"Cứ tin ở tôi!"
Có vẻ như được giao việc nên Tiểu Thất rất phấn khích, âm lượng loa phát ra cao hơn hẳn nửa decibel.
Hoặc có thể là do Sở Quang tự tưởng tượng ra thế.
"Chủ nhân, bao giờ ngài quay lại ạ?"
Sở Quang suy nghĩ rồi đáp:
"Trễ nhất là ba ngày. Nếu mọi chuyện thuận lợi, chắc trước tối mai ta sẽ có mặt."
…………….
Tại thế giới hiện đại, trong nhóm chat "Câu lạc bộ Ngựa Thú".
Lão đại tên "Quang" sau khi ném cái link website lên thì lặn mất tăm, không biết là đã thoát nick hay đang ẩn thân "tàu ngầm" quan sát.
Ban đầu chủ đề về "Game VR thực tế ảo 100%" sắp nguội rồi, ai ngờ mấy phút trước lão này lại kéo một cái nhóm nhỏ làm anh em trong nhóm lớn lại xôn xao trở lại.
Cai Thuốc: [Vãi lúa, gã này định chơi thật à?]
(Cai Thuốc cũng là một thành viên năng nổ trong nhóm, dù không phải quản trị viên).
Thời Gian Qua Nhanh: [Ừ, sau khi các ông đăng ký xong, lão ấy kéo một cái nhóm kín, lôi hết mấy anh em admin chúng tôi vào rồi. (vò đầu)]
Thời Gian Qua Nhanh là trưởng nhóm, đương nhiên cũng có mặt trong cái nhóm kín đó.
Nghe xong, các thành viên lập tức bùng nổ.
[Móa! Có biến rồi anh em ơi!]
[Cái công ty Quang ca mới vào làm tên gì thế? Tôi phải báo cáo vụ giao dịch mờ ám này mới được! (cười đểu)]
[Thôi bớt giỡn đi, công ty cái nỗi gì! Năm ngoái có mấy cha làm VR bên sàn chứng khoán phá sản, sếp bị bế đi hết rồi. Giờ ai còn mặn mà với VR nữa đâu!]
[Các ông nói nhỏ thôi, nhỡ lão Quang đang 'tàu ngầm' xem đấy. (cười)]
[Thế tóm lại lão ấy định làm gì? Trêu anh em à?]
[Ai mà biết, khéo lại dẫn anh em vào mấy trang web cá độ, rồi 'cắt rau hẹ' cả lũ!]
[Tôi thấy gã này không phải dạng vừa đâu! Vote kích!]
Câu chuyện bắt đầu đi quá xa, thậm chí chuyển sang tấn công cá nhân.
Diệp Vĩ nhìn màn hình mà nhíu mày, định nói gì đó thì thấy trưởng nhóm ra mặt "phanh xe" gấp.
(Toàn nhóm bị cấm ngôn)
Thời Gian Qua Nhanh: [Mọi người đừng thế, thành viên mới chắc không biết lão Quang. Lão ấy người tốt lắm, mỗi tội bắn súng hơi 'ngựa', mắt hơi mù, trình hơi 'gà' thôi, còn lại đều ổn cả.]
Còn Nhiều Thời Gian: [Chuẩn luôn, tôi tin lão Quang không đi theo con đường tà đạo cá độ đâu. Giờ chúng tôi chỉ không chắc lão ấy có bị hack nick không thôi. Nếu đúng thế thì ban quản trị sẽ xử lý. Tạm thời tôi thu hồi mấy tin nhắn kia nhé, anh em đổi chủ đề đi. (cười)]
(Lệnh cấm ngôn được dỡ bỏ)
Trưởng nhóm và admin đã lên tiếng nên mọi người cũng nể mặt, câu chuyện nhanh chóng lái sang giải Euro.
Diệp Vĩ không xem bóng đá, nhìn đồng hồ đã 6 giờ tối, đúng giờ cơm.
Lưu bài tập lên đám mây, cậu đứng dậy xuống căng tin làm một suất cơm chiên gà cay rồi ung dung quay về ký túc xá.
Vừa bước vào phòng, nhìn thấy cái thùng giấy trên bàn, cậu bỗng khựng lại.
Hàng chuyển phát nhanh?
"A Vĩ, ông mua cái gì mà to vật vã thế kia?"
Mấy thằng cùng phòng xúm lại tò mò.
Bình thường Diệp Vĩ không có nhà thì tụi nó không động vào, giờ cậu về rồi nên cả lũ đều muốn xem "con hàng" này là gì.
"Tôi có mua gì đâu... Ai gửi tới thế?"
Ba thằng bạn nhìn nhau ngơ ngác:
"Không biết, tôi không để ý..."
"Tôi cũng thế."
"Chịu, tôi vừa đi lấy ship đồ ăn về mà."
Lạ thật! Thường thì shipper toàn vứt ở trạm chuyển phát dưới lầu, nay lại đưa thẳng lên tận phòng.
Mà lạ hơn nữa là Diệp Vĩ nhớ rõ mình có ghi số phòng hay vị trí chỗ ngồi trong địa chỉ giao hàng đâu.
Giờ shipper xịn thế à?
Mở thùng giấy ra, bên trong là một chiếc mũ bảo hiểm.
Hình dáng nó khá giống mũ bảo hiểm mô tô, sơn đen xì từ trong ra ngoài, trông chẳng có gì thẩm mỹ.
Điểm đặc biệt duy nhất là nó không có kính chắn phía trước, đội vào là kín mít cả đầu, chẳng nhìn thấy cái gì bên ngoài luôn.
Nhìn qua cứ tưởng một cái nồi nấu cơm.
"Cái thứ quái quỷ gì đây?"
Thằng bạn giường bên cầm lên nghịch ngợm, đội thử vào đầu rồi tháo ra, mặt đầy dấu hỏi chấm rồi trả lại cho Diệp Vĩ.
"Ông hỏi tôi thì tôi hỏi ai."
Chẳng lẽ là cái nồi thật?
Diệp Vĩ cũng bán tín bán nghi chụp thử lên đầu.
Trước mắt chỉ là một màu đen kịt.
Nhưng ngay khi cậu định tháo ra, một luồng ánh sáng xanh nhạt bỗng xuyên qua bóng tối, in thẳng vào võng mạc.
[Đang chờ kích hoạt trò chơi: 71 giờ 19 phút]
Cái này... Chẳng lẽ là cái mũ chơi game đó sao?!
Vãi chưởng! Tốc độ giao hàng gì mà thần sầu vậy?
Diệp Vĩ đờ người ra vì sốc.
"Mấy ông không nhìn thấy gì à?"
Bỏ mũ xuống, Diệp Vĩ nhìn đám bạn.
Nhưng tụi nó cũng đang ngơ ngác nhìn lại cậu.
"Thấy cái gì cơ?"
Diệp Vĩ cuống quýt: "Cái đồng hồ đếm ngược ấy! Nó ghi là đang chờ kích hoạt game!"
"Gì? Cái nồi này mà là máy chơi game á?"
"Tránh ra, mắt ông Lưu kém, để tôi thử xem."
Một thằng khác giật lấy cái mũ đội vào, nhưng một lúc sau cũng tháo ra với vẻ mặt không hiểu kiểu gì: "Có cái vẹo gì đâu."
"Để tôi."
Cả ba thằng cùng phòng đều thử qua một lượt, kết quả là chẳng đứa nào thấy gì cả.
Chúng nhìn nhau, rồi đồng loạt nhìn Diệp Vĩ với ánh mắt kỳ quái.
"Huynh đệ à..."
Diệp Vĩ: "... Gì?"
"Hay là... ông đi bệnh viện khám thử xem? Nhìn nhầm hay hoang tưởng rồi?"
"Cút!"
Diệp Vĩ hậm hực giật lại cái mũ, không tin vào mắt mình nên đội lại lần nữa.
Dòng chữ xanh nhạt lại hiện lên đúng hẹn: [Đang chờ kích hoạt trò chơi: 71 giờ 17 phút]
Thời gian đã trôi qua 2 phút.
Không chỉ có thế... cậu chợt nhận ra dù mình có xoay đầu hay lắc cái mũ thế nào, dòng chữ đó vẫn luôn nằm chình ình ngay chính giữa tầm mắt.
Kể cả khi cậu nhắm mắt lại!
Diệp Vĩ tháo mũ ra, mặt tái mét như vừa gặp ma.
Vãi thật!
Gặp ma giữa ban ngày rồi!
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận