Truyện Hoàng Dung
  • Nam  
    • Linh dị
    • Đồng nhân
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Lịch sử
    • Quân Sự Xây Dựng
    • Khoa Huyễn
    • Dị giới
    • Dị năng
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Kiếm hiệp
    • Tiên Hiệp
    • Hàn Quốc
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Tương Lai
    • Ma Pháp
    • Game / Thể Thao
    • Tu Chân
    • Xuyên Nhanh
    • Hệ Thống
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Teen
    • Sinh Tồn
    • Võ Hiệp
    • Quan trường
    • Đam Mỹ
    • Fan fiction
    • 12 Chòm Sao
    • Tây Du
    • Sắc
    • Trinh thám
    • Hacker
    • Hắc Ám Lưu
    • Harem
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Vô Hạn Lưu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Nữ  
    • Trùng sinh
    • Xuyên không
    • Ngôn tình
    • Huyền ảo/Kỳ Ảo
    • Đô thị
    • Tiên Hiệp
    • Cổ Đại
    • Hiện Đại
    • Game / Thể Thao
    • Cung Đấu
    • Tình Cảm
    • Ngọt Sủng
    • Nữ Cường
    • Vườn Trường/Thanh Xuân/ Thanh Mai T...
    • Xuyên Nhanh
    • Bách Hợp
    • Giới Giải Trí/ Showbiz
    • Hệ Thống
    • Truyện Việt Nam
    • Tản Mạn
    • Tác Phẩm Nước Ngoài
    • Hài Hước
    • Huyền Học/ Âm Dương Sư/ Phong Thuỷ ...
    • Tận Thế
    • Thiếu Nhi
    • Ngược
    • Teen
    • Quân Nhân
    • Đoản Văn
    • Fan fiction
    • Điền Văn
    • 12 Chòm Sao
    • Mỹ Thực
    • Bác Sĩ/ Y Thuật
    • Hào Môn Thế Gia
    • Phiêu Lưu
    • Vô Địch Lưu
    • Làm Giàu
    • Xuyên Sách
    • Sủng Thú
    • Truyện Xuất Bản Thành Sách
    • Niên Đại Văn
    • Vô Hạn Lưu
    • Trạch đấu
    • Tài Liệu Riêng
    • Thăng cấp lưu
    • Não To
    • Truyện dịch Free
    • Thủ Thành
    • Nhật Bản
    • Vả Mặt
    • Phản Công
    • Song Trọng Sinh
    • Nuôi Bé
    • Tổng Tài Bá Đạo
    • Thần Thoại/Dã Sử
    • Hồng Hoang
    • Cẩu Huyết
    • Đấu Trí
  • Danh Mục  
    • Tìm kiếm Truyện  
    • Truyện dịch  
    • Truyện sáng tác  
    • Bảng Xếp Hạng  
    • Truyện trả phí  
    • Truyện đề cử  
    • Truyện đã hoàn thành  
    • Truyện convert  
  • Thông báo  
    • Tuyển dụng  
  • Hướng dẫn  
    • Hướng Dẫn Sử Dụng Trang Web  
    • Hướng Dẫn Nạp Tiền  
    • Hướng Dẫn Đăng Truyện  
  • Facebook
  • Đăng nhập | Đăng ký

Đăng ký


A PHP Error was encountered

Severity: Notice

Message: Undefined variable: captcha_image

Filename: inc/menu.php

Line Number: 130

Bạn đã có tài khoản? Đăng nhập ngay

Đăng nhập

Quên mật khẩu

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

Quên mật khẩu

loading
Chúng tôi đã gửi mật khẩu mới về email của bạn

Bạn chưa có tài khoản? Đăng ký ngay

  1. Trang Chủ
  2. Trùng sinh
  3. Trở Lại Thời Kỳ Đồ Đá (Dịch)
  4. Chương 23: Đến gà cũng biết dùng mưu

Trở Lại Thời Kỳ Đồ Đá (Dịch)

  • 44 lượt xem
  • 1483 chữ
  • 2026-03-03 22:47:50

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước

Cấu hình

Cấu hình sẽ lưu lại trên thiết bị của bạn.

Một người một hổ gườm gườm nhìn nhau một hồi lâu, cuối cùng con hổ răng kiếm cũng chịu rời đi.

Khi đã bị Vương Dương phát hiện, nó không còn đủ kiên nhẫn để rình rập thêm nữa, đành hậm hực bỏ đi.

Vương Dương vẫn không ngừng lầm bầm chửi đổng.

Dẫu cho những âm thanh phát ra từ miệng anh lúc này nghe chẳng ra từ ngữ nào rõ ràng, nhưng anh tin chắc cái "tâm ý" khinh bỉ đó, con hổ kia hẳn là phải hiểu.

Chửi bới một hồi, lòng anh cũng nguôi ngoai đôi chút, tâm trạng nhẹ nhõm hơn.

Anh lại dồn toàn bộ sự tập trung quan sát xung quanh, kiên nhẫn đợi con mồi sập bẫy.

Khoảng hai tiếng đồng hồ trôi qua, cuối cùng cũng có một con gà rừng xuất hiện.

Con gà này dài chừng bảy mươi phân, riêng bộ lông đuôi đã chiếm tới ba mươi phân, khoác trên mình lớp áo ngũ sắc rực rỡ đến lạ lùng.

Phần lông quanh mắt nó đỏ rực như nhung, sau gáy lại đen tuyền, đoạn giữa cổ lấp lánh sắc xanh lục tựa ngọc bảo.

Trước ngực nó là màu vàng đất điểm xuyết những đốm đen nhỏ li ti như sao trời; đôi cánh phớt hồng, còn lông đuôi thì mang những đường vằn xanh nhạt.

Khi cái đuôi xòe ra, những sợi lông gốc cam xen lẫn sắc đen trông lộng lẫy chẳng kém gì chim công.

Nó ló đầu ra khỏi bụi rậm, dường như cũng muốn ẩn mình để quan sát động tĩnh phía này.

Ngặt nỗi, bộ lông rực rỡ kia chẳng khác nào một cái đèn lồng giữa rừng già, ngay lập tức tố cáo vị trí của nó với Vương Dương.

“Trĩ vòng!”

Vốn là fan cứng của chương trình Thế giới Động vật, Vương Dương nhận ra ngay kẻ mới đến.

Loại gà này phân bố rất rộng, cực kỳ phổ biến, còn được gọi là trĩ bảy màu.

Chúng là loài ăn tạp, sinh sản nhanh, thường trú ngụ ở những vùng đồi thấp hoặc đầm lầy.

Chúng chạy cực nhanh, linh hoạt vô cùng nhưng lại không giỏi bay, chỉ có thể vỗ cánh bay thấp một quãng ngắn.

Nếu không có công cụ phù hợp, người bình thường đừng hòng chạm vào sợi lông chân của chúng.

Đừng nói là người, ngay cả loài linh miêu nhanh nhẹn, nếu để trĩ phát hiện trước thì cũng chỉ có nước hít khói.

Sau khi lọc nhanh mống thông tin về loài trĩ trong đầu, Vương Dương thu lại vẻ cợt nhả.

Anh bám chặt vào thân cây, gồng mình giữ cơ thể bất động như tượng đá.

Anh làm vậy là vì thói quen của loài trĩ vốn rất nhát gan, hễ thấy bóng người là chạy mất tăm.

Nhưng có vẻ anh đã quá đánh giá cao "vị thế" của loài người ở thời đại này.

Đám người vượn lúc này trong mắt muôn thú không phải là giống loài thống trị thế giới trong tương lai, mà chỉ là một mắt xích yếu ớt trong chuỗi thức ăn mà thôi.

Con gà rừng kia cũng giống như con chuột chũi trước đó, chẳng mấy sợ người.

Thấy Vương Dương ngồi bất động trên cây, nó thong dong bước ra khỏi bụi rậm.

Đi được vài bước, nó lại dừng lại, “cục cục” mấy tiếng rồi ngoẹo đầu nhìn quanh quất.

Thấy Vương Dương vẫn im lìm, nó lại tiến thêm hai bước rồi lại dừng lại quan sát.

Nó đứng cách cái bẫy thùng gỗ của anh tầm mười mét, khoảng cách rất gần nhưng vẫn tỏ ra cực kỳ thận trọng, đôi mắt nhỏ sắc lẹm cứ nhìn chằm chằm về phía anh.

Bất thình lình, nó sải bước, lao nhanh về phía cái thùng gỗ như một mũi tên.

Vương Dương giật bắn mình, cảm giác mắt mình không theo kịp tốc độ của nó.

Con trĩ như một vệt sáng ngũ sắc xẹt qua, chớp mắt đã đứng ngay trước miệng thùng.

Cú bứt tốc đột ngột này suýt nữa khiến Vương Dương mất bình tĩnh mà ném đá xuống ngay lập tức vì sợ lỡ mất cơ hội.

May thay, anh đã kìm nén được bản năng, và con trĩ cũng chưa chui vào bẫy ngay.

Nó đứng trước miệng thùng, vẻ cảnh giác càng đậm hơn, không dám khinh suất.

Có lẽ nó cũng nhận ra rằng, một khi đã thò đầu vào trong ăn quả dâu tằm, nó sẽ hoàn toàn mất tầm nhìn phía sau, phơi bày tấm lưng trần cho Vương Dương định đoạt.

Tay Vương Dương nắm chặt viên đá nhỏ, lòng bàn tay bắt đầu rịn mồ hôi.

Anh nín thở chờ đợi, chỉ sợ con gà này vì quá nhát mà bỏ qua bữa ăn ngon.

Thế nhưng, loài trĩ thời này vẫn còn "ngây thơ" lắm, chúng chưa từng nếm trải mưu kế của con người.

Hơn nữa, Vương Dương lại đặt mồi nhử ở tận đáy thùng, muốn ăn thì buộc phải chui sâu vào trong.

Và rồi, nó lao vào.

Chính là lúc này!

Chờ có thế, viên đá nhỏ đã được ngắm nghía từ lâu từ tay Vương Dương bay vút đi.

Trong lúc viên đá còn đang xé gió trên không, anh đã trực tiếp nhảy phắt từ trên cây xuống, tay lăm lăm chiếc xương nhọn hoắt lao tới.

Gần như ngay khoảnh khắc chân anh chạm đất, viên đá đập trúng cành cây chống đỡ với độ chính xác tuyệt đối.

Chiếc thùng gỗ mất điểm tựa lập tức ụp xuống, đè lên cả phần lông đuôi con trĩ.

Một tiếng “đùng” vang lên, con mồi đã nằm gọn bên trong.

“Cục! Cục!”

Bị nhốt vào bóng tối, con trĩ điên cuồng gào thét, thân mình giãy giụa dữ dội.

Nhưng trong không gian chật hẹp, nó chẳng có điểm tựa nào để lấy đà hất tung chiếc thùng.

Thùng gỗ bị nó đâm sầm vào cứ dịch chuyển qua lại.

Vương Dương lao đến, tay trái đè nghiến lên mặt thùng để cố định, sau đó hé ra một khe hở nhỏ.

Anh nín đợi cái cổ con gà thò ra là sẽ dập mạnh xuống.

Nhưng con gà này không chịu thò đầu, nó cứ đâm loạn xạ bên trong, cố dùng sức bay lên để thoát thân.

Tiếng “thình thịch” va chạm liên hồi khiến Vương Dương cảm nhận rõ sự liều mạng của nó.

“Thò đầu ra đi, nhanh lên nào!”

Vương Dương nằm bò lên thùng gỗ, dùng cả tay lẫn đầu gối ép chặt để cố định, đẩy mạnh về phía mình.

