Nếu cảnh sát không thông báo, chắc họ cũng chẳng biết anh còn sống hay đã mất.
Chủ trọ ư?
Giờ này chắc lão đang lùng sục khắp nơi để đòi tiền nhà.
Bạn học?
Tốt nghiệp xong là đứt liên lạc.
Đồng nghiệp?
Ha ha, chắc thấy xúi quẩy nên bọn họ xóa kết bạn với anh lâu rồi.
Mà kể cả không xóa, anh cũng chẳng dám nhắn tin, dù sao thì anh cũng vừa “bay màu” ngay trên bàn tiệc của công ty mà.
Người chết mà nhắn tin cho người sống, nghĩ thôi đã thấy kinh dị rồi.
So ra thì đám dân mạng “ngáo ngơ” này lại là lựa chọn tốt nhất.
Họ chẳng biết anh là ai ngoài đời, dù anh có lặn mất tăm cả năm trời, họ cũng chỉ nghĩ là anh bỏ game mà thôi.
Thời Gian Trôi Mau: [Đại ca uy tín quá!]
Cuồng Phong Cấp 8: [Xịn thế, xịn thế!]
Ngày Tháng Còn Dài: [666! Đỉnh của chóp!]
Đêm Mười Lần - Kẻ Thù Của Thiếu Nữ: [Chốt đơn! Lão ca quá mạnh! Đang hóng cái mũ bảo hiểm đây! (Icon mặt cười)]
Sở Quang tiếp tục dặn dò: [Nhưng nói trước, thiết bị này là công ty cho mượn thôi, mấy ông giữ cho kỹ, đừng có táy máy mà tháo tung ra, tôi không biết ăn nói sao với sếp đâu.]
[Với cả, thiết bị này khóa cứng theo định dạng sinh trắc học rồi. Một máy một tài khoản, chính chủ mới dùng được nhé.]
Nói là dặn dò, chứ thực ra anh cũng chẳng lo họ không tuân thủ.
Theo hệ thống, cái mũ bảo hiểm đó có chế độ nhận diện người dùng, không phải chính chủ thì có đội vào cũng chỉ để làm cảnh.
Còn về việc vận chuyển thiết bị... anh chẳng buồn bận tâm.
Hệ thống đã nói đưa được đến tận tay người chơi, thì chắc chắn nó có cách giải quyết khâu “giao hàng”.
Ngày Tháng Còn Dài: [Có mất phí không ông giáo?]
Sở Quang: [Closed Beta miễn phí 100%, nhưng vì kinh phí công ty đang hẻo nên cũng không có lương bổng gì đâu nhé.]
Ngày Tháng Còn Dài: [Ok con gà đen, mã số của tôi đây, gửi sớm cho tôi một bộ nhé.]
Thời Gian Trôi Mau: [Kèo này thơm, ha ha ha, cho tôi một suất với. Nếu đúng là thực tế ảo đắm chìm như ông nói, tôi thề sẽ biểu diễn trồng cây chuối đi ngoài cho ông xem!]
Cuồng Phong Cấp 8: [Haha, tôi cũng ủng hộ một slot.]
Đêm Mười Lần: [(Icon cười đểu.jpg)]
Mặc dù bốn lão chiến hữu này rõ ràng là chẳng tin lời anh nói, càng không tin trên đời có cái game thực tế ảo thần thánh như vậy, nhưng họ vẫn vui vẻ “phối hợp diễn kịch” với anh và gửi mã số qua.
Dù sao thì cũng chỉ là cái mã trên web thôi mà, có phải số thẻ ngân hàng hay mật khẩu đâu mà sợ.
Với lại họ cũng tò mò muốn xem ông bạn này đang định bày trò gì...
Sau khi nhận được mã số, Sở Quang lập tức gọi Hệ thống Quản lý, tìm đến mục [Danh sách cư dân Chỗ tránh nạn], rồi tích vào ô “Cấp quyền truy cập game” cho bốn mã số đó.
Quá trình nhân bản cơ thể cần ba ngày.
Trong ba ngày này, hệ thống sẽ dùng “biện pháp đặc biệt” để đưa mũ bảo hiểm đến tận tay người chơi... thậm chí họ còn chẳng cần điền địa chỉ nhận hàng.
Còn việc hệ thống dùng cách gì, có gây chấn động xã hội hay vi phạm quy định vận tải gì không, Sở Quang lười nghĩ tới.
Anh còn mong website của mình gây được tiếng vang lớn ấy chứ, như thế sau này anh sẽ có thêm nhiều lựa chọn hơn.
“Chủ nhân, không phải web mình có tận 11 người đăng ký sao? Sao ngài chỉ phát 4 suất thôi ạ?”
Có lẽ thấy các khoang nuôi cấy ở phòng bên cạnh đang rục rịch khởi động, Tiểu Thất – con robot đang ngồi xổm ở góc tường – cất tiếng hỏi đầy thắc mắc.
“Vì tạm thời chưa cần dùng đến nhiều người như vậy.”
Tắt bảng danh sách đi, Sở Quang mở mục [Trợ cấp quản lý], dồn hết 5 điểm thưởng vào phần “Hộp mù sơ cấp”.
Tích điểm mua hộp cao cấp bây giờ cũng chẳng để làm gì, nhiệm vụ 2 xong là có ngay 100 điểm rồi, không bõ bèn gì 5 điểm lẻ này.
Màn hình 3D màu xanh nhạt lóe lên, bức tường bên cạnh khẽ rung động.
Sau một tiếng “Cạch” giòn giã, cửa hợp kim của “Cổng nhận hàng” mở ra.
Nhìn vật phẩm nằm trên bàn máy, Sở Quang hơi ngẩn người.
“Đây... là hộp mù đấy à?”
Tiểu Thất đáp:
“Chắc là vậy rồi ạ.”
Sở Quang lấy lại bình tĩnh:
“Ta cứ tưởng ít ra nó cũng phải được gói trong cái hộp chứ.”
Tiểu Thất cố gắng giải thích:
“Có lẽ ‘Hộp mù’ chỉ là một cách gọi thiết lập thôi chủ nhân?”
Nhưng mà không có cái hộp để bóc thì gọi là “Hộp mù” làm cái quái gì?
Sao không gọi quách là quay số trúng thưởng cho rồi?
Nhìn chằm chằm vào phần thưởng vừa hiện ra trên băng chuyền, Sở Quang lặng người đi một lúc.
“Đạo lý thì ta hiểu hết...”
“Nhưng tại sao rõ ràng ta đổi năm cái, mà nó chỉ lòi ra có bốn cái là thế nào hả???”
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận