Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Linh dị
  3. Trò Chơi Cầu Sinh (Dịch)
  4. Chương 13: Sát cơ trên hoang đảo (04)

Trò Chơi Cầu Sinh (Dịch)

  • 14 lượt xem
  • 1380 chữ
  • 2026-01-26 23:23:17

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Một bóng đen mờ ảo trúng chiêu, lết bết dưới đất rồi bị tên Đồ Tể vác thốc lên vai tha đi.

Hắn quẳng kẻ đó xuống, hình như là trói nghiến vào cột hay ghế gì đó.

Là ai bị xích rồi?

Vương Phú Quý hay gã tinh anh cổ cồn trắng?

Dù là ai thì đây cũng chẳng phải tin gì hay ho với Đường Nguyên.

Đồng đội càng đông, sự chú ý của Đồ Tể càng bị phân tán.

Một khi chỉ còn trơ trọi mình hắn, gã sát nhân kia sẽ dồn toàn lực để "chăm sóc" một mình hắn thôi.

Thế thì đào đâu ra kẽ hở mà đi tìm manh mối nữa.

Tuy nhiên, dù bị tóm nhưng kẻ xấu số kia vẫn chưa bị "bay màu" ngay lập tức.

Là người chết thì có cái lợi của người chết, bị đâm xuyên chỗ hiểm cũng chẳng sao, cùng lắm là bị trừ bớt thời gian đếm ngược thôi.

Nhưng theo kinh nghiệm từ màn trước của Đường Nguyên, nếu để cái đầu bị phá hủy đến mức nát bét thì dù có là vong linh cũng chẳng thể trụ lại, hồn xiêu phách tán là cái chắc.

Đám người chơi hiện tại gọi là "sống" thực chất là nhờ "nghĩa thể" (cơ thể nhân tạo) mà hệ thống cấp cho.

 Một khi nghĩa thể sụp đổ hoàn toàn, người chơi đó coi như tiêu đời nhà ma.

Lạ một điều, gã Đồ Tể không xử tử ngay mà cứ đứng lì một bên canh chừng.

Có lẽ gã bị hạn chế gì đó, hoặc vì lý do nào khác, nhưng chắc chắn là: Kẻ bị bắt tạm thời vẫn ổn, ngược lại còn giúp cầm chân Đồ Tể.

"Làm tốt lắm, người anh em."

Đường Nguyên thầm vỗ tay tán thưởng.

"Chúng ta tính sao?"

Lưu Thông Tuệ nhìn cái bóng đỏ đằng xa, ngập ngừng không biết có nên liều mình cứu người.

"Ôi, thật đáng hận! Đồng đội đã hy sinh bản thân để đổi lấy cơ hội cho chúng ta, tôi nhất định sẽ không phụ lòng tốt của các bạn đâu!"

Đường Nguyên nắm chặt nắm đấm, diễn sâu tới bến.

"Anh diễn hơi lố rồi đấy."

Lưu Thông Tuệ lạnh mặt.

Đường Nguyên thu lại vẻ cợt nhả, nghiêm túc:

"Gã cách chúng ta quá xa. Thay vì đâm đầu vào cứu, chi bằng tận dụng lúc này tìm thêm vài cái băng ghi âm. Chỉ cần phá giải được nhiệm vụ này, tất cả đều có thể qua màn."

"Thế nên, đi cứu người lúc này là một vụ đầu tư kém hiệu quả."

Huynh đệ ráng trụ nhé! Nhớ bảo vệ cái gáo, bảo vệ cái gáo đấy!

"Cái gì?"

Lưu Thông Tuệ hơi đờ người, theo thói quen đẩy gọng kính dày cộm.

Cái chuyện này mà cũng dùng khái niệm "hiệu quả đầu tư" để đo lường được à?

"Hiện tại mới tìm được một đoạn ghi âm, quá bất lợi. Nếu qua đó bây giờ, không chỉ lãng phí thời gian mà còn dễ bị Đồ Tể hốt trọn ổ. Chi bằng tìm thêm manh mối, xem gã có điểm yếu gì rồi mới ra tay cứu người, thế mới là thượng sách."

À, cô hiểu rồi.

Nghe cũng có lý, cô hoàn toàn đồng ý với cách nhìn của Đường Nguyên.

Trong lúc kẻ kia đang "câu giờ", tốt nhất ba người còn lại nên nhanh chóng đào bới bí mật ở đây để nắm chắc phần thắng.

Họ luồn lách qua đống đổ nát, nhanh chóng tìm thấy chiếc radio thứ hai. Đường Nguyên thuần thục dò đài.

"Ngày 11 tháng 9, Hôm nay trời đổ mưa. Rừng cây có thể trú nhưng cả người tôi vẫn ướt sũng. Cái bệnh thấp khớp này cứ hễ mưa là các khớp xương lại đau nhức như có hàng vạn con kiến đang đục khoét. Bánh bao bị sũng nước nhưng vẫn nuốt trôi được. May mắn là nhờ trận mưa lớn, mấy cái tổ chim bị rớt khỏi cành, tôi nhặt được vài quả trứng. Thế là lương thực cho hai ngày tới đã có chỗ dựa rồi. Khớp đau quá, ở đây lại chẳng có thuốc giảm đau. Đống nấm kia có lẽ giúp bớt đau đấy, nhưng... thôi bỏ đi. Tôi muốn về nhà."

Đoạn âm thanh phát xong, Đường Nguyên lại cảm thấy linh hồn run rẩy như bị ai đó nhìn chằm chằm, nhưng gã Đồ Tể không hề đuổi tới.

Chắc gã vẫn bận canh chừng con mồi kia rồi.

[Nhận được thông tin: Nhật ký âm thanh Part 2.]

[Tiến độ phá giải Thế giới quan: 20%.]

Ồ? Cứ đà này, tìm đủ 8 cái ghi âm là phá giải được 100% Thế giới quan sao?

Đường Nguyên vẫn thấy hơi nghi hoặc.

Hai đoạn nhật ký này chẳng có gì quá đáng sợ, chỉ là chuyện một kẻ lạc đảo vật lộn với tự nhiên để sinh tồn.

Có vẻ chẳng liên quan gì đến tên Đồ Tể hay đống phế tích này, ít nhất là nhìn bề ngoài thì thế.

Nhưng cả hai đoạn đều nhắc đến "nấm", điều này khiến Đường Nguyên thấy khoái chí.

Hắn cởi áo sơ mi, thắt nút hai tay áo lại thành một cái túi bọc đơn giản, sau đó bắt đầu hái nấm gây ảo giác nhét vào.

Trong lòng bỗng dâng lên sự thỏa mãn khó tả.

Đây là nguyên liệu mới nha!

[Con mắt Echo] bảo đây là nấm ảo giác, không biết nêm nếm vào món ăn thì sẽ có hiệu ứng gì đây?

Đường Nguyên liếc nhìn về phía Đồ Tể, kẻ bị bắt vẫn bị xích trên ghế, chưa chịu tổn hại gì mang tính hủy diệt.

Tất nhiên, gã Đồ Tể vẫn rất "tận tâm" đứng đó canh gác.

Tốt lắm người anh em, làm đẹp lắm, lại giúp tụi này câu thêm được một đống thời gian.

Mắt phải hắn lóe lên ánh xanh lam, kích hoạt [Con mắt Echo].

Mọi thứ xung quanh hiện lên rõ mồn một dưới dạng phân tích dữ liệu.

Đường Nguyên nhanh chóng tìm thấy chiếc radio thứ ba.

Mọi chuyện suôn sẻ đến mức hắn thấy khó tin.

Sau một hồi dò đài, đoạn nhật ký thứ ba vang lên:

"Ngày 13 tháng 9, Bánh bao hết sạch rồi. Tôi đã cố nhét từng miếng nhỏ nhất nhưng ngày này cuối cùng cũng tới. May mà trên núi ẩm ướt, sáng sớm có thể hứng chút sương, không đến nỗi chết khát. Thật hy vọng vận may lại đến để nhặt được trứng chim. Tôi thật vô dụng, mới vận động một chút là thở không ra hơi, mắt hoa lên, hô hấp khó khăn. Không biết còn trụ được bao lâu nhưng tôi nhất định phải về. Tôi phải vạch trần hắn, chính hắn đã quẳng tôi xuống đây. Dù có phải liều cái mạng già này cũng không được để hắn toại nguyện. Chỉ riêng điều đó thôi cũng đáng để tôi sống tiếp rồi. Tôi sẽ sống, tôi sẽ rời khỏi đây, không sai đâu, tôi nhất định sẽ rời đi."

[Nhận được thông tin: Nhật ký âm thanh Part 3.]

[Tiến độ phá giải Thế giới quan: 30%.]

Từ đoạn ghi âm này, Đường Nguyên nắm được một thông tin cực kỳ quan trọng: Kẻ để lại lời nhắn bị một ai đó ném tới đây.

Từ một vụ lạc đảo đơn thuần đã biến tướng thành một vụ mưu sát có chủ đích.

Kẻ ném gã xuống đây muốn gã phải chết.

Hơn nữa, sức khỏe của người này rất tệ, nếu không thì sao lại đi vài bước đã thở dốc. Kẻ thủ ác chắc chắn biết rõ điều này nên mới ném một lão già bệnh tật vào nơi hoang vu, mong gã chết quách cho rảnh nợ.

Và chắc chắn, người này đã chết thật, xác có khi vẫn còn loanh quanh đâu đó.

 Hẳn là vì nuốt không trôi cục tức này nên không thể đầu thai, từ đó sinh ra oán niệm, biến thành ác linh lảng vảng trong đống phế tích mỗi đêm!

Tuy nhiên chưa thể khẳng định Đồ Tể chính là người này, Đường Nguyên vẫn thiếu một bằng chứng quyết định.

"Lạ thật đấy, sao Đồ Tể không giết hắn luôn?"

Lưu Thông Tuệ nãy giờ vẫn dán mắt về phía đó.

"Đồ Tể tấn công chúng ta thì chắc chắn là phe địch, vậy tại sao bắt được người rồi lại đứng im chờ đợi?"

Chẳng logic tí nào, đứng chôn chân một chỗ thì có béo bở gì đâu?

Vừa không đi săn được kẻ khác, vừa phí thời gian.

"Mọi hành vi đều có động cơ của nó."

Đường Nguyên chỉ ngón tay vào đầu mình.

"Mục tiêu của Đồ Tể có lẽ không phải là giết chúng ta. Nhìn nhận bất cứ việc gì, cô phải suy nghĩ từ gốc rễ."

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top