ, Ngu Đường cố nén lòng đố kỵ, giả vờ tình tỷ muội thắm thiết:
“Tam tỷ, tỷ làm bọn muội sợ chết khiếp. May mà Thái hậu minh giám, sự thật mới được phơi bày. Sau này tỷ có hờn dỗi cũng không nên lấy thanh danh ra làm trò đùa như vậy!”
“Tỷ không chịu giải thích rõ ràng, khiến mọi người đều tưởng tỷ hại Thái hậu, phụ mẫu đã vì tỷ mà hao tâm khổ tứ biết bao...”
Lời của Ngu Đường lập tức hướng mũi dùi về phía Tam Thất, khiến Ngu gia tìm được chỗ trút giận:
“Phải đó, cái con bé này, sau này không được bướng bỉnh như vậy nữa. Con xem con đã gây ra bao nhiêu hiểu lầm...”
Dân chúng xung quanh bắt đầu dao động.
Phải chăng do tính tình nàng cổ quái, lại từ thôn dã trở về nên mới rước họa vào thân?
“Thật sao?”
Ngu Tam Thất bỗng bật cười, tiếng cười lanh lảnh nhưng lạnh lẽo vô cùng. Ghê tởm, sự giả tạo này khiến nàng buồn nôn.
Nàng nhìn chùm chằm vào họ, giọng nói khàn đặc nhưng sắc lẹm như lưỡi dao gỉ sét đang mài sạch lớp vỏ để lộ ra sát khí:
“Lúc ta nói ta cứu người, đại ca, huynh có từng tin ta lấy một lời?”
“Hay khi nhị ca bóp cổ ta, ép ta phải chết để tạ tội — ta đã từng cầu xin huynh nương tay chưa?”
Nàng quay sang nhìn Ngu Đường, nụ cười càng thêm lạnh lẽo:
“Còn ngươi, Ngu Đường. Chẳng phải chính miệng ngươi rêu rao rằng ta đố kỵ ngươi, vì muốn trả thù ngươi nên mới mưu hại Thái hậu, kéo cả nhà xuống nước đó sao?”
“Tam Thất, con đừng nói bậy!”
Ngu Kính hoảng hốt nhìn vị thái giám, vội vã lấp liếm:
“Nha đầu này rơi xuống nước nên kinh sợ quá độ, e là phát sốt đến hồ đồ rồi...”
Ánh mắt Tam Thất chợt sắc lạnh:
“Vậy việc phơi thây ta ngoài đường, nói ta làm nhục môn phong, trục xuất ta khỏi gia phả... là do ai hạ lệnh?”
Đám đông lập tức bùng nổ:
“Đúng vậy! Chúng tôi đều nghe thấy cả!”
“Lúc đó họ nói Tam tiểu thư sợ tội tự sát, vứt xác ra ngoài, còn là Yến Thiếu tướng quân đến thu xác cho nàng ấy đấy!”
“Ha ha! Ông trời có mắt, để Tam tiểu thư sống lại vạch trần bộ mặt giả nhân giả nghĩa của cái nhà này!”
Sắc mặt người nhà họ Ngu tái mét như tro tàn. Họ không thể tin được Ngu Tam Thất lại dám vạch áo cho người xem lưng ngay trước mặt thái giám tuyên chỉ.
Đây chẳng phải là tự nhận tội khi quân sao?
Lý công công bên cạnh sớm đã bừng bừng nổi giận:
“Ngu Lang trung! Các người to gan thật, lại dám đối xử với ân nhân của Thái hậu, với Minh Hoa Quận chúa như vậy sao?!”
“Không! Lý công công, đây là hiểu lầm!”
Ngu Kính cuống cuồng, ánh mắt cầu cứu dừng lại trên người Ngu Đường.
Ngu Đường biết phụ thân mình là kẻ lật lọng, thấy tình thế bất lợi, nàng ta liền cắn răng quỳ sụp xuống, nước mắt cá sấu tuôn rơi:
“Tam tỷ tỷ, tỷ đừng như vậy... tỷ có oán hận thì cứ trút lên đầu muội. Muội biết tỷ không thích muội, muội sẽ dọn ra khỏi Ngu gia, muội đi làm ni cô đoạn tuyệt hồng trần, sau này không bao giờ làm chướng mắt tỷ nữa, được không...”
Đến nước này, nàng ta vẫn không quên diễn vai kẻ bị hại để đẩy Tam Thất vào thế ác độc.
Ngu Tam Thất nhìn chằm chằm vào đôi đồng tử đang diễn kịch của nàng ta, bỗng nhiên bật cười lãng đãng:
“Được thôi. Vậy thì Tứ muội phải nói được làm được đấy nhé.”
“Bây giờ muội xuống tóc đi tu ngay lập tức, ta sẽ lập tức tiếp chỉ tạ ơn. Thế nào?”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận