Vương Dương đã rút được bài học xương máu sau lần bị rắn cắn trước.
Anh quan sát kỹ bốn phía, mắt đảo liên tục trên mặt đất để xem có con rắn nào đang ngụy trang hay không, thỉnh thoảng lại dùng cành cây gạt lớp lá rụng sang một bên.
Người ta bảo “một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng”, Vương Dương dù chẳng thấy cái dây thừng nào quanh đây nhưng lòng dạ thì thận trọng hơn hẳn.
Con rắn nọ xem như đã dạy cho anh một bài học vỡ lòng.
Ngay cả cách tấn công của con gấu hôm trước cũng nhắc nhở Vương Dương rằng, muốn sống sót ở nơi này, anh phải học cách tự bảo vệ mình.
Anh thường xuyên ngẩng đầu lên, dò xét xem trên những tán cây kia có hiểm họa nào đang rình rập hay không.
Lần này, anh đi chậm hơn.
Cứ vòng qua một gốc cổ thụ, anh lại đứng lại nhìn quanh, cứ mỗi hai mươi mét lại dừng chân chừng một phút.
Mục đích lần này không còn là cố sống cố chết tìm dây leo nữa, mà là để rèn luyện kỹ năng sinh tồn, thế nên anh chẳng việc gì phải vội, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như mèo.
Thế nhưng, trong lòng anh luôn có một cảm giác gai người, như thể có một đôi mắt trong bóng tối đã găm chặt vào mình ngay từ lúc anh vừa bước chân vào rừng.
Anh chẳng rõ cảm giác này là thật hay giả, có lẽ do bóng tối âm u và những hình thù cổ quái của cây rừng tạo ra.
Nói trắng ra là tâm bệnh.
Nhưng anh không hề bài trừ cảm giác đó, vì chính sự bất an này giúp anh tập trung cao độ, sự cảnh giác tăng lên gấp bội.
Đi được chừng trăm mét, anh leo tót lên một cây đại thụ để nhìn xuống bao quát.
Ở trên cao, tầm mắt anh thoáng hơn, có thể soi rõ những vật ở cách xa tới bốn mươi mét, chiếm lợi thế hơn hẳn khi có nguy hiểm ập tới.
Nhìn một lúc, xung quanh mặt đất ngoài mấy con sâu bọ đang bò lồm ngồm thì chỉ có một con rắn đang nằm phục.
Anh thầm ghi nhớ vị trí con rắn rồi lại leo lên cao hơn một chút.
Lần này tầm nhìn đã vươn xa tới năm mươi mét.
Dù thỉnh thoảng vẫn bị mấy tán cây che khuất nhưng anh chẳng bận tâm.
Phía xa im ắng lạ thường, chẳng thấy bóng dáng dã thú nào.
Anh lại leo thêm chút nữa, nhưng tầm nhìn vẫn chỉ dừng ở mức đó.
Xem ra trong khu rừng rậm rạp này, năm mươi mét đã là giới hạn cuối cùng của con mắt rồi.
Đúng lúc này, anh phát hiện ra một cái cây trĩu quả, những quả xanh mọng treo lủng lẳng trên cành.
Với một kẻ đơn độc giữa rừng sâu, hái quả dại chính là cách sinh tồn căn bản nhất.
Anh quan sát kỹ con đường nối giữa hai cái cây, xác định không có nguy hiểm mới tụt xuống đất, chạy thục mạng hai mươi mét rồi lại dừng lại quan sát trời đất, sau đó mới chạy tiếp hai mươi mét nữa.
Đến khi chỉ còn cách cây ăn quả mười mét, anh lách người nấp sau một gốc cây lớn.
Ở đâu có thức ăn, ở đó có đổ máu.
Đó là quy luật đầu tiên của rừng xanh.
Vương Dương thò đầu ra nhìn.
Cái cây nọ cao chừng sáu mét, cành lá sum suê, rất thuận tiện để leo trèo.
Trên cây có tới vài chục quả xanh.
Dưới đất lác đác vài quả rụng đã bắt đầu thối rữa, đám kiến đang bâu kín lại.
Xác định hoàn toàn an toàn, Vương Dương chạy vù tới, leo nhanh lên cây và hái vài quả ăn lót dạ.
Anh vừa ăn vừa đưa mắt nhìn ra xa.
Bốn bề vẫn tĩnh lặng như tờ, không một tiếng động.
Vương Dương quyết định ở lại trên cây một lúc để quan sát tập tính của lũ thú rừng.
Anh ngồi đó cả ngày trời.
Phần lớn thời gian khu rừng im lìm đến phát sợ, chẳng thấy bóng dáng con hổ răng kiếm nào như mấy hôm trước.
Ngoại trừ việc được xem một màn "mông - xà đại chiến" với phần thắng nghiêng hẳn về phía con mông (cầy mangut), thì thứ anh thấy nhiều nhất là mấy con gà rừng đang mổ giun dế dưới đất.
Vương Dương cũng định bụng xuống săn một hai con, nhưng cứ hễ anh định tụt xuống là lũ gà lại giật mình bay mất tăm như thể vừa thấy ma.
Anh không dám manh động thêm.
Tận dụng nắng chiều, anh đánh một giấc ngay trên cành cây.
Cũng may cành cây đủ lớn, anh tựa lưng vào thân cây, dùng sợi dây thừng chế từ da lợn rừng buộc lỏng mình lại cho chắc, để lỡ có ngủ quên cũng không bị rơi xuống đất làm "món quà từ trên trời rơi xuống" cho lũ thú.
Chập tối, anh quyết định không về bộ lạc nữa mà sẽ ở lại trên cây quan sát một đêm.
Để đưa ra quyết định này, anh đã phải đắn đo và suy tính rất kỹ.
Quanh cây ăn quả này không có cây lớn nào khác, cành lá không chạm vào nhau, lũ thú sẽ không thể từ cây khác nhảy sang tấn công anh được.
Thứ duy nhất anh cần phòng thủ là khoảng đất ngay dưới chân mình.
Mà dù có là gấu hay thú dữ bò lên, anh chỉ cần một cây giáo gỗ trong tay là đủ để "một người giữ ải, vạn kẻ khó qua".
Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Đăng nhập để bình luận