Khoan đã——
Đường Nguyên bỗng thấy tư duy của mình hơi có vấn đề.
Cái thứ nhỏ xíu trên tay khi phóng to ra là một con quái vật xúc tu cực kỳ tởm lợm.
Hắn nhớ thông tin của nó hình như là "Tử duệ của Shub-Niggurath"?
Đứa con của một trong những Ngoại Thần nổi tiếng nhất thần thoại Cthulhu, mà đám thần linh trong đó vị nào vị nấy đều có ngoại hình biến thái khiến con người chỉ nhìn thôi đã nôn mửa vì kinh hãi.
Mà bây giờ Đường Nguyên lại nảy sinh ham muốn ăn uống với nó?
Làm một người chết, ăn cái gì cũng nên là vô vị mới đúng.
Nhưng khi Đường Nguyên nếm thử chất nhầy xanh loét kia, một cảm giác hạnh phúc bùng nổ ngay trên đầu lưỡi.
Mặn mặn... thật sảng khoái!
Đường Nguyên thấy mình hiện tại vẫn chưa chấp nhận được việc ăn luôn con quái vật này, nhưng để giải quyết hỏa hoạn trước mắt, đành phải lùi một bước —— uống tí dịch tiết của nó chắc cũng không sao.
Khối thịt nhỏ xoắn xuýt xúc tu, không ngừng giãy giụa, nhưng nó quá yếu ớt, chẳng thể làm gì được Đường Nguyên.
Ngay cả chiêu "Nhiễm độc" sở trường cũng vô hiệu —— vì nó chỉ nhiễm được vật sống.
Đường Nguyên kẹp lấy nó, đi dạo một vòng quanh khu vực.
Đây là một công viên, có thảm cỏ, hoa lá, cây cối, còn có cầu trượt và bãi cát cho trẻ em.
Hắn bước ra khỏi rừng cây nhỏ, mới phát hiện công viên có khá nhiều người.
---
[Công viên Triều Nguyệt]: Nơi cư ngụ của người chơi hạng D trở xuống.
Công viên có lượng lớn thực vật (ăn được), lượng lớn protein cao (ăn được) và một số phế thải của nhân loại (thường gọi là "rác", cũng ăn được nốt). Nơi này nguyên liệu rẻ mạt, phong cảnh hữu tình, là địa điểm tụ tập yêu thích của giới người chơi hạng E đang đói rét lầm than.
----
Echo Nhãn bắt đầu phát huy tác dụng.
Trong bảng thuộc tính cá nhân, Đường Nguyên biết đây là "Thiên phú" của mình, cảm thấy khá thực dụng, dù hắn vẫn thích cái gì đó thiên về sức mạnh tấn công bá đạo hơn.
Vì thể lực sẽ tụt liên tục, còn "Đếm ngược" thì không, nên Đường Nguyên dự định trong "10 phút cuối cùng của cuộc đời", hắn phải đánh một bữa thật no để hồi thể lực, rồi mới vào phó bản tiếp theo.
Ở đây có không ít người đang "nhặt rác".
Đường Nguyên thấy một gã moi được cái thắt lưng từ thùng rác rồi thản nhiên nhai ngấu nghiến.
Miễn là tăng được thể lực, cái gì họ cũng tống vào mồm được.
Dù sao vị giác của người chết đã tê liệt đến cực hạn, ăn gì cũng như nhau, chẳng lo ảnh hưởng sức khỏe.
Chết rồi thì cần gì sức khỏe nữa?
Đường Nguyên "nhập gia tùy tục", hái một nắm cỏ, rồi ngạc nhiên phát hiện dưới gốc cây có đám "Nấm" mọc cực kỳ tươi tốt!
----
[Nấm Phân Chó]: Còn gọi là Nấm Mực Nhớt.
Thường mọc thành cụm, khi chín phần dưới mũ nấm sẽ đổi màu từ trắng sang xám rồi đen dần và thối rữa. Có thể ăn được trước khi chín (mũ nấm chưa xám), không được ăn kèm với rượu. Khi chín (phần dưới mũ đen) sẽ có độc, cấm ăn.
[Lưu ý]: Mục "Cấm ăn" chỉ dành cho người sống. Người chết cứ việc đánh chén thoải mái.
----
Đường Nguyên tìm một khoảng đất trống, nơi có nhiều người đang nghỉ ngơi.
"Mặt mới nhỉ, mới đến à?"
Gã đàn ông ngồi cạnh Đường Nguyên bắt chuyện.
Gã tầm ba mươi, râu ria xồm xoàm, đội mũ che nắng, quầng thâm mắt sâu hoắm trông cực kỳ thiếu sức sống.
Trước mặt gã là một cái nồi lớn, dưới có củi đang xếp sẵn.
-----
[Vân Không]: Nam, 30 tuổi.
Vong linh Lv.1, người chơi hạng E.
Sở thích: Cho tân thủ thuê đủ thứ đồ để kiếm "Thời gian", biệt hiệu "Lão chủ thầu".
----
"Ừ."
Đường Nguyên gật đầu.
"Cho mượn cái nồi được không?"
"Được chứ, nể tình cậu là lính mới, lấy giá phân nửa thôi: 10 giây đếm ngược."
Đúng là biết làm ăn.
Đường Nguyên thật sự không chịu nổi việc ăn sống, dù không có vị nhưng cảm giác nhai nhai trong miệng vẫn cảm nhận được chứ!
"Thời gian là vàng bạc mà lị."
Gã tên Vân Không yêu cầu giao dịch, Đường Nguyên trả cho gã 10 giây.
"Thông cảm đi, chúng tôi cũng phải sống mà."
Đường Nguyên bê nồi ra đài phun nước giữa công viên múc tí nước rồi quay lại. Hắn ném đống nấm phân chó và cỏ xanh vào nồi, rồi——
"Lửa đây, dịch vụ cho thuê của chúng tôi là trọn gói."
Lão chủ thầu gãi cái cằm lún phún râu, thành thục dùng bật lửa châm đống củi dưới nồi.
"Ờ, cảm ơn."
Trước sự phục vụ chu đáo, Đường Nguyên lịch sự đáp lại.
Tiếp đó, Đường Nguyên bóp chặt khối thịt, thừa lúc xung quanh không ai để ý, hắn vắt mấy giọt dịch nhầy vào nồi như vắt chanh. Lập tức, nồi canh chuyển sang màu xanh nhạt ảo diệu.
Lão chủ thầu nhìn cái nồi với vẻ kỳ thị: "Cậu nấu cái quỷ gì thế, nhìn là thấy độc rồi, đừng có làm bẩn nồi của tôi nhé! Bẩn là phải thêm tiền đấy!"
Nước bắt đầu nóng lên, rồi ùng ục sôi sùng sục.
Đống nấm mực trông đã chín nhừ, đến cả cỏ xanh cũng thấm đẫm nước dùng.
Dần dần, một mùi hương nồng nàn lan tỏa khắp không gian.
"Mùi gì thế này?"
"Hương thơm ở đâu ra vậy?"
"Lâu lắm rồi tôi mới ngửi thấy mùi vị, là cái gì thế?"
Trong chớp mắt, đám người trong công viên đều bị nồi canh của Đường Nguyên thu hút, bắt đầu vây lại.
Đường Nguyên xoa cằm, chính hắn cũng không ngờ chỉ vắt tí dịch tiết của cục thịt kia mà lại ra hiệu quả thế này.
----
[Hệ thống]: Bạn đã mở khóa kho dữ liệu "Thực đơn".
Thu thập nguyên liệu: "Dịch nhầy của Tử duệ Hắc sơn dương".
Thu thập nguyên liệu: "Nấm phân chó".
Đã lưu vào kho thực đơn: "Canh nấm mực sền sệt đậm đà".
[Công thức]: Dùng nấm mực và cỏ xanh đun trong nước sôi, thêm dịch nhầy "Tử duệ Hắc sơn dương" để dậy mùi. Nước canh hoàn mỹ phải có màu xanh nhạt, tỏa ra hương thơm tươi ngon không gì sánh kịp.
[Trọng điểm]: Cấm cho người sống ăn!
-----
Đường Nguyên cẩn thận húp một ngụm.
Vị tươi của nấm và mùi cỏ quyện vào nhau, vị hơi nhạt nhưng ít ra là có chút mặn mòi.
[Thể lực +10]
Thứ này mà lúc còn sống, có đánh chết Đường Nguyên cũng không dám uống.
Chưa nói tới độc hay không, chỉ riêng cái sự kết hợp kỳ quái kia thôi đã đủ tởm rồi.
Nhưng làm người chết thì khác!
Vị giác bị triệt tiêu gần hết, nên nồi canh này có thể khiến Đường Nguyên cảm nhận được vị mặn thơm, thậm chí là vị cỏ xanh, đã là một kỳ tích.
Chẹp chẹp——
Đường Nguyên ăn thêm vài miếng nấm, sau khi húp canh, một luồng nhiệt chạy thẳng từ thực quản xuống dưới, sưởi ấm cả dạ dày. Hắn nhanh chóng xử lý hết nửa nồi.
Thể lực nhanh chóng được nạp đầy, Đường Nguyên ăn đến thỏa mãn.
Hắn thậm chí không nhớ nổi cảm giác khi ăn cơm lúc còn sống là thế nào, nhưng giờ thì tìm lại được rồi!
Hắn nhớ lại lúc thấy Vong Thiên Dật ăn mì tôm, cảm giác buồn nôn từ tận đáy lòng khi đó khiến hắn tưởng mình sẽ không bao giờ được tận hưởng niềm vui ăn uống nữa.
Đám người xung quanh nhìn trân trối, bàn tán xôn xao.
"Cái đó... nể tình tôi cho cậu thuê nồi, cho tôi nếm thử một miếng được không?"
Lão chủ thầu cuối cùng cũng không nhịn được nữa.
Đường Nguyên ngước mắt nhìn gã: "Một thìa, 1 phút đếm ngược."
"Không còn cách nào khác, tôi cũng phải sống mà."
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận