Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Linh dị
  3. Trò Chơi Cầu Sinh (Dịch)
  4. Chương 11: Sát cơ trên hoang đảo (02)

Trò Chơi Cầu Sinh (Dịch)

  • 16 lượt xem
  • 1060 chữ
  • 2026-01-26 23:18:57

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

[Nấm Ảo Giác: Có độc. Ăn vào sẽ phê như đang nằm mơ, gây rối loạn hệ thần kinh và hưng phấn tột độ, khiến hành vi mất kiểm soát. Người chết có thể yên tâm sử dụng.]

 [Nghiêm cấm cho "người sống" ăn.]

[Đã thêm "Nấm Ảo Giác" vào danh lục nguyên liệu.]

Hắn thầm nghĩ nếu thứ này ăn được, hái một ít về nghiên cứu công thức món mới cũng không tệ, biết đâu lại có hương vị lạ kỳ.

Vừa nghĩ đến chuyện được "ăn", Đường Nguyên bỗng thấy phấn khích hẳn lên, ngay cả cái nhiệm vụ chết tiệt kia cũng chẳng làm hắn hào hứng đến thế.

"Chẳng có cái vẹo gì cả, cái đảo này vốn không cho người ở, hay mục tiêu nhiệm vụ là bắt mình làm Robinson sinh tồn nhỉ?"

 Vương Quyền Quý lầm bầm.

"Đi bộ nãy giờ tụt kha khá thể lực rồi, phải kiếm cái gì bỏ bụng thôi."

Trời sập tối nhanh chóng, màn đêm nuốt chửng hòn đảo.

Kể từ lúc nhóm Đường Nguyên đặt chân lên đây, mới chỉ trôi qua... một tiếng đồng hồ.

[22:00]

Boong...

Tiếng chuông cổ trên đỉnh núi đột ngột vang lên, làm lũ quạ đen giật mình bay tán loạn.

Mọi người lập tức căng như dây đàn.

 Đêm xuống, sương mù cũng bắt đầu dày đặc hơn.

Hòn đảo chìm trong làn sương giăng lối, bầu trời đêm vốn trong trẻo giờ trở nên đục ngầu, một quầng trăng máu hiện ra.

Đây chắc chắn là một đêm không dễ dung thân!

 Trong bóng tối, con mắt phải của Đường Nguyên lóe sáng rõ rệt, trông hệt như một chiếc mắt điện tử đến từ công nghệ tương lai.

[Cảnh báo: Có thứ gì đó trong sương mù đang tiến về phía các ngươi!]

Boong boong boong boong...

Tiếng chuông lại vang lên, lần này dồn dập hơn hẳn.

Bốn người đứng tựa lưng thành vòng tròn, nhìn chằm chằm vào màn sương.

"Nguy hiểm, tản ra mau!"

Gã trí thức đeo kính gọng vàng đẩy gọng kính, mặt mũi nghiêm trọng.

"Tản ra? Ông tưởng đang đóng phim kinh dị chắc? Tản ra là chết đấy! Cóc sợ, đứa nào giỏi thì nhào vô, mình đông thế này sợ gì nó?"

"Thằng ngu! Thiên phú của tôi là dự báo nguy hiểm, tin hay không tùy!"

Gã chửi thề một tiếng rồi cắm đầu chạy biến về một hướng.

Dù sao cũng là người chơi bậc B, gã làm vậy hẳn có lý do.

Đường Nguyên chọn tin gã, hắn lao nhanh vào rừng cây, Lưu Thông Tuệ cũng bám sát ngay sau.

Ngay giây tiếp theo sau khi Vương Quyền Quý bỏ chạy, tại vị trí họ vừa đứng hiện ra một bóng hình vặn vẹo.

Đó là một con quái vật hình người với phần thân trên dài ngoằng dị dạng, ngồi trên một chiếc xe lăn loang lổ vết máu.

Tay nó lăm lăm một cây tử thần liềm đen kịt, toàn thân tỏa ra tử khí nồng nặc.

Uỳnh! Lưỡi liềm dài ngoặc bổ xuống đúng chỗ họ vừa đứng nhưng hụt mục tiêu.

[Đồ Tể: Ác linh bí ẩn thường xuất hiện vào ban đêm. Lưỡi liềm dài có thể dễ dàng gặt đầu con mồi, chiếc xe lăn đầy máu giúp hắn truy đuổi mục tiêu với tốc độ cực nhanh.]

[Khi chuông vang, Đồ Tể sẽ tàng hình và không thể tấn công. Khi chuông vang lần nữa, Đồ Tể sẽ hiện hình.]

Hóa ra gã đột ngột xuất hiện là do vậy.

Nếu không nhờ tên kính vàng cảnh báo, có lẽ cả đám đã "lên đĩa" hết rồi.

Đường Nguyên vắt chân lên cổ chạy, vì hắn nhận ra gã Đồ Tể đã khóa mục tiêu vào mình!

Lưu Thông Tuệ chạy cách hắn nửa bước bỗng dưng dùng tư thế chạy nước rút chuẩn chỉnh vượt mặt hắn cái vèo.

Đường Nguyên cạn lời, hắn lại không chạy nhanh bằng một đứa con gái cấp ba sao?

"Chạy bền cũng là một phần của thi cử, tôi tập luyện thường xuyên, là học sinh giỏi toàn diện 'Đức Trí Thể Mỹ' đấy."

Phía trước truyền lại câu trả lời như thấu hiểu thắc mắc của hắn.

Đúng là đồ học bá!

Gã Đồ Tể đằng sau càng lúc càng gần.

Đường Nguyên thấy mình ngoài việc chạy ra thì chẳng làm được gì khác.

Lưỡi liềm vung lên, Đường Nguyên nhanh trí thụp người xuống, một luồng gió lạnh buốt lướt qua đỉnh đầu, lưỡi liềm suýt chút nữa đã gọt sạch da đầu hắn.

[Thu thập tình báo: Sau khi dùng liềm một lần, Đồ Tể mất 3 giây để hồi chiêu.]

Hóa ra là có "cool-down".

Đường Nguyên thừa cơ vọt lẹ, nhưng chỉ chạy thế này thì không cắt đuôi nổi.

Thật bất ngờ, Lưu Thông Tuệ vốn đã chạy mất dạng bỗng quay lại, nhìn hắn bằng ánh mắt đầy khinh bỉ.

"Phốt-pho."

Cô nhàn nhạt thốt ra một từ.

Trong lòng bàn tay cô nhanh chóng ngưng tụ một khối chất rắn màu trắng cỡ quả bóng bàn rồi ném mạnh về phía gã Đồ Tể.

Bùm!

Một làn khói trắng xóa bùng nổ, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của kẻ địch.

[Đang phân tích: Chất rắn màu trắng là Phốt-pho trắng, gặp không khí bốc cháy tạo ra P2O5 và lượng khói trắng khổng lồ.]

"Đứng ngây ra đấy làm gì? Chạy!"

Lưu Thông Tuệ nắm tay Đường Nguyên, cả hai nương theo làn khói cắt đuôi gã Đồ Tể, trốn vào một tòa nhà bỏ hoang trên sườn núi.

"Cảm ơn nhé."

"Tôi cứu anh cũng là cứu mình thôi, nhỡ nhiệm vụ cần bốn người hợp tác mà thiếu anh thì hỏng bét."

Lưu Thông Tuệ nhìn đi chỗ khác.

"Tiện tay thôi."

Đường Nguyên mở Mắt Echo quan sát cô nàng.

[Lưu Thông Tuệ, Nữ, Người chết Lv2; Người chơi hạng B;]

[Thiên phú: "Bảng tuần hoàn hóa học", nghi vấn có thể triệu hồi bất kỳ nguyên tố nào trong bảng tuần hoàn.]

[Ghi chú: Đây là một hạt giống thủ khoa với điểm hóa học cực cao, điểm thi đại học trên 700.]

Lợi hại thật, Đường Nguyên thầm tán thưởng từ tận đáy lòng.

Hắn bắt đầu dùng mắt phải rà soát đống đổ nát.

[Nơi đây từng là tầng một của một tòa nhà. Góc phòng có: Ghế bập bênh của người già, giường đơn và một chiếc đài radio bán dẫn.]

[Đài radio bán dẫn: Có vẻ như có thể dò đài.]

Dò đài?

Đồ cũ kỹ này mà vẫn dùng được giữa đống hoang tàn này sao?

 Quá dị thường.

Đường Nguyên tiến tới cầm chiếc đài lên. Hắn thử vặn nút nguồn.

Rè rè...

Tiếng nhiễu âm chói tai vang lên.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top