Phía đối diện lộ ra một kẽ hở tầm ba phân, anh thầm khẩn khoản nó chui ra.

Nhưng con trĩ này có vẻ đã hoảng loạn quá độ, nó chỉ muốn húc tung cái nóc thùng chứ chẳng thèm để ý kẽ hở dưới chân.

Vương Dương không dám nán lại dưới gốc cây quá lâu.

Ở vị trí này, anh không thể bao quát được xung quanh, nhỡ đâu con hổ răng kiếm lúc nãy quay lại tập kích thì khốn.

Nghĩ đoạn, anh hạ thấp người, hé rộng kẽ hở rồi cầm chiếc xương nhọn đâm loạn vào bên trong.

“Cục! Cục!”

Tiếng kêu của con trĩ đầy đau đớn và hoảng hốt.

Trong bóng tối, không biết nó đã hứng chịu bao nhiêu cú đâm, máu tươi nhuộm đỏ cả mũi xương nhọn.

Sau vài cú đâm nữa, tiếng động bên trong lịm dần, có vẻ nó đã chết hẳn.

Vương Dương lúc này mới nhấc thùng gỗ lên.

Nào ngờ, con gà này lại chơi trò "giả chết"!

Thùng vừa mở, nó đã bật dậy phóng như bay về phía trước.

Vương Dương thầm chửi một tiếng, cơm đến miệng rồi còn để rơi sao được!

Anh sải bước đuổi theo.

Con trĩ dù cố chạy nhưng vết thương quá nặng, máu chảy đầm đìa, người nó bị đâm thủng lỗ chỗ.

Chỉ chạy được vài bước, nó ngã nhào ra đất, hơi thở đứt quãng.

Vương Dương lao tới, bồi thêm một nhát vào cổ, triệt tiêu hy vọng sống sót cuối cùng của nó.

“Gừ... rừ...”

Đúng lúc này, từ bụi rậm gần đó vang lên tiếng gầm gừ trầm đục.

“Mẹ kiếp, lại tới nữa!”

Vương Dương túm chặt lấy cổ con gà, vừa chạy thục mạng về phía cây ăn quả vừa rút chiếc dùi đá ra.

Anh đạp mạnh mấy bước lên thân cây theo đà, một tay cắm phập dùi đá vào thân gỗ để làm điểm tựa rồi nhanh chóng leo lên cao.

Khi đã đạt đến độ cao an toàn, anh nhìn xuống.

Quả nhiên, con hổ răng kiếm lại xuất hiện.

Nó đứng dưới gốc cây gầm thét giận dữ, cực kỳ bất mãn khi thấy Vương Dương ngang nhiên săn bắt trên lãnh địa của mình.

Vương Dương đắc chí lắc lắc "chiến lợi phẩm" trong tay, cười lớn:

“Con lợn rừng lần trước tao chưa tính sổ với mày đâu nhé! Giờ lại muốn cướp gà của tao à? Nằm mơ đi!”

Sau khi cất kỹ con gà, anh lại tiếp tục bài ca "đấu mắt" và đấu khẩu với con hổ.

“Gừ...!”

“U hú... u hú... u hú...!”

Vương Dương thực sự rất muốn nói với nó rằng: "Năm ngoái tao @#$% mày nhé!"

Một lúc sau, con hổ thấy không xơ múi được gì đành bỏ đi tìm bữa tối khác.

Vương Dương cũng không dám nán lại lâu, nhanh chóng ôm lấy con mồi rút lui về hang đá.

Bấm trên máy tính để sang chương tiếp theo và bấm để quay lại chương trước


Đăng nhập để bình luận

Giới thiệu

Truyện Hoàng Dung, truyện dịch, truyện chữ... nơi bạn đọc những truyện chất lượng nhất. Đọc truyện là thỏa sức đam mê.

Links

Liên hệ quảng cáo

  • Email: hoangforever1@gmail.com
  • Phone:
  • Skype: #
back to top